Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1863 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

Tháng Sáu, 2005

Mọi chuyện đã rất tốt đẹp cho đến một buổi chiều, Gemma trở về ngôi nhà cô đang chia sẻ với Henry và phát hiện bố mẹ mình đang ngồi uống trà bên bàn bếp.

Gemma mới mười chín tuổi nhưng ai cũng bảo trông cô già dặn hơn. Một tâm hồn từng trải, đó là cách Henry mô tả về cô khi cô gặp anh lần đầu. Anh hai mươi lăm tuổi, có mái tóc đen và bộ râu lúc nào cũng lún phún. Từ lần đầu tiên anh bắt gặp cô ở khu ổ chuột trên Quảng trường Warrior, khi cô đang quay cuồng vì thuốc và bia nặng, anh đã bảo: “Trông em như đã từng chứng kiến nhiều chuyện”. Cô chỉ có thể gật đầu đồng tình. Cô không cần kể với anh về bố mẹ hay thời thơ ấu của cô. Henry có thể thấy cô đã khổ sở biết bao; anh biết cô không say xỉn, dùng ma túy và ngủ trên một tấm đệm bẩn thỉu giữa một cái hố thối tha chỉ vì cô có một tuổi thơ hạnh phúc. Anh bảo cô rằng anh sẽ giúp cô, và đúng là anh đã làm vậy.

Khi cô học được cách tin tưởng anh, đoan chắc rằng anh không lạm dụng thân xác hay bạo hành cô và anh không chỉ quan tâm đến mỗi cơ thể cô, cô đã cùng anh đến ngôi nhà từ thời Victoria nằm bên rìa công viên Alexandra ở Hastings và cho phép anh chăm sóc mình. Yêu thương mình. Chín tháng trôi qua, cô đã bắt đầu tin là mình cũng yêu anh và sẵn sàng kể với anh về bố mẹ mình.

Đáng lẽ cô phải làm vậy sớm hơn. Vì nếu biết, anh sẽ không bao giờ mở cửa cho họ vào.

“Được rồi, Gem,” bố cô nói, như thể lần cuối cô gặp ông ta là cách đây vài ngày chứ không phải hơn một năm. Cô đã bỏ nhà đi vào đúng sinh nhật lần thứ mười tám của mình, chỉ dừng chân đủ để chào tạm biệt Chloe, lúc này con bé cũng đang ngồi bên bàn bếp với cặp mắt cụp xuống. Giờ con bé đã mười lăm và vẫn gầy trơ xương nhưng xinh đẹp. Không phải lần đầu tiên, Gemma thấy tội lỗi nhói lòng vì đã bỏ mặc em gái ở lại với bố mẹ. Điều duy nhất cứu vớt lương tâm cô là biết rằng họ đối xử với Chloe tốt hơn cô và Stuart. Anh trai cô cũng đã bỏ đi London năm mười tám tuổi.

“Chào cưng,” mẹ cô nói, bà ta đứng dậy và hôn Gemma trước khi cô kịp phản ứng. Cô để yên vì bị sốc. Cô không nhớ nổi mẹ từng hôn mình trước đó chưa.

“Làm sao bố mẹ tìm được con?” Cô nói và bám lấy lưng ghế.

Bố cô cười và nháy mắt với Henry, người nãy giờ vẫn theo dõi hoạt cảnh này với nụ cười ngập ngừng. “Con nói thế cứ như là bố mẹ phải săn lùng con vậy.”

Cô đoán chắc Stuart đã nói. Đáng lẽ cô không bao giờ nên cho anh địa chỉ.

“Trông con ổn lắm,” mẹ khen ngợi. “Ngày càng giống tôi, đúng không Jeff?”

“Hai mỹ nhân,” ông ta bảo. Ông ta siết chặt tay Chloe. “Đúng hơn là ba. Các cô gái của tôi. Tôi đúng là may mắn, Henry nhỉ?”

Henry đã nhận ra ngay có gì đó sai sai. “Mọi chuyện ổn chứ, Gemma?”

Cô gượng gạo gật đầu. “Em nói với anh chút việc được không?”

Anh theo cô ra hành lang, rồi vào phòng tắm. Cô kéo sợi dây để bật quạt hút mùi, biết rằng âm thanh đó át đi cuộc nói chuyện.

“Anh phải đuổi họ đi,” cô nói.

“Nhưng họ là bố mẹ em.”

