Chiếc mặt nạ Jeff thường mang - kiểu ông chú không nói lôi thôi nhưng vẫn là người của gia đình - đã hoàn toàn bị lột bỏ. Một mạch máu đang phập phồng bên dưới lớp da căng trên trán lão, răng lão nhe ra còn mắt thì tối sầm lại. Hai nắm đấm của lão để hai bên sườn.
Trông lão như đang muốn tôi phải chết.
“Cỏ chút chít,” tôi nói.
Lão chớp mắt với tôi. “Mày nói gì?”
“Sao ông làm được?” tôi hỏi, bình tĩnh hết mức có thể. “Đến nhà George và Edith rồi quành lại nhanh như thế? Sao ông không bị máu của họ bắn lên người?”
Mắt Jeff đảo nhanh từ lọ nước hoa sau cạo râu sang mặt tôi. “Tôi đoán là ông phải mặc một loại đồ bảo hộ nào đó,” tôi nói.
Lão nhìn tôi chằm chằm.
“Ông đã làm gì với đống ô tô đồ chơi? Có phải ông đã bán chúng? Hay chúng còn ở đâu đó trong đây?”
Tôi mở một cái ngăn kéo và bắt đầu lục lọi trong đó, gạt hết tất và đồ lót sang bên trước khi quay ra cái ngăn kế tiếp. Không có gì ở đó ngoài quần áo. Chắc lão đã bán hết rồi. Có lẽ đó là lí do lão có tiền mua điện thoại.
Jeff lại gần tôi hơn. “Cậu có định cho ta biết cậu đang nói cái quái gì không?”
“Đừng giả vờ không biết,” tôi nói và giơ chai Eau Sauvage lên. “Ông đã giết George và Edith. Đây chính là bằng chứng.”
“Rốt cuộc cậu đã phát điên, Elliot,” lão nói. Nhưng điều gì đó đã lướt qua mặt lão, nhanh đến mức gần như không thấy được. Một cái nhìn thấu hiểu. Ngạc nhiên. Có lẽ lão đang nghĩ mình đã sai lầm như thế nào khi dùng nước hoa cạo râu của tôi đêm đó.
“Không,” tôi nói, “chỉ là cuối cùng tôi đã nhìn ra sự thật.”
“Sự thật ư? Cậu cần thận trọng đấy, anh bạn.”
Lão tiến thêm một bước về phía tôi và tôi lùi lại đến khi gần chạm tường. Cửa sổ nằm bên trái tôi, rèm cửa đóng lại trong đêm tối.
“Ông đã giết George và Edith,” tôi bảo. “Tại sao? Thực ra, ông không cần nói với tôi. Đó là vì ông đã trông thấy Chloe thì thầm gì đó với ông ấy, phải không? Ông không thực sự theo đuổi mấy cái ôtô đó chỉ là cái cớ để nó trông giống một vụ trộm.”
“Mày điên rồi,” lão bảo.
Nhưng tôi vẫn lấn tới. “Chloe đã kể với ông ấy? Chắc hẳn là điều gì đó xảy ra ở Pháp. Ông cũng đã giết người ở đó hả?” Tôi đang ngây ngấy vì bị sốc, kích động và sợ hãi. “Tôi nghĩ là tôi đã biết chuyện gì xảy ra. Đó là bạn trai của Chloe phải không? JC. Ông đã giết chết bạn trai của con gái mình vào ngày mùng 10 tháng Tám. Đó là lí do ông phải bỏ chạy khỏi đất nước ấy và quay về Anh.”
“Mày không biết mình đang nói về cái gì đâu, Elliot. Và mày cần phải cẩn trọng khi cứ ném bừa những lời buộc tội về…”
“Tôi phát tởm khi nghe ông rồi. Ông cứ việc kể những lời dối trá của mình cho cảnh sát.”
Tôi lôi điện thoại ra khỏi túi và mở khóa. Jeff bước thêm một bước ngang phòng, đi dọc một bên giường về phía tôi.
“Tao không giết đôi chim câu già nhà bên,” lão nói với nụ cười nhe nanh. “Mày thực sự nghĩ tao có thể quay về đây rồi trở lại nhà hàng trong vòng nửa giờ đồng hồ à? Lại còn giết hai người trong khoảng thời gian ấy mà không hề vấy tí máu nào? Lố bịch. Mày nghĩ cảnh sát sẽ lắng nghe cái giả thuyết điên rồ đó của mày sao? Chai nước cạo râu chẳng chứng minh được gì cả.”
Lão nói đúng. Nhưng chắc chắn lão đã để lại một bằng chứng ADN nào đấy ở hiện trường. Tất cả những gì tôi cần là báo cảnh sát gọi lão đến thẩm vấn, lấy mẫu ADN… Ít nhất việc đó cũng lôi lão ra khỏi nhà tôi và cho phép tôi thay mọi ổ khóa. Khi Jeff đã đi thì không khó để tống luôn cả Lizzy.
“Ông có thể kể tất cả cho cảnh sát,” tôi nói và giơ điện thoại lên tai.
Jeff nhanh đến kinh ngạc. Lão rút ngắn khoảng cách giữa hai chúng tôi, cánh tay giơ ra, nhắm đến cái điện thoại. Tôi tránh lão, quay về phía bức tường và giơ điện thoại lên cao.
Đó là một sai lầm. Nó khiến tôi thành mục tiêu cho một cú đấm thẳng vào bụng. Cảm giác như bị một chiếc xe lao nhanh tông phải vậy. Toàn bộ không khí văng ra khỏi cơ thể tôi và tôi gập người thở dốc, cảm giác như nghẹt thở.
Tôi làm rơi điện thoại và nó nảy bật trên thảm, hạ cánh bên dưới bàn trang điểm.
Tôi lao mình xuống và vồ lấy điện thoại, nhưng Jeff quá nhanh. Lão dẫm chân lên tay tôi, chộp lấy chiếc điện thoại và lùi lại bên kia phòng.
“Đưa nó cho tôi,” tôi ra lệnh, ôm bàn tay bị dẫm.
“Cút đi, Elliot,” lão bảo. Lão rất bình tĩnh, thậm chí còn không hụt hơi.
“Đưa tôi cái điện thoại!”
Lão cười. “Đừng làm thằng đần nữa. Hãy nhét cho kĩ điều này vào cái đầu ngu độn của mày: tao không giết bọn họ.”
“Ông nói láo.”
Bàn tay tôi nhức nhối. Bụng tôi bị đau ở chỗ lão đấm vào. Nhưng cơn giận đang tràn ngập trong tôi, ađrênalin đóng vai trò vừa là dầu nhớt vừa là động cơ.
Tôi lăng mình vào lão, vượt qua khoảng cách vài mét giữa chúng tôi chỉ trong một giây, nhắm đến chỗ cổ họng lão.
Lão dễ dàng né đòn và tôi đâm sầm vào bức tường sau lưng lão. Điều tiếp theo tôi biết là lão tóm được cổ tay tôi, vặn nó ra sau lưng đến khi tôi phải gào lên.
“Bỏ đi,” lão nói vào tai tôi từ phía sau, nước bọt bắn cả ra má tôi. Người lão nồng mùi Brylcreem và mồ hôi, hơi thở hôi thối.
Tôi cố dẫm chân lão nhưng lão đã chuẩn bị trước, vặn ngược tay tôi lên cao hơn đến khi tôi phải kêu gào đau đớn.
“Tao đã bảo, bỏ đi.”
Lão xoay tôi lại và đẩy tôi ra khỏi phòng, cơn đau nhói bừng nơi khớp bả vai tôi. Gemma đang đứng ngoài hành lang, miệng há hốc, mắt mở lớn. Jeff đẩy tôi đến, một cú nhói cuối cùng xuyên qua vai tôi, và Gemma vội chạy đến vòng tay đỡ tôi.
Jeff chỉ một ngón tay vào nàng. “Mày nên quyết định đứng ở phe nào, cô gái. Nhưng nhớ lấy: chúng ta mới là máu mủ của mày.”
Lão đóng sầm cửa lại.