@Elliotthescientist thằng bệnh hoạn khốn nạn. Tao hi vọng mày chết và MỤC RỮA trong ĐỊA NGỤC!!!
Bị sốc: và ghê tởm trước tin tức về @Elliotthescientist. Luôn tưởng anh ta là một người tử tế.
@Elliotthescientist tao hi vọng mày chết trong tù, thằng biến thái.
Có đến hàng trăm tin nhắn nữa như thế. Tôi đọc vài chục tin đầu tiên trước khi thả điện thoại úp xuống bàn. Căn phòng chao đảo trước mắt tôi cứ như tôi bị say và tôi phải nhắm mắt vài phút. Đáng lẽ tôi không nên xem. Đáng lẽ tôi phải chờ Gemma. Nhưng tôi đã không cưỡng lại được ham muốn nhấc tảng đá lên và nhìn lén bên dưới.
Tôi đã bị tag vào rất nhiều câu chuyện tin tức trên tờ báo lớn nhất London được xuất bản sáng nay. Dòng tiêu đề cho tôi biết mọi điều tôi cần biết.
GIÁO VIÊN KHOA HỌC BỊ CÁO BUỘC LẠM DỤNG TRẺ EM
Dưới tiêu đề là một bức ảnh xấu xí của tôi, tại một bữa tiệc từ thiện trong vườn từ vài năm trước, tôi đứng đó với cốc rượu trong tay, nheo mắt nhìn mặt trời, miệng há ra. Có hơn một nghìn bình luận về bài báo đó nhưng tôi đã đóng trang mà không đọc. Tôi biết chúng sẽ nói gì.
Ai đó đã làm rò rỉ câu chuyện, kể cả khi tôi không bị buộc tội. Tuy nhiên điều này chẳng có nghĩa lý gì với cánh báo chỉ hay công chúng. Tôi nhớ hồi BBC đăng hình ảnh cảnh sát lục soát nhà Cliff Richard sau các cáo buộc tấn công tình dục của cựu ngôi sao nhạc pop, thậm chí anh ta còn chưa hề bị bắt vì bất kì tội gì. Bài báo mà tôi vừa đọc lướt chỉ có rất ít thông tin chính - chủ yếu là thuật lại sự nghiệp của tôi cho đến giờ - và không ai buồn hỏi phản hồi từ tôi hay luật sư của tôi.
Tôi tưởng tượng ngày mai sẽ có thêm một mẩu báo ngắn hơn về việc tôi được thả mà không bị buộc tội gì. Nhưng tôi biết điều gì sẽ xảy ra. Người ta sẽ luôn nhìn tôi và nghĩ: Không có lửa thì sao có khói. Và tôi cũng khá chắc chắn ai đã xì ra câu chuyện. Cũng chính là kẻ đã thuyết phục Effy nói dối và đang cố hủy hoại cuộc đời tôi.
Gemma vẫn chưa xuất hiện - tôi đoán chiếc Uber của nàng bị kẹt đâu đó nhưng tôi không thể ngồi chờ nữa. Tôi chắc chắn mọi người trong quán cà phê này đã nhận ra và đang lườm nguýt tôi, kể cả khi tôi nhìn quanh và không thấy ai ngó về phía mình. Việc ấy không quan trọng. Tôi có thể cảm nhận ý nghĩ của họ đang chọc vào mình như những mũi tiêm. Lạm dụng trẻ em. Biến thái. Mạt rệp. Tôi phải thoát ra.
Tôi đứng dậy quá nhanh làm cái bàn bị xô còn ghế thì đổ ngửa ra sau. Tôi cúi đầu và vội đi, hai chân lấy bẩy như đã nằm bẹp trên giường cả tháng trời.
Ra đến bên ngoài, tôi hớp lấy hớp để không khí và quay lại với điện thoại của mình. Có vô số cuộc gọi nhỡ, bao gồm vài cuộc từ Amira. Vẫn không có dấu hiệu gì của Gemma nên tôi gọi cho Amira. Cô ấy trả lời ngay lập tức.
“Elliot! Cậu đang ở đâu? Có chuyện gì thế?”
Tôi kể với cô ấy là mình đã được thả. “Effy đã rút lại mọi cáo buộc.”
Chỗ của cô ấy có vẻ ồn ào. Một tập hợp những giọng nói the thé. Một sân chơi trẻ em. Chắc cô ấy đang đứng bên ngoài trường học.
“Đó là Effy sao? Chờ đã, chuyện gì đã xảy ra? Tớ không hiểu. Tớ đã cố hỏi thông tin từ Colin nhưng anh ấy đi tập huấn một tuần nên khi tớ gọi thì anh ấy bảo mình chưa hề nghe nói gì hết.”
Tôi bắt đầu kể cho cô nghe chuyện Effy buộc tội tôi tấn công nó, đêm qua của tôi trong tù, chuyện con bé đã thú nhận như thế nào. Nhưng nửa chừng câu chuyện, cô ấy ngắt lời tôi và bảo “Chờ đã, tớ không nghe được. Để tớ tìm chỗ nào yên tĩnh hơn.” Đường dây im ắng một lát trước khi cô trở lại. “Được rồi, tớ ở trong xe rồi. Giờ kể lại xem nào. Bình tĩnh thôi”.
Tôi kể cho cô nghe mọi chuyện, ngắn gọn hết sức có thể. Tôi sắp khóc đến nơi, dư chấn của những việc đã xảy ra đang tác động mạnh đến tôi.
“Ôi, Elliot,” Amira bảo. “Hẳn là kinh khủng lắm. Nhưng tạ ơn Chúa vì con bé đã khai thật.”
“Tớ thậm chí không dám nghĩ chuyện gì sẽ đến nếu nó không nói ra,” tôi bảo. “Chắc hẳn nó sẽ hủy hoại toàn bộ những gì chúng ta làm được.”
“Ở văn phòng đã điên rồ lắm rồi,” cô nói. “Điện thoại đổ chuông không ngớt. Tớ đã phải chuyển tất cả vào hòm thư thoại.”
“Phóng viên à?”
“Ừ. Nhưng cả…”
“Sao?”
Cô do dự. “Khách hàng. Các hiệu trưởng. Các nhà chức trách giáo dục ở địa phương. Các nhà hảo tâm. Phụ huynh. Mọi chuyện khó khăn quá. Tớ không biết phải nói gì với ai cả.”
Gió bên ngoài quán cà phê đang quật vào tôi. Nhưng đó không phải lí do tôi thấy lạnh. “Cậu không bảo với họ là tớ vô tội sao?”
“Tớ không biết chuyện gì cả, Elliot.”
“Nhưng chắc chắn cậu nên biết là tớ sẽ không làm bất kì việc gì như thế chứ!”
“Ừ. Không. Ý tớ là…”
“Ôi Chúa ơi. Cậu cũng tưởng có thể tớ có tội? Lạm dụng một trong những học sinh của chúng ta ư?”
“Elliot…”
“Đã có bao nhiêu hợp đồng bị hủy?”
Giọng cô nghe có vẻ khổ sở. “Tớ không biết.”
“Nhưng có vài cái chứ hả?” Khi cô không trả lời, tôi hỏi thêm “Nhiều hơn vài à?”
“Hầu hết, Elliot ạ. Bao gồm cả Hội đồng Lambeth.”
Phòng giáo dục địa phương. Khách hàng lớn nhất của chúng tôi cho đến nay. Tôi không còn lời nào để nói.
“Nhưng chúng ta sẽ mang họ trở lại. Tớ sẽ bắt đầu gọi cho tất cả mọi người ngay khi quay về văn phòng. Cậu có đến không? Cả hai chúng ta nên cùng nhau gọi cho họ.”
Tôi ngồi sụp xuống. Giọng Amira như từ một nơi xa xăm vọng lại. Tên tuổi tôi giờ đã bị vấy bẩn, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa. Vết nhơ sẽ bám tôi muôn đời. Và bất chấp những điều tốt đẹp chúng tôi từng làm, hội đồng lúc nào chẳng cố cắt giảm chi phí. Thủ quỹ ở đó chắc đã bắt đầu tính toán chính xác số tiền họ tiết kiệm được; thậm chí họ đã phân bổ quỹ ấy vào nơi khác rồi cũng nên. Họ cũng lo lắng về cơn lũ phàn nàn của phụ huynh nữa.
“Chúng ta tiêu rồi,” tôi nói.
“Không! Chúng ta có thể chiến đấu với chuyện này, Elliot.”
Tôi dùng một tay che mặt. “Kể cả cậu cũng nghĩ là tớ có tội.”
“Nhưng…”
Tôi không để cô ấy nói hết. Tôi cúp máy và tắt điện thoại.
Tôi còn đang ngồi co ro trên vỉa hè thì một chiếc xe tấp vào lề và Gemma bước ra. Nàng đứng đó một lát, gió tạt tóc vào mặt nàng. Nàng là vợ tôi, đồng minh của tôi. Ngay lúc này, tôi cần nàng. Và tôi cần nàng tin tưởng mình.
Nàng đi đến và ngồi xổm bên cạnh tôi, vòng hai cánh tay ôm tôi.
“Thôi nào,” nàng thì thầm. “Mình đi dạo nhé.”
Tôi để nàng đỡ mình dậy. “Anh cần hỏi em một điều. Em không nghĩ anh đã làm việc đó đấy chứ?”
“Sao cơ? Tất nhiên là không.”
“Nó chưa bao giờ xuất hiện trong đầu em ư? Rằng có thể anh đã tấn công một đứa bé?”
“Không! Chúa ơi, Elliot. Ngay khi nghe thấy chuyện đó, em đã biết nó là một sai lầm khủng khiếp.”
Tôi ôm nàng. Cảm giác như nàng đã sụt cân, toàn là xương và góc cạnh. Trên người nàng còn có mùi chua chua, ẩn dưới loại nước súc miệng bạc hà mà nàng đã dùng. Có phải sáng nay nàng đã uống rượu không? Gần như chắc chắn đó là chỗ rượu từ hôm qua và rất khó hỏi chuyện đó mà không có vẻ buộc tội. Tôi sẽ nói với nàng chuyện đó sau.
Chúng tôi nắm tay nhau đi bộ xuống đồi về phía Camberwell. Nơi ấy vẫn đông đúc như xưa nay và tôi chắc chắn có người đang nhìn mình. Y như trong quán cà phê, tôi có thể nghe thấy giọng nói của họ trong đầu, đang trách cứ tôi, phán xét tôi. Muốn tôi MỤC RỮA trong ĐỊA NGỤC.
Trong lúc đi, tôi kể với Gemma điều đã đọc được trên mạng. Tôi kể với nàng mọi điều Amira từng nói. Môi lúc nàng lại thở hắt ra bực bội hơn.
“Làm sao cảnh sát có thể mắc sai lầm ngu xuẩn như thế?”
“Đó không phải sai lầm,” tôi nói trong lúc cả hai đi qua những cửa hàng ở chân đồi và bắt đầu cuốc bộ về nhà.
“Ý anh là sao?”
“Ai đó đã gài bẫy con bé như thế.” Tôi giải thích điều Effy đã thú nhận với cảnh sát.
Gemma dừng bước. “Anh có nghĩ…?”
“Ừ. Bố mẹ em. Còn ai vào đây nữa? Em biết điều anh vừa nhớ lại lúc nãy là gì không? Bố em nhìn lén qua vai anh lúc anh đang làm việc trong phòng. Anh chắc chắn khi đó anh đang gửi email cho Kenneth về Effy. Mọi chi tiết cá nhân và số điện thoại của bố con bé nằm trong chiếc máy tính đó. Thậm chí cả một người không biết gì về máy tính như bố em cũng có thể tìm ra chúng và anh đã cho bố mẹ em biết mật khẩu để họ dùng nó tìm nhà cho thuê.”
Tôi đoán một phần trong tôi đã mong nàng cãi lại để cho tôi một lí do chắc chắn rằng đó không thể là Jeff hoặc Lizzy. Nhưng nàng không cãi. Thay vào đó, nàng gục đầu và bảo “Em xin lỗi. Tất cả là tại em.”
“Không, không phải thế. Đừng nghĩ vậy. Anh không muốn đổ lỗi cho em. Anh chỉ quan tâm ta sẽ phải làm gì.”
Nàng lại bắt đầu bước đi.
“Cách xử lý theo pháp luật mất quá nhiều thời gian,” tôi nói. “Cứ nghĩ đến việc chung sống dưới một mái nhà với họ thêm một ngày thôi là anh đã không thể chịu nổi. Anh không thể chịu nổi vài tháng cần thiết để trục xuất họ.”
Một chiếc xe buýt lướt qua chúng tôi. Tôi tưởng tượng cảnh Jeff và Lizzy bị nghiền nát bên dưới bốn bánh xe.
“Cảnh sát sẽ nói chuyện về vụ việc với Effy nhưng anh biết chuyện gì sẽ xảy ra: Người ta sẽ không chứng minh được bọn họ đã làm. Giá mà anh tìm ra điều họ đã làm ở Toulouse, điều gì xảy ra vào cái ngày để trống trong nhật kí của Chloe ấy.”
“Cái gì cơ?”
Có lẽ là mệt mỏi do căng thắng, nhưng tôi đã nhất thời quên mất Gemma không biết điều tôi phát hiện. Giờ là lúc nói thẳng.
Tôi kể cho nàng nghe việc tìm được nhật kí của Chloe và những gì tôi biết ở bên trong.
“Vậy là anh nghĩ có gì đó đã xảy ra vào tháng Tám khiến họ phải trở lại Anh?” Nàng có vẻ choáng váng nhưng không tức giận vì tôi vào phòng em gái nàng và lục lọi đồ đạc của cô ta.
“Ừ. Em nhận được email họ xin ở nhờ khi nào vậy?”
Nàng lấy điện thoại ra, tôi đoán là để xem lại email cũ. “Ngày 21 tháng Mười.”
“Vậy là họ đã lang thang ở Pháp hai tháng. Kì lạ thật. Trừ phi họ đến chỗ nào đó khác trước khi đến đây. Chloe có nói gì với em không?”
“Không. Không hề.”
“Cô ta có nói gì về việc có bạn trai không? Ai đó có các chữ cái đầu tên là JC?”
“Elliot, nó còn nói chuyện với em ít hơn cả với anh.”
Hai phụ nữ trẻ đi qua chúng tôi, vừa đi bộ bên nhau vừa bấm điện thoại cùng lúc.
“Có vẻ kì quặc,” tôi nói, “khi không một ai trong gia đình em có điện thoại khi họ quay lại nước Anh. Chắc chắn, ít ra Chloe cũng phải có một cái chứ. Có khi là đầy ảnh chụp anh chàng JC này. Đầy bằng chứng. Em đã bao giờ nói chuyện hay trao đổi tin nhắn với họ hồi họ ở Pháp chưa?”
“Thi thoảng gửi email cho nhau thôi. Em đã bảo anh là em hạn chế giao tiếp với họ hết mức có thể.”
“Hừm. Nhưng chắc họ phải có điện thoại và đã vứt hết trước khi quay về. Có thể chúng chứa những bằng chứng tố cáo việc gì đó họ đã làm. Khi chúng ta về nhà, anh muốn thử ngó qua nhật kí của Chloe một lần nữa. Anh cần em đánh lạc hướng cô ta, lôi cô ta ra khỏi phòng một lát và giữ cho bố mẹ em tránh xa cái phòng ấy cùng lúc. Em có làm được không?”
Nàng đang nắm chặt bàn tay tôi. “Có. Tất nhiên rồi.”
“Tốt lắm.” Tôi cười lần đầu tiên trong suốt hai mươi bốn giờ qua. “Hãy nghĩ đến việc sẽ tuyệt thế nào nếu chúng ta có thể tìm ra bằng chứng khiến họ bị bắt.”
Gemma gật đầu, cố cười đáp lại. Nhưng nụ cười trượt đi nhanh như khi nó đến.
Tôi không để ý mấy. Tôi đã tin chắc là mình sắp tìm ra điều gì đó. Tôi sẽ lật lại ván cờ. Hình ảnh Jeff và Lizzy bị dẫn đi trong hai cái còng tay, còn tôi nhìn từ trên xuống đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi suốt đoạn đường về nhà.