Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1859 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

Tôi bước rầm rập trên cầu thang, Gemma vội vã chạy theo. Tôi đang bừng bừng lửa giận và tự ghê tởm bản thân, máu tôi sôi lên sùng sục, tiếng bập bùng của mạch máu đập nhanh đang choán đầy hai tai. Giây phút Jeff bước vào phòng ngủ ở tầng dưới, cơ thể tôi đã ngập tràn ađrênalin, sẵn sàng chiến đấu hoặc bỏ chạy. Tôi đã cố chiến đấu và không bao giờ định bỏ chạy, nhưng cơ bắp và bộ não tôi vẫn ong ong, tim tôi vẫn đập thình thịch. Tôi thậm chí không cảm nhận được cơn đau ở vai.

Tôi đứng giữa phòng ngủ để một tiếng thét câm lặng thoát ra. Qua khóe mắt, tôi trông thấy Gemma đang co rúm lại trước cơn cuồng nộ của tôi. Nàng có vẻ sợ hãi - sợ tôi - và chính nhận thức đó đã cho phép phần não bộ vẫn thường kiểm soát cơ thể tôi, phần biết điều và tiến hóa hơn ấy, giành lại thế thượng phong. Tôi cần bình tâm lại. Tôi vào buồng tắm và vã nước lạnh lên mặt. Không có tác dung. Tôi nhìn đăm đăm vào mặt mình trong gương, đó là một gã điên, mặt đỏ bừng, đồng tử mở to, tóc tai dựng ngược.

Tôi vẫn cần gọi cảnh sát. Jeff chỉ đoạt được rất ít thành công khi lấy cái điện thoại khỏi tôi. Tôi có thể dùng di động của Gemma hoặc điện thoại nhà…

“Có chuyện gì vậy anh?” Gemma hỏi.

Tôi quay sang nói. “Chính bố em. Ông ta đã giết George và Edith. Anh ngửi thấy mùi đó, nước hoa cạo râu, loại nước hoa của anh, và George đã cố cảnh báo anh, ông ấy bảo ‘Knotweed’ và…”

Tôi ngừng nói. Gemma đang nhìn tôi chằm chằm như thể tôi nói chuyện không đầu không đũa và tôi nghĩ đến cảnh mình kể câu chuyện này cho cảnh sát, cố thuyết phục họ tin nó là thật. Jeff đã nói đúng. Không có gì làm bằng chứng. Còn xa lắm.

Lúc ấy, tôi như bị ngắt nguồn. Ađrênalin bắt đầu rút hết. Sức mạnh trôi khỏi chân tôi; cơn đau ở bụng, vai và tay ào ào quay lại. Dẫu vậy, nỗi đau thể xác không là gì cả. Chính lòng tự tôn của tôi mới thật sự bị tổn thương, cả mong ước đòi công lý nữa. Trong một thời gian dài, tôi đã sống với ảo tưởng là nhìn chung, thế giới này rất công bằng. Người tốt rốt cuộc sẽ chiến thắng - hay ít nhất là có cơ hội giành chiến thắng. Tội phạm sẽ bị trừng phạt, những tên độc tài rồi sẽ bị lật đổ. Dần dà, những kẻ bắt nạt sẽ phải biến đi mà sống với cuộc đời bé mọn, bần hàn của chúng.

Giờ thì tôi thấy mình ngây thơ biết chừng nào. Không có công bằng, không có công lý thuận tự nhiên. Không có nghiệp chướng gì hết.

Tôi ngồi ở mép đệm, vùi đầu vào hai bàn tay.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Nàng hỏi. “Kể cho em, chậm thôi.”

Tôi kể cho nàng. Về nước hoa cạo râu và những lời cuối cùng của George.

“Bố em bảo sao? Ông có chối không?”

“Có, tất nhiên rồi. Có lẽ ông nghĩ anh đang thu âm. Anh đã nghĩ nát óc… Em có nhớ đêm đó ở nhà hàng, ông có xịt nước hoa không nhỉ?”

Nàng xoa trán. “Em nghĩ thế. Thực ra là, có đấy - có, em nhớ. Em nhớ mình đã nghĩ nó khá là nồng khi chúng ta rời nhà.”

“Và đó là nước hoa của anh?”

“Vâng, ý em là, lúc ấy thì em đâu có nhớ, nhưng chắc chắn nó phải là loại nước hoa ấy.”

Tôi hụt cả hơi. “Em có nghĩ bố em đủ khả năng giết người không?”

Nàng không trả lời ngay. Nàng chớp mắt và tôi trông thấy những giọt lệ trong mắt nàng. Câu trả lời của nàng bật ra chỉ như thì thầm. “Có. Em nghĩ là có. Nhưng em cũng biết nếu anh đến gặp cảnh sát với câu chuyện này, anh sẽ chẳng đi đến đâu.”

Hai chúng tôi cùng ngồi trong im lặng một lát. “Chắc em thấy anh vô dụng lắm,” cuối cùng tôi nói.

“Sao cơ? Tất nhiên là không. Anh nghĩ em muốn anh giống bố em ư? Anh đàn ông hơn ông ấy tỉ lần. Anh tưởng em muốn có ai đó giống ông ấy? Vai u thịt bắp và bặm trợn? Chúng ta có sống ở thời Đồ đá đâu.”

Tôi lắc đầu. “Anh biết em đang muốn nói gì. Anh thông minh hơn ông. Đáng lẽ đầu óc phải thắng chân tay. Nhưng bố em đâu có ngốc, Gemma à? Và dù em có nói gì về phẩm chất của anh trội hơn ông đi nữa, ông vẫn đang thắng thế. Ông đã tiến vào lãnh thổ của anh và tiếm quyền. Đáng lẽ anh phải đủ sức bảo vệ ngôi nhà của chính mình. Chuyện này giống như mấy năm trước, khi Charlie bị một con mèo hoang lạc vào vườn nhà ta khủng bố mỗi tối vậy. Anh cũng giống Charlie. Chỉ là một con mèo nhà nhu nhược.”

“Nhưng giờ con mèo kia không còn lai vãng nữa,” Gemma nói. “Chắc là cuối cùng Charlie vẫn thắng.”

“Chỉ vì con kia bị ô tô chẹt chết thôi.”

“Ồ.”

“Ừ.” Tôi cười cay đắng. “Anh trông thấy nó ở vệ đường. Không may là Charlie đã chẳng nghĩ ra mưu sâu kế hiểm gì để thắng địch thủ của nó. Nó mất một tháng co rúm trong bếp cho đến khi kẻ thù của nó không xuất hiện nữa.”

Tôi nghe tiếng ti vi ầm ĩ ở dưới nhà. Tôi tự hỏi có phải Jeff và Lizzy cũng đang trò chuyện giống tôi và Gemma không, liệu Jeff đang hân hoan hay lo lắng. Chắc chắn một phần trong lão vẫn lo ngại cảnh sát và sợ đi tù chứ? Hay lão quá ư tự phụ là mình sẽ thoát được? Cũng như lão đã thoát được mọi Chuyện khác trong đời.

Gemma trông như đang muốn nói điều gì.

“Sao thế.” Tôi hỏi.

Nàng bất ngờ bật khóc. Chẳng mấy chốc, nàng đã khóc nức nở. Tôi vòng tay ôm nàng, kéo nàng lại gần.

“Gemma, em yêu.”

Rốt cuộc, nàng cũng kiềm chế được và lấy một tờ giấy hỉ mũi. Nhưng mắt nàng vẫn còn vương lệ.

“Em đang khóc vì anh đã nói đúng,” nàng bảo. “Ông đang thắng. Cả hai bọn họ. Muốn đẩy họ ra bằng cách hợp pháp thì không biết đến bao giờ và ai mà biết lúc đó họ còn gây ra những tổn thất gì.” Nàng nhìn tôi. “Em sợ lắm, Elliot. sợ là chúng ta sẽ không bao giờ rũ bỏ được họ. Sợ là họ sẽ hủy hoại cuộc hôn nhân của chúng ta. Trừ phi…”

Tôi chờ đợi. “Trừ phi cái gì?”

Nàng hạ giọng thì thào. “Em không nói ra được. Thậm xhí em còn không nên nghĩ về nó.”

“Nói anh nghe.”

“Không, em không thể. Em không muốn anh nghĩ em là ác quỷ.”

Tôi nhìn nàng chăm chú. Tôi nghĩ mình đã biết nàng định nói gì và tôi phải thừa nhận là chính tôi cũng hơi hào hứng, tận đáy lòng. Tôi căm ghét bọn họ. Jeff và Lizzy. Họ đã xâm phạm nhà tôi và sỉ nhục tôi. Họ đã gây ra những tổn thương không thể nói thành lời cho con cái họ. Họ gần như chắc chắn đã phạm một tội ác ghê gớm tại Pháp. Họ đã cố bỏ tù tôi vì tội lạm dụng trẻ em. Và tệ hơn hết, Jeff đã giết cặp vợ chồng tử tế nhà bên, đập vỡ sọ ông bà ấy bằng một cây búa trước khi quay lại ăn tối như không có chuyện gì. Họ chính là ma quỷ. Tâm trí tôi không còn chút nghi ngờ gì.

Nhưng điều đó không làm cho việc Gemma sắp gợi ý dễ chấp nhận hơn chút nào.

“Gemma, không.”

Nhưng nàng đã nắm cả hai tay tôi và nhìn vào mắt tôi. Nàng xinh đẹp, nhưng có lẽ trong giờ phút ấy còn đẹp hơn bao giờ hết, và giọng nàng nhẹ nhưng rõ.

“Elliot,” nàng nói, “đó là cách duy nhất. Bố mẹ em… Cách duy nhất khiến họ để chúng ta yên, điều duy nhất ngăn cản họ hủy hoại cuộc đời chúng ta.”

“Đừng nói ra.” Nhưng nàng vẫn nói.

“Cách duy nhất ngăn họ là giết chết họ.”

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »