Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

Có mấy thùng sơn và xăng trắng trong phòng khách, đặt sát bức tường cùng với nào chổi quét nào con lăn.

Chiếc thước dây tôi từng trông thấy Lizzy cầm hồi họ mới đến cũng ở đấy. Gemma kể với tôi là họ đã mua đồ để sơn lại trong lúc tôi ở đồn cảnh sát, tuyên bố kế hoạch trang trí lại nhà cửa để nơi này “hợp với sở thích của họ hơn”. Chắc chắn còn nhiều đồ đạc mới đang trên đường chuyển đến.

Nhà bếp bốc mùi thuốc lá của Lizzy, bây giờ bà ta đã đường hoàng hút trong nhà, không buồn che giấu thói quen nữa. Tôi lên gác. Mùi ở hành lang tầng hai và nhà tắm là một hỗn hợp Brylcreem, hơi thở hôi thối và mồ hôi chua lòm. Cảm giác như nó đã thẩm thấu vào gạch, bám chặt lớp sơn tường và ván sàn. Nếu muốn rũ bỏ thứ mùi này, chắc tôi sẽ phải chà lại và tẩy trùng toàn bộ ngôi nhà.

Tôi có thể nghe tiếng Jeff và Lizzy trong phòng ngủ, xì xào nói chuyện với nhau. Chắc là ủ mưu gì đây. Tìm cách rũ bỏ tôi khi âm mưu làm tôi đi tù vì tội lạm dụng trẻ em đã thất bại. Tiếp theo sẽ là gì? Một tai nạn không may chăng? Cậu ấy đã vấp ngã cầu thang… Chắc dây điện của cái ấm bị hỏng… Elliot tội nghiệp trượt chân và đập đầu vào bàn bếp… Chắc cậu ấy đã ngủ quên trong bồn tắm.

Có biết bao cách để giết ai đó trong nhà và làm như nó là một tai nạn. Trong lúc lên phòng ngủ của tôi và Gemma, tôi cảm thấy bồn chồn. Nơi từng là ốc đảo bình yên, cái ổ an toàn và thoải mái của tôi, giờ lại giống như chiếc bẫy chết người.

Gemma đã lên thẳng phòng ngủ khi chúng tôi về nhà. Lúc này tôi thấy nàng ở đó, đang đi lại trong phòng.

“Làm sao em lùa họ ra khỏi phòng và giữ họ ở ngoài được?” Nàng hỏi và cắn ngón cái. Hai bàn tay nàng thả xuống bụng, nơi có mấy vết sẹo. Tôi để ý nàng thường chạm vào bụng những lúc như thế này, giống như mấy vết sẹo ấy nhức nhối mỗi khi nàng lo lắng.

“Anh không biết. Nấu cho họ một bữa? Bảo họ là em muốn làm lành?”

Nàng lắc đầu. “Không được đâu. Họ sẽ nghi ngờ. Nhưng có lẽ em sẽ bảo là em nấu một bữa tối đặc biệt mừng anh được thả?”

Tôi nghĩ về việc đó. “Không, vậy thì anh sẽ phải có mặt ở đó. Em cần làm họ nghĩ em ở cùng phe với họ.” Tôi lùa tay vào tóc. Khi bỏ tay ra, tôi thấy có vài sợi đã rụng và bám vào lòng bàn tay tôi. Căng thẳng đã khiến tóc tôi rụng nhiều. “Được rồi, anh đã nghĩ ra. Một lát nữa thôi, anh sẽ bắt đầu gào vào mặt em. Anh muốn em gào lại rồi lao sầm sập vào bếp và bắt đầu khóc. Thực ra, em nên sụt sùi lớn tiếng lúc đi ngang qua cửa phòng bố mẹ em. Cả phòng Chloe nữa. Điều đó sẽ khiến họ phải ra ngoài. Họ sẽ muốn chứng kiến nỗi đau của em.”

Nàng xoa bụng. “Được rồi.”

“Sau đó em nói với họ là chúng ta cãi nhau vì em muốn họ ở lại. Bảo họ là em muốn bù đắp thời gian đã mất và muốn hiểu họ nhiều hơn. Cứ tha thiết vào. Nói rằng em biết ơn vì họ ở đây đến thế nào, em ước gì chưa từng cưới anh ra sao.”

“Em chết nghẹn mất.”

Tôi đặt cả hai tay lên vai nàng và dựa trán mình vào trán nàng. “Em làm được, Gemma. Có lẽ em nên đề nghị nấu bữa tối cho họ lúc đó và bảo họ rằng em muốn tiếp tục nói chuyện. Ai biết được, có khi đó lại là đòn quyết định và em sẽ moi được chút thông tin hữu ích từ họ. Chỉ cần giữ họ ở dưới nhà càng lâu càng tốt. Và bật nhạc lên để che giấu tiếng động khi anh di chuyển trên lầu.”

Tôi hôn nàng và nàng vòng tay ôm tôi. Nụ hôn kéo dài hơn tôi dự kiến.

“Chúng ta không lên giường được sao?” Nàng hỏi, tựa vào người tôi. “Và để ngày mai làm việc này?”

Việc ấy thật cám dỗ. Quá sức cám dỗ. Buông thả bên nàng, không phải nghĩ về bất kì điều gì khác trong một khoảng thời gian. Nhưng không. Việc này phải làm ngay bây giờ.

“Để sau đi,” tôi thì thầm, tách mình ra.

Rõ là nàng đang gồng mình. “Được rồi, làm thôi. Anh có muốn bắt đầu hét không hay để em?”

Tôi mỉm cười. “Phụ nữ trước.”

Chúng tôi gào qua thét lại vào mặt nhau, nói toàn lời vô nghĩa, trộn vào đó vài câu chửi tục. Gemma giậm chân còn tôi thì ném một cuốn sách bìa cứng vào tường. Nàng đóng sầm cửa phòng tắm và gào vào tôi. Tôi gào lại, dùng những từ tồi tệ nhất tôi nghĩ được. Cảm giác bật chúng ra thật tốt. Như một loạt thuốc tẩy. Đột nhiên, tôi thấy sức hấp dẫn của những buổi trị liệu mà người ta vào rừng và gào rú với cây cối. Gemma có vẻ cảnh giác vì tôi đã gọi nàng bằng đủ thứ tên tồi tệ và có lẽ tôi đã bị cuốn theo màn kịch quá vì tưởng tượng mình đang chửi mắng Jeff và Lizzy. Sau một phút, Gemma đã phải ôm lấy tôi và nhìn vào mắt tôi để kéo tôi trở về thực tại.

Xin lỗi,” tôi thì thào, ôm nàng. “Chúc may mắn.”

Nàng hít vào. “Em hi vọng anh tìm thấy gì đó. Em cần cảm thấy việc này đáng làm.”

“Đáng thử, Gemma à. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa.”

Nàng rời phòng, đóng sầm cửa sau lưng và lao rầm rập xuống nhà. Nàng bắt đầu thốn thức, uất nghẹn. Nghe chúng có vẻ quá chân thực với tôi. Tôi hé cửa và lắng tai, nghe tiếng phòng ngủ dưới nhà mở ra và giọng ồm ồm của Jeff. Gemma lại bật ra một tiếng thổn thức. Một cánh cửa mở ra và tôi chắc chắn tất cả đều đã rời phòng. Một loạt tiếng bước chân xuống tầng một, rồi mọi thứ im ắng. Tôi chờ, một phút sau, tiếng nhạc vẳng lại từ nhà bếp. Một đài phát thanh từ những năm tám mươi.

Tôi chờ thêm đôi ba phút để chắc chắn không còn ai trong nhà Robinson đi lên, rồi lẳng lặng xuống tầng hai.

Tôi vào phòng ngủ của Chloe - văn phòng mà tôi tha thiết đòi lại - trước tiên. Tôi lập tức mở cửa tủ và thò tay vào trong tìm cuốn nhật kí. Nó ở đó, vẫn chỗ cũ.

Đóng cửa thật khẽ, tôi ngồi dựa lưng vào tường và bắt đầu lật giở cuốn sổ, tìm những đoạn có thể quan trọng và ước gì mình biết đọc tiếng Pháp. Hiểu là mình không có nhiều thời gian, tôi dùng điện thoại chụp lại các trang viết ngay trước trang trống ngày 10 tháng Tám. Tôi lật lại xa hơn, tìm kiếm tên của Jeff và Lizzy, những từ kiểu như Papa và Maman. Tôi tìm được chúng vài lần và chụp thêm cả những trang đó. Rồi, vẫn ngồi trên sàn nhà, tôi gửi tin nhắn cho Amira và không quên nhờ cô ấy dịch chúng.

