Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1861 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

“Anh có thể làm được, Elliot. Em biết anh có thể. Vì em. Vì chúng ta.”

“Em đang đùa à?”

Nàng níu ánh mắt tôi, không hề nao núng, thậm chí không chớp mắt. Nàng đang cực kì nghiêm túc.

“Đó là cách duy nhất,” nàng nói. “Anh không thấy sao? Chúng ta sẽ không bao giờ đẩy họ ra khỏi đây được nếu họ còn sống. Chắc chắn là không, trước khi họ hủy hoại mọi thứ chúng ta có. Mọi thứ anh có, Elliot Bọn họ đã cố hủy hoại sự nghiệp của anh đấy thôi.”

“Có khi bọn họ đã thành công rồi,” tôi nói.

“Không, anh sẽ hồi phục. Hay đúng hơn, anh sẽ làm được, nếu bố mẹ em không còn ở đây nữa. Bởi vì em cá với anh là họ còn có nhiều âm mưu hơn. Và bây giờ họ không chỉ nhắm đến nghề nghiệp hay việc kinh doanh của anh. Họ muốn hạ gục anh cơ, Elliot. Họ sẽ cố chia rẽ chúng ta để anh bị cô lập. Và rồi cuộc tra tấn thần kinh mới thực sự bắt đầu.”

Tôi phát ra một âm thanh hoài nghi. “Ý em là nó còn chưa bắt đầu ư?”

Tôi bị choáng vì nàng bình thản đến thế, giống như đang trình bày kế hoạch kinh doanh chứ không phải nói về việc giết bố mẹ mình. “Không hẳn. Họ muốn anh nghe lời để họ có thể sống tiếp ở đây với anh mà không bị chống đối hay gặp vấn đề gì nữa.”

“Hoặc là họ muốn tống anh đi. Họ đã cố đẩy anh vào tù.”

Gemma lắc đầu. “Em không nghĩ họ dự tính tống anh vào tù đâu. Có thể họ đã nghi ngờ Effy sớm muộn sẽ thú nhận. Họ muốn dọa anh thôi. Cho anh thấy điều gì có thể xảy ra. Có lẽ chúng ta nên rời khỏi đây, bắt đầu cuộc sống mới ở đâu đó khác.”

Tôi giật tay ra và đứng dậy. “Thật điên rồ. Đây là nhà anh. Nhà chúng ta. Chuyện như thế này… không thể xảy ra.”

Gemma cũng đứng dậy, lại ôm lấy tôi. “Nhưng, Elliot, việc này đang xảy ra rồi. Đây là việc mà bố mẹ em vẫn làm. Họ đảo lộn cả thế giới. Bẻ cong mọi luật lệ, dối trá, lừa lọc và hủy hoại, rồi vùng thoát. Họ sẽ trốn được tội giết George và Edith thôi.”

Gemma ra hiệu cho tôi ngồi lại. Tôi cảm thấy kiệt quệ nhưng vẫn kích động. Và ngay giữa lúc chúng tôi đang nói chuyện, một giọng nhỏ xíu trong tôi vẫn thì thầm: Mày làm được không? Mày có thể giết bọn họ không?

Tôi mở miệng định nói nhưng Gemma đã đặt một ngón tay lên môi tôi.

“Thế giới sẽ tốt đẹp hơn mà không có họ. Anh phải đồng ý như vậy.”

“Rất khó phủ nhận điều đó.”

“Họ chưa từng làm một việc tử tế trong đời,” nàng bảo.

“Họ sinh ra em. Đó là điều tốt duy nhất.”

Nàng khẽ hắng giọng. “Việc ấy còn phải xem đã. Nhưng chính vì họ đã cho em sinh mạng nên em không thể xem nhẹ chuyện này. Em đã cố nghĩ ra một cách khác, một con đường khác để rũ bỏ họ. Nhưng trong mọi viễn cảnh em vẽ ra, chúng ta đều thất bại. Hoặc họ ở đây hoặc họ sẽ trở lại. Và một phần trong em nghĩ: Được rồi, Gemma, hãy chờ đi. Họ gần sáu chục rồi. Chờ họ chết vì tuổi già đi.”

“Nhưng họ có thể sống đến hai mươi, ba mươi năm nữa.”

“Chính xác. Và em không thể chờ từng ấy năm. Em muốn một cuộc đời, Elliot à. Một cuộc đời với anh. Có lẽ là một gia đình nữa.” Mắt nàng long lanh xúc động.

“Anh cũng mong thế,” tôi bảo.

“Nhưng việc ấy không bao giờ có thể xảy ra nếu bố mẹ em ở đây. Anh có tưởng tượng ra cảnh nuôi nấng một đứa trẻ trong bầu không khí kinh khủng này không? Nhưng nếu họ ra đi, chúng ta sẽ được tự do vun đắp cuộc sống bên nhau một cách tử tế. Có lẽ một vài năm nữa chỉ có hai ta, để thực sự hiểu về nhau.”

Đó là tất cả những gì tôi thực sự muốn. Đôi khi tôi quên mất Gemma và tôi chỉ mới quen nhau vài tháng. Cuộc sống căng thẳng quá. Và tôi chỉ có thể tưởng tượng ra người ngoài nhìn vào sẽ bảo tôi đã ngu ngốc như thế nào. Rằng sẽ không có chuyện gì như thế này nếu Gemma và tôi không vội vã cưới rồi chuyển về ở với nhau. Nhưng rất dễ lạnh lùng khi bạn không để tình cảm chen vào. Bất chấp mọi chuyện, mối quan hệ của chúng tôi là đúng đắn. Tôi yêu nàng. Và tôi không thể làm gì để thay đổi chuyện đó.

Dẫu vậy, gợi ý này của Gemma cần được suy xét kĩ càng. Thậm chí để cân nhắc nó, tôi sẽ phải bóc tách cảm xúc, nỗi căm ghét và sợ hãi ra. Có lẽ vì tôi đã quá mệt mỏi và tê liệt, tôi có thể làm được. Hay ít nhất là trong chốc lát.

“Anh đang nghĩ gì vậy?” Gemma hỏi.

“Rằng làm việc ấy cũng chẳng ích gì nếu ta phải vào tù. Em đã nghĩ đến chuyện đó chưa?”

“Tất nhiên em đã nghĩ rồi.”

“Và kết luận của em là?”

Nàng cắn ngón cái và tôi để ý thấy da quanh các đầu móng tay nàng đã đỏ lựng và nham nhở thế nào. “Em đã nghĩ anh có thể góp một tay trong chuyện này. Ý em là, anh là một nhà khoa học. Chắc hẳn anh biết cách nào để làm việc ấy chứ.”

Tôi cười không chút hài hước. “Anh có thể nghĩ ra khá nhiều cách để giết ai đó.”

“Nhưng anh có thể làm như, anh biết đấy, một cái chết tự nhiên không?”

“Ý em là về mặt lý thuyết thôi đúng không?”

Nàng ra hiệu cho tôi nói tiếp.

“Anh có thể nghĩ đến vài phương pháp. Đầu độc hiển nhiên là dễ thấy. Có một số hóa chất và chất độc trong tự nhiên.”

“Đúng rồi.”

“Anh có thể nghĩ được vài loại khó bị bên khám nghiệm tử thi phát hiện, chẳng hạn như…”

Sự háo hức trong ánh nhìn của Gemma khiến tôi phải ngừng lại. Tôi không làm được. Tôi không phải loại người đó.

“Gemma, việc này thật điên rồ. Không chỉ điên rồ, mà còn sai trái. Chúng ta không thể giết bố mẹ em, dù họ có tồi tệ đến mấy. Anh không thể giết ai.”

“Kể cả Jeff và Lizzy ư?”

“Không.”

Phải chăng đôi mắt nàng vừa lóe lên giận dữ? Hay đó chỉ là thất vọng?

“Vậy hãy dạy em cách làm việc đó,” nàng nói và ghé người gần hơn.

Tôi nhìn nàng đăm đăm. “Em không thực sự muốn giết họ chứ? Họ là bố mẹ em cơ mà.”

“Không còn cách nào khác.”

“Họ vẫn có thể…”

“Không!”

Nàng rít lên qua hàm răng nghiến chặt, biểu hiện hung dữ ấy làm câu chuyện tắt ngóm, rồi nàng nằm ngửa ra giường. Nàng lấy cả hai tay che mắt, nhưng một giọt lệ rỉ xuống bên dưới lòng bàn tay và lăn dài. Tôi không biết phải nói gì. Tôi muốn vươn tới an ủi nàng đôi chút. Tôi muốn khiến nàng hạnh phúc. Nhưng tôi sẽ không nhượng bộ.

Tôi thù ghét Jeff và Lizzy. Nhưng tôi không phải kẻ sát nhân.

Tôi định nói gì đó rằng chúng tôi nên đi ngủ, nghỉ ngơi một chút thì Gemma mở lời. Nàng vẫn đang nằm, che mắt, nhưng nàng không khóc nữa.

“Anh có muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Henry không?” Nàng hỏi.

Giọng tôi khô khốc. “Bạn trai cũ của em à?”

“Ừm. Cả Mickey và Delilah nữa. Anh có muốn biết chuyện gì đã xảy ra với họ không?”

Nàng ngồi dậy. Mascara lem luốc trên mặt, còn mắt nàng vằn đỏ. Nàng vươn đến mở một ngăn kéo tủ đầu giường. Trước sự ngạc nhiên của tôi, nàng lôi ra một chai vodka và một cái cốc vại, rót cho mình ly đúp và tu ực một phát. Nàng lại rót rượu vào ly và đưa nó cho tôi, nhưng tôi lắc đầu.

“Để em cho anh thấy bức tranh toàn cảnh nhé,” nàng bảo.

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »