Gemma và tôi ngồi im lặng một phút sau khi nàng kể xong. Trong lúc nàng đang nói chuyện, Charlie đã vào phòng sau khi cào cửa và ngồi kêu gừ gừ trên giường, thản nhiên với nôi thống khổ của loài người chúng tôi.
Tất nhiên, nó cũng thản nhiên với mối nguy hiểm cận kề chính nó. Tôi nhấc nó lên đùi mình, vuốt ve lưng nó, cảm nhận tiếng gừ của nó truyền sang tôi. Tôi không hề băn khoăn ai đã giết con mèo của Henry.
Gemma chớp đôi mắt ướt nhèm. Suốt câu chuyện, nàng đã uống đến hai, ba cốc vodka nữa mà vẫn có vẻ tỉnh táo hoàn toàn.
“Đó là những lời cuối em nói với ông ta,” nàng bảo. “Có điều em đã không chờ đến tận đám ma của họ, đúng không? Đáng lẽ em phải biết.”
“Khi họ đến đây, đó có phải là lần đầu tiên em gặp họ kể từ khi bỏ Henry?”
“Vâng.”
Tại sao trước đó nàng không kể cho tôi nghe?
“Vậy chuyện gì đã xảy ra, sau khi em bỏ đi? Em có biết không?”
Nàng đang ngồi đủ gần để đưa tay ra và cù tai Charlie. “Em có biết. Henry gửi email cho em và kể rằng anh ta đã nhờ vài tay trong băng đua xe từ một quán rượu anh ta từng lui đến ở bờ biển. Họ xuất hiện và đuổi cổ bố mẹ em ra khỏi nhà theo nghĩa đen.”
“Ha! Giá mà anh được thấy cảnh đó. Ước gì anh cũng quen vài gã như thế.”
Gemma mỉm cười.
“Vậy bố mẹ em đã làm gì sau đó?”
“Em không chắc họ đã đi đâu. Họ bảo là họ đi loanh quanh. Nhưng vài năm sau, họ xuất hiện ở nhà Stuart. Anh ấy chỉ vừa cưới Jane.”
Tôi thở dài. “Để anh đoán nhé. Họ chuyển vào ở cùng vợ chồng Stuart và khiến cuộc đời họ thành địa ngục.”
“Vâng. Họ đã ở đó cả thế kỉ ấy. Gần hai năm. Stuart suýt chết. Anh ấy kể là anh ấy đã thực sự cố tự tử, Jane phát hiện ra và ngăn cản anh ấy tự tròng dây vào cổ. Trước đó, cũng có một tai nạn khác. Mẹ đã làm cháy căn bếp của họ vì không dụi tàn thuốc đúng cách, may mắn là Stuart đã phát hiện ra và kịp thời dập lửa.” Gemma lơ đãng vuốt ve chú mèo. “Vì vậy, Stuart và Jane đã làm một việc cực đoan. Họ báo cho chủ nhà và về cơ bản là đẩy chính họ vào tình trạng vô gia cư. Họ sống trong nhà trọ một thời gian. Nhưng đó là cách duy nhất họ rũ bỏ được bố mẹ.”
Đó không phải lựa chọn của chúng tôi, vì tôi sở hữu nơi này.
“Sau đó, bố mẹ lại biến mất một thời gian cho đến khi Stuart nhận được email từ Pháp và biết rằng Chloe đã gặp được một người Pháp rồi dọn vào sống cùng anh ta. Chúng em đã rất mừng, mặc dù cảm thấy thương người Pháp tội nghiệp kia. Chúng em hi vọng họ sẽ ở đó mãi mãi và tưởng là như thế, cho đến tháng Tám này. Họ email cho em và…”
“Chờ đã.” Có thứ gì đó lợn cợn ở đây. “Ý em là họ gửi email cho em hồi tháng Mười, không phải tháng Tám đúng không? Hồi nãy em vừa nói thế.” Tôi cũng nhớ rõ ràng Gemma đã kể với tôi về bức thư ngay khi chúng tôi từ Vegas trở về.
“Ồ. Vâng, tất nhiên rồi. Tháng Mười.”
Nàng đảo mắt đi chỗ khác. Rõ ràng nàng đang nói dối.
“Chờ đã. Em nghe nói họ về từ tháng Tám? Hai tháng trước khi em kể anh nghe về chuyện đó à?”
Nàng có vẻ muốn ốm. “Gemma?” Nàng không thể nhìn thẳng vào tôi. “Vâng. Họ đã gửi email cho em.”
Tôi nhấp nhổm làm Charlie nhảy khỏi đùi tôi, hạ cánh xuống sàn với một tiếng méo khó chịu. “Hồi nào trong tháng Tám?”
“Em không nhớ chính xác.”
“Đó là trước hay sau khi em gặp anh?” Nàng không đáp.
“Đó là trước hay sau ?”
Câu trả lời của nàng là một tiếng thì thầm. “Trước.”
Tôi ngồi thừ ra. Căn phòng trở nên bé nhỏ hơn, thế giới thậm chí còn tàn độc hơn. Một cơn gió lạnh toát lẻn vào qua cửa sổ. Mãi đến tận tháng Mười nàng mới kể với tôi, khi chúng tôi từ Vegas về. Nàng vờ như mình vừa nhận được email đó.
“Em rất xin lỗi,” nàng nói. “Em không bao giờ muốn lừa anh. Em chỉ vừa biết chuyện đó trước cái ngày em gặp anh, và em đến gặp Stuart để bàn bạc. Đó là lí do em đến Heme Hill.”
Tôi quay cuồng, cố gắng sắp xếp mẩu tin mới này.
“Em đã bảo họ không thể ở cùng em,” Gemma nói. “Em sống trong một buồng ngủ không nhà tắm. Nhưng Stuart đã tuyệt vọng rồi, anh ấy sợ chết khiếp là họ sẽ lại xuất hiện ở cửa nhà anh và đòi vào.”
“Cái gì? Chẳng lẽ anh ta không thể bảo họ đi à?”
“Em cũng nói y hệt như thế với anh ấy, nhưng anh không hiểu việc từ chối họ khó đến mức nào đâu, kể cả sau từng ấy thời gian. Sau tất cả những điều họ đã làm với bọn em. Sự yếu đuối của Stuart. Nó đã ăn sâu vào cả hai chúng em sau nhiều năm trời bị bố kiểm soát. Đó là lí do anh ấy thà mất nhà mất cửa còn hơn sống cùng họ. Jane cũng sợ họ nữa.”
Gemma kể tiếp. “Em đã lo phát ốm. Em biết việc này sẽ hủy hoại Stuart và gia đình anh ấy. Em không biết phải làm gì. Rồi Stuart nói: ‘Giá như chúng ta biết ai đó có thể xử bọn họ cho chúng ta’. Và khi gặp anh, em đã nhớ ra.”
“Anh không hiểu.”
Nàng đi đến cửa sổ và nhìn ra phố, tôi nhận thấy nàng đang lần lại những bước chân của chiều hôm ấy, lần đầu nàng bước đi trên Hẻm Cúc-cu.
“Em rời nhà Stuart và đi dạo, cố suy nghĩ mạch lạc. Rồi em trông thấy tấm biển về ngày Hội Vườn. Em chỉ muốn xem một nơi nào đó xinh đẹp, để tưởng tượng cuộc sống mà lẽ ra em có thể có.” Mắt nàng nhìn xa xăm trong lúc nhớ lại. “Em đã nhận ra anh ngay. Em nghĩ em đã trông thấy anh trên Newsnight một lần, nói về tầm quan trọng của một nền giáo dục tốt hơn dành cho các môn khoa học. Em đã ấn tượng bởi những gì anh nói và… sự tâm huyết của anh trong đó.”
Tôi lờ đi lời khen. Tôi còn đang bận nhìn nàng chong chong tự hỏi điều nàng đang nói có thật không.
Có phải nàng đã quyết định ngay khi mới gặp tôi là tôi có thể giúp nàng rũ bỏ bố mẹ mình.
“Em đã nghĩ…” Tôi ép những từ ấy ra ngoài. “Em đã nghĩ, vì là một người hiểu biết về hóa học, anh sẽ biết cách giết ai đó mà vẫn thoát tội ư?”
“Em… không… có…”
“Anh không tin. Anh không thể tin. Đó là nơi mối quan hệ của chúng ta bắt đầu sao? Lí do em muốn cưới anh chỉ sau có hai tháng?”
“Làm đám cưới là ý tưởng của anh!”
Tôi không nghe được nữa. Tâm trí tôi đang chạy đua, cố hiểu thấu mọi chuyện. Tôi đoán chuyện chúng tôi cưới nhau chẳng có gì quan trọng trừ phi nàng muốn tôi chết để nàng thừa kế nhà tôi. Bất chấp cú sốc từ những gì vừa nghe, tôi vẫn sẵn lòng đặt niềm tin cho nàng, đặc biệt vì nàng đã nói đúng. Cưới xin là ý tưởng của tôi.
Tất cả những gì nàng cần chỉ là chuyển vào ở cùng tôi, để nàng có nơi nào đó cho bố mẹ đến ở. Rồi sao nữa? Câu trả lời dường như quá kinh khủng để thành sự thật. Nàng đã biết chính xác họ sẽ cư xử thế nào và sẽ khó khăn để gạt bỏ họ ra sao. Nàng đã thấy trước họ sẽ làm tôi phát điên và tôi sẽ căm hận họ. Chắc nàng không thể biết họ sẽ cố khép tôi vào tội lạm dụng trẻ em nhưng hẳn là đã biết họ sẽ làm gì đó để đẩy tôi đến lằn ranh.
Đến mức nàng có thể gợi ý tôi việc giết họ. Từ đầu đến cuối đều là kế hoạch của nàng. Đó là lí do nàng cưới tôi. Thậm chí là lí do nàng mời bố mẹ về ở cùng chúng tôi.
Đây không phải một cuộc hôn nhân thật sự. Tôi không hẳn là chồng nàng và nàng chưa chắc đã yêu tôi.
Gemma chỉ cặp kè với tôi vì một lí do duy nhất, và nó chẳng liên quan gì đến yêu đương.