“Chính xác. Là cặp phụ huynh mà em đã phải chạy trốn.”

Henry nhay môi dưới. “Được rồi. Nhưng mà…”

“Nhưng gì?”

“Đại loại là anh đã mời họ ở lại.”

Chân cô bủn rủn và cô phải ngồi xuống nắp bồn cầu. “Chúa ơi.”

“Nghe này, Gemma.” Anh chạm vào má cô “Rõ ràng em có trục trặc với bố mẹ. Nhưng anh nghĩ việc dành chút thời gian với họ trên lãnh thổ của chính em chứ không phải ngôi nhà thời thơ ấu sẽ tốt cho em. Anh nghĩ nó sẽ giúp em thấy rằng họ không phải quái vật.”

“Nhưng họ đúng là thế.”

Anh không tin cô. Cô có thể thấy điều đó. “Trong trường hợp đó, nó sẽ giúp em chứng minh rằng giờ đây em đã mạnh mẽ hơn. Rằng em có thể thích nghi. Anh nghĩ việc ấy thực sự có ý nghĩa tích cực với em. Và họ nói là sẽ chỉ ở lại vài ngày thôi.”

Tiếng quạt hút mùi ong ong trong tai cô. Henry ngồi thụp xuống rồi hôn trán cô.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” anh bảo. “Anh hứa.”

Tháng Tám, 2005

“Xin em. Làm ơn, Gemma. Đừng đi. Anh yêu em.” Henry quỳ gối và túm chặt lấy cô. Cô giật ra, run lên vì ghê tởm và giận dữ, nhưng anh vẫn đang van nài. “Anh xin lỗi, vô cùng xin lỗi em. Nhưng đó là do họ. Là lỗi của họ.”

“Bỏ tôi ra!” Cô quát lên và lùi lại trong phòng ngủ để tạo khoảng cách giữa họ. Cô gần như không chịu nổi khi ở trong căn phòng này bây giờ. Nơi đã từng ngập tràn tình yêu và hi vọng nhưng giờ đây nồng nặc mùi phản bội.

“Gemma, xin em…”

“Em gái tôi!”

Anh nấc lên khổ sở.

“Nó mới mười lăm tuổi! Và anh đã ngủ với nó. Ngay trong phòng ngủ của chúng ta.”

Cô nhặt chiếc ba lô mới đầy một nửa của mình lên, tài sản của cô ít ỏi biết bao. Cô không hề biết mình sẽ đi đâu. Tất cả những gì cô biết là cô phải ra đi. Tránh xa Henry. Tránh xa bố mẹ cô. Cả em gái cô nữa. Giây phút này, cô căm ghét luôn cả Chloe. Cô hận tất cả bọn họ. Lòng cô sôi sục căm thù.

“Anh chỉ đang cố an ủi con bé,” Henry nói, nghẹn ngào và khổ sở.

“An ủi?”

“Nhưng đó là sự thật, Gem. Con bé kể cho anh chuyện đã xảy ra với Mickey và Delilah. Nó quá buồn và anh vòng tay ôm nó rồi bọn anh hôn nhau.”

Gemma đưa hai tay lên bịt tai. “Tôi không muốn nghe.”

“Nhưng chẳng lẽ em không muốn biết sự thật? Về điều mà Jeff và Lizzy đã làm? Tại sao họ vội và rời khỏi bãi biển Winchelsea như thế?”

Kể từ lúc họ đến, Gemma đã nghi ngờ họ đang tẩu thoát khỏi một việc gì đó. Trốn tránh.

Và cuộc sống với họ ở đây còn tệ hơn cô đã sợ. Những lời móc mỉa, sự đày đọa về tinh thần, nhà cửa lộn xộn và vô ý thức. Cái cách họ không ngừng khinh rẻ cô. Những cái tên mà họ gọi lén sau lưng Henry kể cả khi đã mượn tiền và lợi dụng lòng tốt của anh. Gemma đã cầu xin anh ném họ ra ngoài nhưng Jeff khăng khăng bọn họ sẽ thành kẻ vô gia cư. Ông ta bảo Henry ngân hàng đã siết nợ nhà của họ ở Winchelsea. Gemma không biết chuyện đó có thật không nhưng Henry thì tin. Và mặc dù anh cũng đã đi đến chỗ không thích Jeff và Lizzy, đã thấy rõ bọn họ như thế nào, anh quá mềm lòng nên không thể ném một cô bé mười lăm tuổi ra đường.

Nhưng không mềm lòng đến mức ngủ với cô ta, đúng không?

“Nó đã kể với anh những gì?” Gemma hỏi, không chắc là mình muốn biết.

“Cô ấy nói là hai người này, Mickey và Delilah, đã quay lại làng. Nó nói em biết họ.”

Gemma bị sốc. Cô chưa từng nghĩ họ đủ dũng cảm để quay lại.

“Em từng biết, hồi trước.”

Henry bối rối, lặp lại những điều Chloe kể. “Con bé kể là nó đã làm việc giống em từng làm. Đến ở chung với họ trong chiếc xe tải du mục. Rồi bố em phát hiện ra và nổi khùng.”

Lịch sử lặp lại.

“Chloe kể nó đã bị lôi về nhà. Gemma, nghe này: Ông ta quay lại đó vào nửa đêm và đốt cháy cái xe. Mickey và Delilah còn ở bên trong.”

Gemma đưa tay lên che miệng.

“Anh cần đến gặp cảnh sát,” cô nói. “Kể với họ điều Chloe đã kể với anh.”

“Sao cơ? Rồi bị bắt vì tội ngủ với trẻ vị thành niên ư?”

“Vậy thì em sẽ đi.” Chính là nó. Cơ hội hoàn hảo để ít nhất cũng rũ bỏ được bố cô.

“Nhưng không có bằng chứng,” Henry nói. “Chloe thì sẽ chối là nó đã kể với anh. Con bé không muốn họ vào tù. Nó vẫn còn là trẻ con. Nó sợ.”

Mọi sự giận dữ của Gemma với bạn trai cô đã quay lại.

“Phải. Nó là một đứa trẻ.”

Henry gục đầu. “Anh đã không suy nghĩ tử tế. Anh đã uống rượu. Anh cũng đang rất buồn.” Sáng hôm đó, Henry phát hiện ra chú mèo yêu quý của mình, Kenny, đã chết ở vườn sau. Nó đã bị đầu độc. “Và anh biết nghe chuyện này có vẻ thảm hại, nhưng con bé trông như đã lớn. Nó trông rất giống em.”

Gemma lườm anh. “Vậy tiếp theo anh sẽ làm thế với mẹ tôi à?”

Anh co rúm lại như thể cô vừa tát anh. Và cô nên tát anh mới đúng. Anh đáng bị thế.

“Anh có thể có cả hai bọn họ khi tôi đã ra đi,” Gemma nói. “Vài tháng nữa, Chloe mười sáu rồi và chuyện ấy sẽ thành hợp pháp. Chúa ơi, tôi nên gọi cảnh sát mới đúng. Để họ ném anh vào tù.”

Bây giờ cô đang khóc. Cô đã yêu thương anh và rốt cuộc gỡ bỏ phòng tuyến của mình. Đó là điều tốt đẹp duy nhất mà bố mẹ cô mang đến. Nó đã khiến cô và Henry gần gũi nhau hơn.

Nhưng lúc này đây, anh ta đã xé nát mọi thứ.

“Em định làm gì?” Henry hỏi.

Cô lẳng cái ba lô lên vai. “Tôi đi đây, Henry. Anh cứ việc ở lại với họ. Tôi không bao giờ muốn thấy mặt bất kì ai trong các người nữa.”

Và cô đã làm thế thật. Cô bước ra. Lờ đi những tiếng kêu gọi của Henry ở trên gác. Cô đi thẳng qua em gái đang đứng ở ngưỡng cửa, khuôn mặt thâm hiểm khó dò. Cô liếc sang mẹ mình, bà ta vẫn đang ngồi trong bếp, điếu thuốc lá cháy đỏ giữa hai ngón tay. Cô ra thắng cửa trước và thấy bố mình đang ngồi ở bậc thềm, nhìn sang công viên. “Đi hả?”

Cô bước xuống thềm mà không nói một lời. Cố không khóc.

“Gemma!” Ông ta gọi.

Cơ thể cô bất tuân trí óc và cô ngoái lại nhìn ông ta.

“Mày không thoát được chúng ta mãi mãi đâu,” ông ta bảo. “Chúng ta là người một nhà.”

“Hẹn gặp lại ở đám tang của ông,” cô lẩm bẩm và bước đi.

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »