Tôi bị cơn giông ghê gớm đánh thức. Gemma và tôi đã ngủ quên khi rèm còn để mở nên một tia chớp làm bừng sáng cả phòng, ngay sau đó là một tia khác. Trong giây lát, bộ não còn đang ở trạng thái ngủ của tôi tưởng là có một quả bom vừa rơi xuống London, một cuộc chiến vừa nổ ra. Kết thúc Chúa ban tặng cho thế giới, một sự giải thoát nhân từ cho tất cả chúng ta, dù Jeff và Lizzy chắc chắn sẽ sống sót, như lũ chuột bọ vậy.
Mưa táp vào cửa sổ trong lúc sấm chớp đì đùng trên trời. Tôi ngước nhìn những đám mây đen ngăn mặt trời thức dậy, nước đã dâng đến hai, ba phân trên đường, ô tô di chuyển chậm chạp trong cảnh tù mù còn đèn pha thì phải bật hết lên.
Sáng nay u ám, bão bùng quá, tôi nghĩ trong lúc xuống nhà và đi qua phòng ngủ nơi bố mẹ vợ tôi đang nằm. Tôi mường tượng họ là một cặp ma cà rồng đang nằm trong quan tài. Tôi đã có một ảo tưởng thoáng qua nhưng hạnh phúc là lẻn vào đó rồi đóng cọc lên tim cả hai, biến họ thành tro bụi bay trong gió. Tưởng tượng ấy làm tôi bật cười. Chúa ơi, cười khiến tôi thoải mái làm sao, kể cả khi tôi biết nếu nhìn vào gương chắc tôi sẽ thấy một kiểu cười điên khùng như Joker đang trêu ghẹo Batman. Tràng cười ấy vẫn phồng lên trong lòng tôi một cách bệnh hoạn, chẳng khác nào thuốc độc.
Sau bữa trưa, tôi rời văn phòng và lái xe đến Tulse Hill để dạy lớp hàng tuần và phụ đạo cho Effy. Khoảng thời gian yêu thích của tôi trong tuần. Tôi đi thẳng vào lớp và chờ bọn trẻ đến.
Mười phút sau giờ học mà tôi vẫn phải chờ. Việc này thật lạ. Có phải tôi nhầm ngày không? Việc ấy cũng không đáng ngạc nhiên nếu xét đến trạng thái tinh thần của tôi hiện nay nhưng không, tôi đã đến đúng giờ và đúng ngày, đúng địa điểm.
Tôi chờ thêm năm phút nữa rồi gọi Kenneth.
“Này,” tôi bảo. “Mọi chuyện ổn chứ? Cậu bị kẹt xe à?”
Một khoảng ngập ngừng thật lâu. “Chưa ai gọi cho anh à?”
“Chưa. Tại sao? Có chuyện gì vậy?”
“Tôi rất tiếc, đáng lẽ ai đó phải nói cho anh biết. Chúng tôi đã hủy buổi hôm nay.”
Tôi bối rối. “Cái gì? Tại sao?”
Cậu ta không trả lời, chỉ đằng hắng lạ lùng.
Tôi đi qua đi lại trong phòng lúc nói chuyện. “Ôi, đừng bảo tôi là các ủy viên đã quyết định rút lại tài trợ?” Chúng tôi đã rất khó thuyết phục các ủy viên hội đồng, vì nhà trường phải đóng góp một phần nhỏ trong tổng chi phí của các lớp học nhóm mỗi tuần, nhưng bây giờ tôi chắc chắn họ đã thấy giá trị của nó. “Tôi không tin được. Họ đã hứa…”
“Không, không phải thế.”
Tôi không bước nữa. Tôi đang có linh cảm xấu, một cảm giác nhộn nhạo trong bụng. “Vậy thì là gì? Chuyện gì đã xảy ra?”
Cậu ta lại phát ra một âm thanh kì quặc. Kiểu khó chịu.
“Kenneth, có chuyện quái gì mới được? Effy thì sao? Nếu nhà trường quyết định không muốn tôi dạy lớp chính nữa, chắc chắn tôi vẫn có thể kèm riêng cho Effy chứ? Nhà trường đâu trả tiền cho việc đó. Tôi có thể đến và đón con bé nếu…”
“Hôm nay Effy không có ở đây.”
“Ồ. Con bé ốm à?”
“Nghe này, Elliot, tôi phải đi. Ai đó sẽ liên hệ với anh để giải thích.”
“Việc này làm tôi sợ rồi đấy,” tôi bảo.
Cậu ta không nói gì mất mấy phút sau. Rồi cậu ta bảo “Tôi đã rất thích anh, Elliot ạ. Tất cả chúng tôi.”
Rồi cậu ta cúp máy.
Phần còn lại của ngày hôm ấy tôi đã rất bối rối. Tôi gửi email cho tổ trưởng chuyên môn của trường, cố tìm câu trả lời, nhưng không có phản hồi. Amira cũng bối rối y như tôi, nhưng chúng tôi đã phải lao đi chuẩn bị cho cuộc hop quan trọng vào ngày mai nên tôi gạt vấn đề ở trường Tulse Hill ra khỏi tâm trí. Trong lúc chúng tôi làm việc, trời vẫn mưa không ngớt. Người ta đã phát cảnh báo lụt và trên mạng đã có mấy đoạn clip quay cảnh xe buýt chết máy giữa dòng nước dâng cao, một con sông tràn bờ ở Kent và cư dân tuyệt vọng tìm cách cứu vãn những ngôi nhà bị ngập.
Lúc chúng tôi chuẩn bị ra về, Amira hỏi: “Cậu đã tìm thêm được gì về việc Jeff và Lizzy đã làm bên Pháp chưa?”
“Chưa, tớ còn chưa có thời gian.”
“Tớ cũng nghĩ vậy. Nhưng việc ấy cứ ở trong đầu tớ mãi sau khi chúng ta nói chuyện. Nếu cậu sống ở Pháp, hiển nhiên cậu phải đi đâu để mua mấy thứ Chloe chép trong nhật kí?”
“Siêu thị à?”
Cô mỉm cười. “Không. Chỉ đi chợ thôi. Nên tớ đã tìm kiếm ‘chợ Victor Hugo’ trên Google và đoán xem? Có một cái ở miền tây nam nước Pháp, Toulouse. Thực ra nó khá là nổi tiếng. Đọc về nó làm bụng tớ sôi lên và thèm chảy nước miếng.”
“Toulouse à.”
“Ừ. Tớ chưa đến đó bao giờ nhưng nghe nói là đẹp lắm. Họ gọi nó là Thành phố Hồng. Cái gì đó liên quan đến loại đá người ta dùng để xây dựng thành phố.”
Tôi lập tức tìm kiếm nó, kiểm tra vị trí của nó trên bản đồ - nó không xa biên giới Tây Ban Nha là mấy - và đọc lướt Wikipedia.
Dân số không đến nửa triệu người. Đáng thất vọng. Tôi đã mong Jeff, Lizzy và Chloe từng sống ở một thị trấn hay làng nhỏ, như thế tôi sẽ dễ tìm ra việc họ từng làm hơn. Tôi tưởng tượng chính mình bay đến đó, nói chuyện với người bán thịt và bán bánh ở địa phương, bọn họ hẳn là biết tất cả về những người Anh kì lạ từng sống trong cộng đồng của mình vài năm nay. Tuy vậy, một thành phố, việc đó sẽ khó khăn hơn. Amira đứng đằng sau trong lúc tôi nghiên cứu bản đồ.
“Tớ nghĩ chúng ta gần như có thể tin Chloe có mặt ở đó vào ngày 10 tháng Tám.”
Tôi xoay người trên ghế. “Cậu làm tốt lắm.”
Cô ấy nhún vai. “Cũng đâu có gì. Hơn nữa, tớ vẫn chẳng có chút manh mối nào là cậu phải làm gì tiếp theo. Nhưng tớ sẽ nói chuyện với Colin xem anh ấy có lời khuyên nào không.”
“Cảm ơn cậu, Amira.” Tôi đứng lên. “Hi vọng cậu biết là tớ trân trọng điều đó như thế nào.”
“Không có gì.” Cô vỗ vai tôi. “Tớ muốn cậu quay lại là chính mình. Chúng ta giải quyết các vấn đề cá nhân của cậu sớm chừng nào tốt chừng đó.”
Tôi kéo cô lại để ôm. Đó không phải việc bình thường tôi sẽ làm với cô ấy - chúng tôi ít tiếp xúc thân mật - nhưng ngay lúc đó, tôi cảm thấy cần hơi ấm con người. Tôi nghĩ cô cũng hiểu vì cô đã ôm lại tôi.
“Thôi nào, anh bạn,” cô nói. “Về nhà và nghỉ ngơi thật tốt đi. Cố đừng gây gổ với bố vợ cậu đấy. Ngày mai rất quan trọng với chúng ta.”
Tôi lái xe về nhà trong cơn mưa. Đường phố vắng vẻ, ai nấy đều tìm chỗ trú ẩn trong nhà. Tôi nghĩ về Toulouse và những bí mật ẩn trong các tòa nhà bằng gạch đất nung của nó. Có lẽ tôi nên mạo hiểm hỏi chuyện Chloe. Tôi không nghi ngờ gì thời thơ ấu của cô ta cũng bi kịch như Gemma. Chloe có thể cũng đang tuyệt vọng muốn thoát khỏi bố mẹ mình. Nhưng cô ta cũng có thể là một phần của sự việc đã xảy ra ở Pháp, dù đó là gì. Hoặc cô ta quá sợ không dám nói.
Tôi vẫn đang nghiền ngẫm ý tưởng này trong lúc tấp xe lại cửa nhà, làm văng nước mưa lên vỉa hè. Tôi nheo mắt nhìn qua cơn mưa. Có một người đàn ông đang đứng dưới cột đèn ngoài cổng, mặc áo mưa màu đen, kéo mũ trùm che kín khuôn mặt. Ông ta cao to và đang đứng bất động hoàn toàn.
Tôi ra khỏi xe, kéo mũ của mình lên và người đàn ông bên ngoài cổng ngước nhìn tôi. Đó là bố của Effy.
“Ông Mensah,” tôi nói. “Ông đang làm gì ở đây?”
Ông ta tiến một bước về phía tôi, mưa rơi xuống áo choàng và chảy trên mặt ông ta. Tôi đông cứng. Lần cuối chúng tôi gặp nhau, ông cười tươi lắm. Giờ thì ông đang nhìn tôi chằm chằm giận dữ. Tệ hơn cả thế. Căm thù.
“Có chuyện…”
Ông tóm lấy bộ hạ tôi.
Cơn đau này không giống bất kì thứ gì tôi từng biết. Ông bóp chặt và một cơn đau xé tim gan chạy dọc cơ thể tôi. Tôi không nói được, không cử động được. Tất cả những gì tôi nhìn thấy là khuôn mặt ông, kề sát mặt tôi, mắt mở lớn, hàm răng nhe ra.
“Tao đã tin tưởng mày,” ông bảo.
“Xin ông,” tôi cố gắng thều thào.
Ông bóp mạnh một lần nữa và tôi tưởng mình sắp ngất. Trong giây phút ấy, tôi sẽ rất hạnh phúc nếu cái chết kết thúc mọi nỗi đau của tôi. Tôi lờ mờ nghe thấy tiếng ô tô tấp lại đằng sau, một tiếng sầm cửa, những bước chân đang chạy về phía tôi.
“Tao hi vọng mày sẽ chết trong tù.”
“Ông Mensah!” Đó là giọng một phụ nữ. “Thả anh ta ra.”
Áp lực trên hạ bộ của tôi giảm đi. Người phụ nữ quát ông ta một lần nữa, cuối cùng, ông ta cũng buông tay.
Tôi ngã sấp xuống vỉa hè, nôn ọe, từng làn sóng đau đớn vẫn dâng khắp cơ thể. Bố của Effy đang gào thét điều gì đó về sự biến thái và địa ngục. Tôi nôn và thở hổn hà hổn hển. Đau quá.
Lúc quỳ trên vỉa hè ướt sũng, tôi ngước lên và trông thấy hai điều. Đầu tiên là Jeff và Lizzy đang nhìn xuống tôi qua cửa sổ trước nhà. Cả hai đều đang cười. Thứ hai, nữ cảnh sát vừa quát ông Mensah giờ đang đứng cúi nhìn đầu tôi, mặc áo mưa màu đen. Đằng sau cô ta, một cảnh sát nam đang giữ chặt người tấn công tôi, ngăn ông khỏi lao vào tôi lần thứ hai.
“Elliot Foster?” Nữ cảnh sát hỏi. “Tôi cần anh cùng tôi về đồn.”
Tôi lại nôn tiếp, lần này là lên khắp giày của cô ta.