Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1848 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

Tôi nhảy dựng khỏi giường, sẵn sàng đập cửa buồng giam để gọi cảnh sát đến nghe tôi trình bày phát hiện của mình. Đúng lúc đó, nó mở ra.

Trợ lý thanh tra Syal đang đứng đó. Cô ta nhìn nắm đấm giơ lên của tôi và bảo: “Luật sư của anh đang ở đây”.

Tôi đã yêu cầu cảnh sát gọi cho Shirley, tôi biết bà có thể tìm được một luật sư hình sự đại diện cho tôi. Tên anh ta là Gideon Jennings và anh ta già hơn tôi vài tuổi, có mái tóc đen nhánh. Vài chỗ ló ra bên dưới cổ áo, tay áo, có lẽ cả lông trên khắp cơ thể anh cũng màu đen. Tôi được phép nói chuyện với anh ta mười phút trước buổi thẩm vấn tiếp theo với hai thanh tra.

Điều đầu tiên tôi nói với anh ta là “Bố mẹ vợ tôi đứng sau chuyện này. Tôi chắc chắn. Bố vợ tôi tên là Jeff Robinson và bà vợ tên là Lizzy Robinson. Một trong hai người đó hẳn đã gặp Effy và thuyết phục con bé dựng chuyện về tôi. Ai đó cần nói chuyện với Effy ngay bây giờ, bắt con bé phải thừa nhận đã nói dối. Có lẽ bọn họ đã hối lộ nó, bảo nó…”

Gideon giơ một tay lên. “Nào nào. Lùi lại một chút đã. Chúng ta không muốn tham gia một buổi thẩm vấn bằng các lời buộc tội hoang đường đâu.”

“Chúng không hoang đường!”

“Được rồi. Nhưng hãy quay lại chỗ đó sau. Kể cho tôi nghe mọi điều cảnh sát đã nói với anh và mọi điều anh đã nói với họ.”

Tôi kể lại toàn bộ cuộc nói chuyện đau đớn vừa qua với cảnh sát. Anh ta gật đầu, tặc lưỡi và ghi chú vài câu.

“Toàn bộ chuyện này rất ngớ ngẩn,” rốt cuộc tôi nói. “Anh tin tôi đúng không?” Tôi tha thiết mong ai đó còn lòng tin nơi mình.

“Tôi là luật sư của anh. Việc tôi tin anh hay không không quan trọng. Chúng ta phải xem liệu họ có bằng chứng hay nhân chứng nào không, mặc dù vế thứ hai chắc là không rồi. Bước tiếp theo của họ có lẽ là tịch thu máy tính của anh, cả ở nhà và văn phòng…”

“Cái gì?”

“Đó là quy trình tiêu chuẩn. Tôi hiểu anh chưa từng ghé qua bất kì website nào mà một kẻ ham muốn trẻ em có thể vào đúng không? Anh chưa vào web đen bao giờ chứ?”

“Không!” Một ý nghĩ kinh hoàng chợt đến. “Nhưng nếu đây là vụ dàn dựng của Jeff và Lizzy thì chắc bọn họ đã vào. Jeff lúc nào cũng bảo tôi lão ta không biết gì về máy tính nhưng tôi từng trông thấy lão dùng iMac của mình.”

Gideon nhìn tôi như thể tôi mắc chứng hoang tưởng mỗi khi tôi nhắc đến vợ chồng Robinson. “Hãy cùng hi vọng không phải như vậy. Tôi tưởng tượng mọi chuyện sẽ đi đến chỗ lời chứng của anh chống lại lời cô bé. Một cô bé tám tuổi. Không phải nhân chứng đáng tin cậy nhất và như anh đã biết rõ khi dành cả đời để giúp đỡ lũ trẻ, chúng không có tiền sử phạm tội. Nếu vụ việc ra tòa, tôi nghĩ chúng ta có cơ hội tuyệt vời.”

Tôi vùi đầu vào hai bàn tay. Nếu vụ việc ra tòa. Ý nghĩ ấy thực không thể chịu nổi, và không chỉ với riêng tôi. Nó còn khủng khiếp với Effy nữa. “Không thể đi xa đến thế,” tôi nói.

“Hãy xem cảnh sát có gì làm bằng chứng nào.”

Chắc anh ta đã thấy tôi xanh xao như thế nào nên vươn đến và nói: “Đừng lo lắng, Elliot. Nhưng cứ để tôi nói chuyện, được chứ?”

Gideon rất giỏi. Anh ta khuyên tôi không được trả lời các câu hỏi của cảnh sát, bất luận họ dụ tôi nói bao nhiêu lần, để gạt câu chuyện từ phía tôi sang một bên. Dẫu vậy, có vẻ anh ta đã nói đúng: không có bằng chứng vật thể nào. Tất nhiên là không có. Tin ít lạc quan hơn là anh ta cũng đúng về chuyện họ định xem xét các máy tính của tôi.

Ngay khi họ nói với tôi điều này, tôi đã không thể ngăn mình buột miệng: “Nếu các cô tìm được bất kì cái gì thì cũng không phải tôi đặt nó vào đó”.

Ackerman và Syal ngồi thẳng hơn một chút. “Ý anh nói vậy là sao?” Ackerman hỏi.

Gideon lắc đầu với tôi nhưng tôi cần phải nói ra. “Bố mẹ vợ tôi. Họ cũng đã dùng máy tính của tôi và tôi đang vướng vào tranh cãi với họ.”

“Kiểu tranh cãi như thế nào?”

“Họ không chịu ra khỏi nhà tôi.” Tôi đặt cả hai tay lên mặt bàn giữa chúng tôi. Tôi lại trở nên kích động. “Họ ghét tôi. Rất mong rũ bỏ được tôi. Tôi cá là họ đã gài bẫy Effy trong vụ này, thuyết phục con bé nói dối về tôi.”

Cả hai cùng nhướn lông mày.

“Họ là ma quỷ,” tôi nới. “Đây chính xác là kiểu hành động của họ. Họ đã cố giết tôi. Họ để ga rò rỉ trong nhà, hi vọng tôi sẽ bật đèn lên và kích hoạt nó.” Tôi không nghĩ đó là sự thật - Sao phải hủy hoại ngôi nhà mới của họ? - nhưng tôi cần cảnh sát nghĩ xấu về Jeff và Lizzy.

Nó đã không hiệu quả. Ackerman và Syal trao đổi một cái nhìn. Họ nghĩ tôi điên. Rồi Ackerman đổi đề tài, quay lại chất vấn tôi tỉ mỉ về những việc mà họ nghĩ tôi đã làm với Effy. Tôi quay lại nói “Miễn bình luận” với tất cả.

Nửa giờ sau, có tiếng gõ cửa. Một cảnh sát thò đầu vào phòng và bảo anh ta cần nói chuyện với hai thanh tra. Họ ngưng thẩm vấn và ra ngoài.

Tim tôi đã rơi xuống tận dưới bụng. “Tôi cá là họ tìm được thứ gì đó trong máy tính,” tôi thì thầm. “Thế là hết. Jeff đã bẫy được tôi. Cả đời tôi thế là đi toong.”

Gideon bảo tôi bình tĩnh lại. Nói thì dễ lắm. Anh ta đâu có đối mặt với nhiều năm tù đày, danh dự bị hủy hoại, bị các bạn tù căm ghét tội phạm tình dục đánh đập, cả đời phải sống trong chế độ tội phạm tình dục bị ghi danh… Danh sách vẫn còn kéo dài mãi.

Ackerman và Syal quay lại phòng, khuôn mặt u ám.

“Có chuyện gì?” Tôi hỏi, giọng cao vút và hoảng loạn. “Tôi thề là tôi không…”

“Anh được thả tự do,” Ackerman nói.

Tôi bị sốc đến mức nghĩ mình đã nghe nhầm. “Tự do ư?”

Chị ta gật đầu, khuôn mặt bừng bừng giận dữ.

“Có chuyện gì vậy?” Gideon hỏi.

Đến lượt Syal trả lời. “Effia Mensah và bố cô bé vừa mới đến đồn. Cô bé rút lại lời khai. Cô bé nói mình đã dựng chuyện.”

“Ồ. Đó là tin tốt lành,” Gideon nói. “Có vẻ như chị nợ thân chủ tôi một lời xin lỗi.”

“Bỏ qua đi,” Ackerman nói.

Một liều ađrênalin đang trào dàng trong tôi. Tôi gần như không nói nổi, nhưng vẫn gắng bật ra một câu hỏi.

“Tôi đã nói đúng phải không? Ai đó đã dựng chuyện cho con bé?”

Ackerman cong môi. “Cô bé nói là ai đó đã trò chuyện với nó và bảo nó anh là người xấu, anh đã lạm dụng những đứa trẻ khác và rằng anh sẽ sớm làm việc đó với nó nếu nó không ngăn anh lại. Họ cũng nói rằng nếu con bé không kể câu chuyện này về anh, gia đình nó sẽ bị trục xuất.” Chị ta thở dài. “Tất cả vỡ lở sau khi nó bảo bố mình rằng, ‘Con rất mừng vì giờ chúng ta có thể ở lại’. Ông ta đã hỏi con bé ý nó là gì và rõ ràng nó đã suy sụp rồi thú tội.”