Bây giờ, đó là những gì tốt nhất tôi làm được. Trong lúc trả cuốn nhật kí về chỗ cũ, tôi nghe tiếng ai đó trèo lên gác. Tôi đông cứng. Có phải Chloe không? Tôi cân nhắc đến chuyện bò vào tủ để trốn, nhưng rồi tôi nghe tiếng buồng tắm đóng lại. Một phút sau, bồn cầu được giật nước và ai đó đã xuống nhà. Tôi thở hắt ra. Tôi quay ra hành lang, cảm thấy thất vọng não nề. Tôi đã mong rằng điều gì đó trong cuốn nhật kí sẽ bật ra trước mắt tôi, kể cả khi nó được viết bằng ngôn ngữ tôi không hiểu nổi. Dưới nhà, tiếng nhạc vẫn vang lên và bên trên nó, tôi nghe được tiếng trò chuyện cùng tiếng cười của Lizzy. Có lẽ bà ta đang khoái trá với ý tưởng tôi và Gemma bị chia rẽ, nàng đứng về phía họ. Hòn đá giận dữ nóng hổi lại co kéo trong bụng tôi. Chắc phải có gì khác ở đây giúp được tôi chứ. Tôi nên xem qua phòng Jeff và Lizzy.

Tôi do dự, nhưng chỉ trong một giây. Họ đã xâm phạm quyền riêng tư của tôi. Nếu họ bắt được tôi trong phòng mình, điều tệ nhất có thể xảy ra là gì? Họ sẽ biết tôi đang tìm kiểm thứ gì đó để chống lại họ. Nhưng nếu tôi không tìm được gì thì cũng chẳng thành vấn đề nữa. Đây có thể là cơ hội duy nhất tôi có.

Tôi lẻn vào phòng bọn họ và khẽ đóng cửa lại sau lưng.

Đó là một cảnh tượng hỗn loạn, y như phòng của đứa trẻ vị thành niên tệ lậu nhất. Thực ra, hỗn loạn cũng không đúng. Phải nói là phá hoại. Họ không tỏ ra trân trọng hay yêu quý chút nào cái nơi mình đang trú ngụ. Bằng cách biến nó thành một bãi rác quần áo vương vãi, chăn rơi khỏi đệm, cốc chén khắp nơi, một đống trông như móng chân móng tay bị cắt ra rơi đầy trên mặt ngăn kéo tất cả trông như thể họ đang đánh dấu lãnh thổ của mình. Dán nhãn mác của mình lên đó, y như lũ mèo đái trong nhà chủ nó vậy.

Tôi nên bắt đầu từ đâu? Va li của Jeff và Lizzy có vẻ là ý hay. Một cái đã bị đẩy xuống gầm chiếc giường mới, cái còn lại nằm trên nóc tủ quần áo. Cái đầu tiên là của Jeff. Nó trống rỗng, mác còn nguyên. Niềm hi vọng bừng lên trong chốc lát, nhưng thay vì địa chỉ nhà họ ở Toulouse, lão lại viết địa chỉ nhà này.

Va li của Lizzy còn ít quần áo: một bộ đồ bơi và khăn tắm còn vương mùi ẩm mốc. Tôi thò tay vào ngăn trong và tìm được một cái phong bì. Tôi lôi nó ra.

Chỉ có khoảng hơn chục bức ảnh và tôi vội xem hết. Đôi ba cái chụp Jeff, đang đứng trong một khu vườn bên cạnh bếp nướng, tươi cười với máy ảnh. Lão trông không khác bây giờ là mấy, ngoại trừ quần soóc và áo thun, cho thấy bức ảnh này chỉ mới được chụp gần đây. Có vài bức chụp Lizzy, cũng trong sự kiện ấy. Bà ta đang mặc bikini, nằm trên một chiếc ghế tắm nắng, điếu thuốc lá kẹp giữa các ngón tay. Bà ta đang nói gì đó và tỏ vẻ khó chịu vì ai đó, chắc là Jeff, lại chụp ảnh bà. Nhìn ngoại hình, trong bức ảnh này Lizzy giống Gemma đến mức đáng sợ. Nhưng xem kĩ hơn, Lizzy thiếu điều gì đó mà Gemma có. Cứ như khí chất của bà ta đã bị lột sạch, cái bầu không khí ấm áp nhân hậu đã làm Gemma trở nên xinh đẹp ấy. Lizzy đáng lẽ đã là một người đàn bà hấp dẫn. Thay vào đó, trông bà ta như một con ma-nơ-canh học cách đi đứng, nói năng.

Tôi chuyển đến những bức ảnh cuối cùng. Có hai bức của Chloe, vẫn là sự kiện ấy. Cô ta có vẻ hạnh phúc, giống bố mình. Cô ta đang mặc quần soóc và áo vest, trông không gầy nhom như bây giờ. Cô ta có vẻ trẻ trung và vô tư lự, mặt trời chiếu sáng sau lưng khiến tóc cô ta như bạc trắng.

Ở bức ảnh cuối cùng, Chloe đang ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ cùng một chàng trai trẻ. Mái tóc anh ta sẫm màu và làn da rám nắng. Thoạt nhìn, nụ cười anh ta hướng đến camera có vẻ là thật, nhưng khi nhìn kĩ hơn tôi có thể thấy điều gì đó trong mắt anh ta. Sợ hãi.

Đây có phải JC?

Tôi nhét bức ảnh vào túi quần sau và trả cái va li lên nóc tủ. Tôi xoay lại và ánh mắt tôi rơi trên ngăn kéo tủ, giữa đống ngổn ngang đồ vệ sinh cá nhân và đồ trang điểm.

Ở đó, giữa đống Brylcreem và nước hoa cạo râu, giữa Vaseline và Veet, là một chai Eau Sauvage. Cái chai tôi đã bị mất.

Tôi nhặt nó lên. Cách đây không lâu, bằng chứng cho thấy Jeff đã tự ý dùng đồ của tôi này - mò vào nhà tắm của tôi và lấy nó - chắc hẳn sẽ làm tôi tức giận. Bây giờ, nó dường như chỉ là việc vặt vãnh so với mọi thứ khác. Nhưng ngay khi tôi cầm nó lên, cái nắp rơi ra và tôi thoáng bắt được một mùi hương.

Tôi bị đẩy ngược về quá khứ. Trở lại cái đêm u tối nhất trong cuộc đời mình.

Đứng trong phòng khách nhà George và Edith. Căn phòng nồng nặc mùi máu và phân. Mùi của bạo lực và sự kinh hoàng. Nhưng đâu đó sâu trong đám hỗn hợp xú uế ấy, tôi có thể thoáng nhận ra một thứ khác. Gay gắt và sạch sẽ hơn. Quen thuộc hơn.

Lúc đó, quá choáng ngợp bởi cuộc tấn công vào các giác quan và cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, trí não tôi đã không thể bóc tách và nhận ra cái mùi ấy. Đây là lần đầu tiên tôi ngửi thấy nó kể từ lúc ấy. Cơ hội đầu tiên cho não tôi kết nối chúng với nhau.

Tôi ngồi trên giường, tay vẫn cầm cái lọ, thở hồng hộc. Chuyện này có thật không? Phải chăng kí ức đang đánh lừa tôi? Tôi hít thêm lần nữa mùi hương từ cái chai và nhắm mắt, ép mình quay về đêm đó.

Thay vào đó, tôi được đưa trở lại buổi tối hôm trước. Đứng trong nhà kho để đồ làm vườn của tôi. Tôi cũng đã ngửi ra mùi Eau Sauvage. Jeff bảo tôi là lão vào nhà kho để thoát khỏi Lizzy. Rồi tôi nhảy cóc lần nữa, đến thời điểm tìm được Edith, và tôi chắc chắn, tôi đã chắc chắn , rằng tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa này. Nhưng trước khi tôi kịp dừng lại, kịp phản ứng, trí nhớ đã đưa tôi quay lên gác, phòng ngủ của ông bà George và Edith. Tôi đang ngồi bên George khi ông nói lời trăng trối. Những lời cảnh báo như tôi đã tưởng.

Ông không nói được hết lời, nếu đó đúng là một cảnh báo. Ông đã nói Not (Không), rồi định nói một từ nửa bắt đầu bằng “w” trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Nhưng lỡ như không phải ông đang cố nói hai từ, mà chỉ một thì sao?

Knotweed (Cỏ chút chít).

Tôi đứng dậy, lảo đảo, phải bám lấy ngăn kéo tủ để đứng vững. Cỏ chút chít. Đó là từ ông bác sĩ dùng để gọi vợ chồng Robinson.

Trong những giây phút cuối đời, từ cuối cùng mà bộ não đã rạn vỡ và đang chết của George có thể bật ra chính là từ đó, một nỗ lực cảnh báo tôi, nói cho tôi biết kẻ nào đã giết ông.

Jeff đã giết hai người hàng xóm nhà tôi.

Đúng giây phút đó, cửa phòng ngủ mở ra và lão đứng ngay đó, môi cong lên nụ cười khinh khỉnh.

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »