Cảnh sát đưa tôi vào một phòng thẩm vấn và để tôi lại một mình, ngồi bên một chiếc bàn trong căn phòng không cửa sổ, không có không khí lưu thông, sực mùi mồ hôi và nước cọ rửa rẻ tiền. Chiếc bàn gần như chiếm trọn căn phòng, đầu bên kia kê sát tường đang đặt một cái máy quay phim. Tôi đã nhìn thấy những căn phòng thế này trên ti vi, thường là với một tên tội phạm đang nằm xoài ở đầu bên kia, luật sư ngồi bên cạnh anh/cô ta và nói “Miễn bình luận” với mọi điều cảnh sát hỏi.
Tôi không ngờ có ngày chính mình cũng rơi vào tình cảnh ấy. Tôi đã bị bắt và cảnh cáo nhưng vẫn chưa hiểu người ta nghĩ tôi đã làm gì và tại sao ông Mensah lại tấn công tôi.
Tất nhiên, tính cả chuyện đó lẫn cuộc gọi đến trường học lúc trước, thái độ lạnh lùng của Kenneth, tôi biết chắc hẳn có việc gì liên quan đến Effy. Bố cô bé đã nói gì? Biến thái. Dạ dày tôi quặn lên. Chắc chắn họ không thể…? Không, ý tưởng ấy quá ghê tởm, quá điên rồ đến mức tôi gạt phắt nó đi ngay.
Sự chờ đợi dường như là để tôi phải khổ sở. Tôi có thể nếm được vị nôn trên lưỡi mình còn bộ hạ vẫn đau đớn. Tôi đã không được mời bất kì thứ gì chứ đừng nói đến một ly nước. Tôi sắp sửa đấm cửa và đòi gặp ai đó, rốt cuộc nó cũng mở ra và hai người phụ nữ trong những bộ quần áo đơn giản đi vào. Một trong hai người trạc tứ tuần, da trắng với mái tóc nâu cắt ngắn. Người kia là một cô gái gốc Á còn trẻ. Họ ngồi đối diện tôi, người lớn tuổi hơn ngồi gần máy quay.
“Tôi là thanh tra Ackerman,” chị ta nói. “Còn đây là trợ lý thanh tra Syal.”
“Tôi có cần luật sư không?” Tôi hỏi.
“Anh có quyền được đại diện pháp luật, có. Anh có muốn chúng tôi gọi cho ai không hay muốn dùng luật sư công?”
Cảm giác này không thật. “Tôi không làm gì cả. Thậm chí tôi còn không biết mình bị buộc tội gì.”
“Thật sao?” Ackerman nói, nhướn một bên mày.
“Thật.”
Họ trao nhau một cái nhìn hoài nghi, rồi Ackerman nói. “Anh không phải có luật sư đại diện nếu không muốn, anh Foster ạ.”
“Tôi muốn chị cho tôi biết người ta nghĩ tôi đã làm gì. Dù là gì thì đó cũng chỉ là hiểu lầm. Hoàn toàn lãng phí thời gian của chị.”
Họ có vẻ buồn chán, như thể đã nghe câu này nhiều rồi. “Bắt đầu thẩm vấn thôi,” Ackerman nói. Chị ta bật máy quay và nói với nó tên họ cùng tên tôi. “Bây giờ là chín giờ ba mươi hai phút tối ngày 18 tháng Mười một. Ông Foster đã chọn được thẩm vấn mà không có luật sự đại diện.”
“Vì tôi không cần ai cả,” tôi nói.
Trợ lý thanh tra Syal đang cầm một phong bì màu vàng. Cô ta đặt nó lên mặt bàn giữa chúng tôi nhưng không mở ra.
“Anh có quen một đứa trẻ tên là Effia Mensah không?” Cô ta hỏi.
Vậy đúng là chuyện về Effy. Tôi không ngạc nhiên, nhưng điều đó vẫn không ngăn được cảm giác lạnh toát trong tôi.
“Có,” tôi trả lời, ý thức miệng mình đang khô như thế nào. “Cô bé là một trong các học sinh của tôi.”
“Nhưng anh không phải giáo viên ở trường?”
“Nếu ý cô muốn hỏi, tôi có được nhà trường thuê dạy không, thì không phải. Mặc dù tôi có đủ bằng cấp giáo viên. Tôi có bằng PGCE* và đã dạy vài năm ở một trường tiểu học.” Tôi kể vắn tắt sự nghiệp của mình cho họ nghe: website tôi đã bán; sáng lập Những bộ óc tò mò ; việc chúng tôi đã làm. Tôi dám chắc họ đã biết phần lớn câu chuyện. “Effia - Effy - là một trong những học sinh tôi dạy ở trường Tiểu học Tulse Hill. Tôi cũng dạy thêm cho cô bé nữa.”
Ackerman hỏi ngay. “Dạy thêm à? Anh dạy thêm cho bao nhiều trẻ?”
•
Chứng chỉ sau đại học trong ngành giáo dục.
“Không. Chỉ có Effy thôi.”
“Và tại sao lại thế? Điều gì khiến cô bé đặc biệt như vậy?”
Tôi đã căng thẳng đến mức hai vai đau nhức và mỗi lần tôi cử động thì lại nghe tiếng đốt sống cổ kêu răng rắc. “Cô bé đặc biệt thông minh. Và bố em ấy đã yêu cầu.”
“Bố cô bé là Samuel Mensah phải không?”
“Đúng. À, tôi không biết tên ông nhưng tôi đoán đó là ông. Người đã tấn công tôi bên ngoài cửa nhà tôi hồi tối ấy.” Tôi hít vào. “Ông Mensah đã hỏi nhà trường và giáo viên bộ môn Khoa học ở đó, thầy Kenneth Chase đã thuyết phục tôi làm.”
“Thuyết phục?”
Rõ ràng đây là một phần của kĩ thuật thẩm vấn mà Ackerman dùng: tóm lấy một từ tôi nói ra và lặp lại nó với tôi như một câu hỏi.
“Vâng. Chúng tôi không thường xuyên mở lớp dạy thêm vì đó không phải cách tận dụng tối đa thời gian của chúng tôi. Nhiệm vụ của chúng tôi là dạy cho càng nhiều trẻ em kém may mắn về khoa học càng tốt để tạo cảm hứng cho các em mà không tăng kích cỡ lớp học đến mức đánh mất hiệu quả.”
“Vậy Effia Mensah là đứa trẻ đặc biệt?”
Tôi có một cảm giác tệ hại, kinh khủng về đích đến của câu chuyện. Giống như tôi đang ở trên một chuyến xe buýt đường dài bị cắt phanh và lao rất nhanh đến thảm họa. Một phần trong tôi biết mình nên ngừng nói, bảo họ là tôi muốn có một luật sư, từ chối trả lời thêm bất kì câu hỏi nào cho đến khi tôi biết chính xác mình bị buộc tội gì. Nhưng, dù đó là gì và tôi vẫn đang cố phủ nhận viễn cảnh tồi tệ nhất vì nó quá ngớ ngẩn - tôi biết mình vô tội. Như một tên ngốc, tôi bị thôi thúc phải tự biện hộ để họ thấy tôi không làm gì cả. Chắc chắn nếu lắng nghe, họ sẽ nhận ra mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, đúng không?
“Cô bé là học sinh thông minh nhất tôi từng dạy,” tôi nói. “Một học sinh có năng khiếu và cực kì ham học.”
Họ im lặng và chờ tôi nói. Kể cả khi tôi đã biết, nhờ những chương trình truyền hình từng xem, rằng đây chỉ là một phương pháp cảnh sát vẫn thực hiện khi tra khảo nghi phạm, tôi không thể ngăn nổi nhu cầu giải thích cho bản thân.
“Đầu tiên, tôi đã từ chối. Nhưng Kenneth thuyết phục được tôi.” Hai thanh tra vẫn im lặng. “Tôi nghĩ đó cũng là một cách PR tốt, Vì nó sẽ giúp chúng tôi có thêm nguồn tài trợ, nếu tôi có thể dùng Effy như một ví dụ minh họa.”
“Vậy nó là một quyết định mang tính kinh doanh?” Ackerman khoanh tay và dựa ra sau ghế.
“Phần lớn là thế, đúng. Vì cô bé xuất thân trong gia đình nhập cư, sống ở một tòa nhà tập thể tồi tàn, không có chút lợi thế nào so với những đứa trẻ giàu có. Và cô bé sẽ cho mọi người thấy bằng tài năng thiên bẩm cùng sự dạy dỗ đúng đắn, cô bé có thể trở nên xuất sắc trong ngành khoa học. Kế hoạch của chúng tôi là giúp cô bé dự kì thi GCSE môn Sinh học, Hóa học và Vật lý trước độ tuổi của em vài năm.”
Cả hai nhìn tôi chằm chằm.
Tôi không thể ngăn mình thêm nữa. “Nghe này, tôi cần chị nói cho tôi biết tôi bị bắt vì tội gì.”
“Một lát nữa thôi, anh Foster,” Ackerman nói. “Anh có dạy thêm cho Effla vào ngày 13 tháng Mười một không?”
Tôi nhẩm tính nhanh trong đầu. Hôm nay là ngày 20, thứ Ba. “Hôm đó là thứ Ba tuần trước, tôi có dạy.”
“Và thứ Ba ngày mùng 6?”
“Có.”
“Và cả hai đã ở một minh trong phòng học?”
Tôi nhấp nhổm trên ghế, cơn đau lại luồn lách dâng lên trong cơ thể tôi cho đến khi tôi nghĩ mình sắp nôn lần nữa.
“Người ta nghĩ tôi đã làm gì nào?” Tôi hỏi, giữ giọng bình tĩnh hết mức có thể.
Ackerman nhìn thẳng vào tôi. “Effia Mensah tố cáo rằng trong hai ngày học mà anh vừa nêu, anh đã tấn công tình dục cô bé.”
Thế là hết. Chuyến xe đường dài đã lao thẳng xuống sông. Tôi phải hết sức kiềm chế để không nôn lần nữa. Tôi đồ rằng mình đã trắng bệch ra, vì tôi cảm thấy máu đang rút hết khỏi mặt và trông thấy tay tôi run rẩy trên mặt bàn.
“Thật điên rồ.”
“Cô bé nói rằng anh đã chạm vào…”
“Cái gì cơ?”
“… lần thứ nhất, ngày 6 tháng Mười một, cô bé nói anh đã đặt tay lên ngực và mông cô bé. Còn ngày 13 tháng Mười một, anh tiến xa hơn, đặt một tay trong quần lót của cô bé và chạm hẳn vào.”
“Ôi Chúa ơi.”
Giống như cả thế giới của tôi đã văng ra khỏi quỹ đạo. Việc này không thể là sự thật. Tại sao những người này lại vu cho tôi một cái tội kinh tởm khôn tả như thế?
“Effia kể rằng anh đã bảo cô bé đây là một bí mật, nếu cô bé kể cho ai khác thì anh sẽ không thể dạy cô bé nữa, cô bé sẽ không thể thi GCSE. Cô bé nói anh đã bảo rằng tất cả chỉ là một phần của bài giảng Sinh học nhưng những người khác sẽ không hiểu.” Ackerman vươn người đến. “Anh có gì để nói không, anh Foster?”
Tôi cố nói nhưng không còn chút nước bọt nào trong miệng và lưỡi tôi như đang sưng phồng lên. Dần dà, tôi gắng ép được lời lẽ ra ngoài.
“Tôi cần một luật sư. Tôi sẽ không nói thêm lời nào cho đến khi có luật sư.”
“Đó là quyền của anh,” Ackerman nói.
Cả hai đứng dậy. Vậy là rõ ràng rồi: Họ chắc chắn tôi có tội.
“Chờ đã. Tôi được quyền gọi một cuộc điện thoại đúng không?” Tôi đã không thấy Gemma trong nhà và mặc dù tôi không nghi ngờ rằng Jeff và Lizzy sẽ thỏa mãn tối đa khi được kể với nàng điều họ trông thấy, tôi muốn tự mình nói chuyện với nàng.
Ackerman mỉm cười. “Đó chỉ là truyền thuyết của đô thị.”
“Nhưng vợ tôi. Tôi cần cho cô ấy biết tôi đang ở đâu và chuyện gì đã xảy ra.”
“Đừng lo, anh Foster. Tôi chắc chắn cô ấy sẽ biết. Bây giờ anh có luật sư không hay là muốn chúng tôi cung cấp một đại diện cho anh?”
Tôi ngồi trên chiếc giường cứng như đá trong buồng giam. Tôi đã qua đêm ở đây, chỉ gật gù được chốc lát trước khi tỉnh giấc khỏi những cơn ác mộng. Trong đó, tôi bị mắc kẹt vào một cái quan tài, bị chôn sống. Tất cả mọi người tôi quen biết đang bước qua đầu tôi, thản nhiên phớt lờ tiếng gào thét của tôi.
Chắc chắn sẽ không ai tin tôi đã làm việc đó chứ? Tại sao họ lại tin?
Tôi không hiểu vì đâu mà Effy nói dối. Tại sao lại dựng lên một câu chuyện khủng khiếp về tôi? Tôi không bao giờ đụng vào con bé. Tôi thậm chí không vỗ vai hay đứng sát vào nó. Khi bắt đầu chương trình Những bộ óc tò mò, cả Amira và tôi đều đã dự lớp huấn luyện bảo vệ trẻ em. Ở đó, họ bảo chúng tôi rằng việc chạm vào một đứa trẻ, dù chỉ là vỗ vai hay ôm lúc chúng buồn bực, đều cần phải tránh. Chúng tôi cũng đã bị kiểm tra CRB* rất khắt khe. Riêng ý tưởng làm những việc mà thanh tra Ackerman vừa nói thôi cũng khiến tôi phát ớn đến tận gan ruột. Tôi dạy trẻ em về khoa học vì tôi muốn truyền thụ kiến thức và tình yêu của mình dành cho nó, chứ không phải tôi ham thích trẻ em theo cái cách độc hại như vậy.
•
Kiểm tra tiểu sử pháp lý.
Tôi lùa tay vào tóc, nó mỏng dính và nhờn dầu. Tại sao tôi lại đồng ý dạy một kèm một cho Effy cơ chứ? Tại sao tôi lại phá vỡ nguyên tắc của chính mình? Tôi chưa từng tưởng tượng mình lại bị buộc tội những điều kinh khủng như vậy, nhưng tôi đã cho phép trái tim lấn át cái đầu. Tôi yêu mến Effy. Tôi hạnh phúc khi thấy cô bé yêu khoa học nhường nào. Cô bé nhắc tôi nhớ đến chính mình ở độ tuổi của nó, mặc dù tôi đã tin rằng nó có khiếu hơn tôi nhiều và cùng với sự giáo dục đúng đắn cũng như cơ hội, con bé còn làm được những việc lớn lao hơn. Tôi đã mường tượng ra cảnh nó đạt giải Nobel. Tạo ra sự khác biệt.
Tôi muốn nói chuyện với con bé. Để tìm hiểu lý do. Có phải ai đó…?
Tôi ngồi thẳng dậy.
Chắc hẳn ai đó đã gài cô bé làm việc này. Bố con bé, hi vọng được đền bù chăng? Không, không thể là ông ấy. Ông ấy đã nhìn tôi với sự ghê tởm và căm ghét thực sự. Ông tin rằng tôi đã làm việc đó.
Vậy thì ai?
Tôi không có kẻ thù nào trong nghề. Tôi chưa từng trao đổi một từ với bất kì phụ huynh nào của những đứa trẻ tôi dạy. Tôi cũng không có tình cũ ghen tuông hay ai đó trong quá khứ muốn tôi phải khổ sở.
Tôi chỉ có thể nghĩ đến một kẻ duy nhất muốn loại bỏ tôi, muốn thấy tôi hấp hối trong tù.
Không, không phải một kẻ.
Mà là hai.