“Tôi biết mà! Nó có mô tả cho chị kẻ này không?”

“Họ nói chuyện với con bé trên điện thoại. Nó đã có một chiếc di động.”

Việc đó cũng không bình thường. Phân nửa số trẻ em tám tuổi tôi dạy đều đã có iPhone.

“Kẻ này đã tìm được con bé qua mạng xã hội nó dùng Instagram - và dụ nó cho số điện thoại. Chúng tôi đã không ngừng đến các trường học để cảnh báo lũ trẻ về an ninh mạng nhưng…” Chị ta lắc đầu như muốn nói ước gì Internet chưa từng được phát minh.

“Có lẽ nó sẽ nhận ra giọng nói?” Tôi hỏi.

“Chúng tôi sẽ theo đuổi hướng đó, anh Foster. Nhưng như tôi đã nói, anh được tự do ra về.”

Chị ta đứng lên mở cửa. Cuộc nói chuyện chấm dứt ở đó.

Tôi không muốn khoa trương nhưng cảnh tôi rời khỏi đồn cảnh sát giống hệt anh chàng ở cuối phim The Shawshank Redemption. Sự tự do ngọt ngào vốn bị xem nhẹ. Nhưng niềm vui trước việc được thả vì vô tội của tôi biến thành nỗi giận dữ và cay đắng trong lúc tôi tìm đường về nhà, đi bộ trên những con phố lạnh cóng, ước gì mình đã gọi một chiếc taxi nhưng cũng mong có thời gian suy nghĩ và thanh tẩy đầu óc. Điện thoại tôi đã hết sạch pin vào đêm trước, trong lúc cảnh sát “xem qua” nó nên tôi cũng chẳng gọi được ai và những chiếc taxi hiếm hoi chạy qua thì đều có khách.

Tôi không thể quyết định mình phải làm gì. Chất vấn Jeff và Lizzy, bảo họ rằng tôi biết việc họ đã làm hay tiếp tục bí mật giữ mối nghi ngờ của mình? Tôi đoán bọn họ sẽ bị sốc khi tôi bước qua cửa trước và tôi quyết định là tốt hơn mình nên im lặng, đặc biệt nếu cảnh sát định nói chuyện với họ.

Đường về nhà thật dài, đi được nửa đường thì tôi đã mệt và đói là nên dừng lại ở một quán cà phê. Tôi gọi bữa sáng muộn và hỏi họ liệu có thể cho tôi mượn sạc điện thoại không. Tôi ngồi trong góc để cắm sạc vào ổ điện trên tường, chờ nó khởi động.

Ngay khi nó bật lên, cơn lũ tin nhắn và thông báo từ mạng xã hội đã ùa vào. Chúng nhiều đến nỗi tôi lờ đi tất cả và gọi cho Gemma.

Nàng bắt máy ngay. “Elliot? Anh đang ở đâu?”

“Anh vừa được thả vì vô tội. Anh đang trên đường về nhà.”

“Ôi, tạ ơn Chúa. Em đã phát điên lên. Chính xác thì anh đang ở đâu?”

“Trong quán cà phê gần Denmark Hill.”

“Được rồi. Để em đến gặp anh ở đó. Chúng mình có thể nói chuyện.”

Tôi bối rối. “Em không đi làm à?”

“Không, tất nhiên rồi. Em không thể đi giữa lúc mọi chuyện diễn ra như thế. Em đang ở nhà.” Tôi nhận ra nàng đã nói năng rất nhỏ nhẹ, cứ như không muốn ai nghe tiếng. Tôi cho nàng tên quán cà phê và nàng bảo sẽ gọi một chiếc Uber.

“Nghe này,” nàng nói trước khi cúp máy, “anh chưa lên mạng kể từ lúc ra ngoài đúng không?”

“Chưa. Tại sao?”

Nàng thở hắt ra. “Cất điện thoại đi, ăn sáng và chờ em đến. Em sẽ gặp anh trong mười phút nữa.”

Nhưng tất nhiên là ngay khi nàng nói vậy, tôi phải kiểm tra các thông báo. Và ngay khi bắt đầu kéo chúng xuống, tôi ước gì mình vẫn còn nằm trong vòng vô tri hưởng thái bình.

« Lùi
Tiến »