Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1867 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần ba
trước đó

Bấy giờ là giữa tháng Chín. Họ đã ở lại ngôi nhà hẻo lánh nọ hơn một tháng, chờ Gemma cho họ biết lúc nào có thể trở về nước Anh. Việc đó đã thử thách mọi dây thần kinh nhẫn nại của Jeff, đặc biệt là khi Lizzy không ngừng hỏi lão về chuyện đó mỗi giờ một lần, bảo lão rằng đây là một ý tưởng tồi, ai đó sẽ xuất hiện ở đây bất kì ngày nào. Một người bạn hay cậu con trai và cô vợ của cậu ta. Cảnh sát.

Jeff biết mỗi ngày trôi qua, mối nguy càng lớn. Nhưng lão vẫn chắc mẩm như thế này còn tốt hơn là ra đường. Vả lại, họ có rất ít lựa chọn. Họ không có tiền, thậm chí không đủ tiền mua xăng, trong khi Valérie - tên vị chủ nhà bất đắc dĩ - lại có một cái hầm đầy đủ đồ ăn, rau củ quả và gà. Thậm chí bà ta còn có cả đống thuốc lá mua sỉ, đủ để ngăn Lizzy khỏi phát rồ. Lão cũng đã kiểm tra lại cho chắc ngay từ ngày đầu, với sự trợ giúp của Chloe, rằng con trai của Valérie, Mathieu, là một doanh nhân bận rộn với sự nghiệp đang thăng tiến và vợ anh ta không hòa hợp với mẹ chồng. Anh ta hiếm khi gọi điện, nghĩ rằng mấy tin nhắn thi thoảng đã là đủ. Anh ta bảo bà mẹ là nếu muốn xem ảnh cậu cháu nội thì nên lập Facebook nhưng bà ta đã từ chối. Mathieu nghe có vẻ là một tên vô ơn và Jeft mừng vì mình sắp dạy cho thằng nhóc một bài học về tầm quan trọng của gia đình. Lão sẽ làm cậu ta ước gì mình giữ liên lạc thường xuyên với mẹ.

Nhưng sự xa cách của Mathieu và thói ở ăn của bà Valérie lại rất hợp với nhà Robinson. Người duy nhất từng ghé qua đây là một bưu tá, chỉ để lại bức thư trong hòm thư trước cổng. Rất may, anh ta chưa bao giờ cần nhấn chuông.

Vậy là Jeff, Lizzy và Chloe đã được yên thân. Và thế là ổn. Họ đã quen với cách sống đó, đại loại như vậy. Kể từ khi rời khỏi Winchelsea mười ba năm trước - sau sự kiện không may với cái xe tải du mục - họ đã sống trong cái ổ của người khác suốt, đầu tiên là ở Anh, rồi đến nơi này.

Điều khác biệt lớn là lần này chủ nhà bị trói chặt vào giường.

Dẫu vậy Jeft không phải cầm thú. Lão đã dùng một sợi thừng dài cho phép Valérie dùng cái bô mà lão đặt ở góc phòng. Mụ già không ngừng khóc lóc, đặc biệt là vào sáng sớm, khi họ bịt giẻ vào miệng để mụ không gào rú khi bưu tá ghé qua. Mụ không ngừng gọi left là diable. Lão biệt tiếng Pháp đủ để hiểu nó có nghĩa là “con quỷ”.

“Sao chúng ta không giết quách mụ đi?” Lizzy hỏi vào một buổi sáng nọ, khi phải mang cái bô bốc mùi vào nhà vệ sinh.

“Vì chúng ta có thể cần mụ còn sống nếu ai đó xuất hiện.”

“Nói vô lý thế. Nếu ai đó đến đây, mụ ta sẽ gào toáng cả lên ấy chứ.”

Lão thở dài. “Tôi thích mụ, thế được chưa? Tôi đang cố tìm cách để mụ còn sống sau vụ này đấy.”

Lizzy đảo mắt và bảo: “Ông đang mềm yếu rồi đấy”.

Lão đẩy bà ta vào tường.

“Mềm yếu hả?”

Bà ta không nói thêm một từ nào. Chỉ lườm nguýt lão cho đến khi lão thả ra.

Bây giờ, Jeff nhìn ra vườn từ cửa sổ sau nhà. Chloe đang ở đó, nhặt trứng của lũ gà mái. Nó đã trở thành một phần công việc thường nhật của con bé và gần như là thời gian duy nhất nó trở nên sống động. Nó dành phần còn lại trong ngày nằm trên xô pha, nhìn đăm đăm vào không trung. Nó gần như không ăn, không nói chuyện và da nó nóng bừng. Nó cứ như thế bất kể khi nào họ phải rời đi. Từ bãi biển Winchelsea, từ nhà của Henry ở Hastings, từ nhà Stuart… Jeff đã quen, nhưng nó cần xốc lại tinh thần trước khi họ về Anh.

Tình hình hiện nay đã đủ khó khăn rồi. Chính ra họ không chia tay Gemma trong êm đẹp, đúng chưa nào? Với lão, mọi chuyện đều đã qua nhưng lão không chắc Gemma sẽ phản ứng thế nào khi Chloe gửi email cho nó và bảo họ cần một nơi để ở. Lão biết Gemma ghét lão và Lizzy. Nhưng con bé không ghét em gái, bất chấp việc đã xảy ra với Henry. Và Jeff biết Gemma sẽ không muốn Chloe bơ vơ không nơi nương tựa.

Tuy nhiên, lão đã không ngạc nhiên khi mới đầu Gemma trả lời Chloe là họ không thể đến ở vì con bé sống trong căn hộ một buồng ngủ. Lão đã nghĩ có lẽ họ nên đến ở cùng Stuart và xử lí vợ nó, lão chẳng nhớ nổi tên con bé, khi nào họ đến nơi. Thậm chí lão đã đích thân gửi thư cho Stuart, bảo nó sắp sẵn vài phòng.

Nhưng rồi Gemma làm lão ngạc nhiên. Bố không thể ở cùng Stuart, nó viết tiếp trong bức thư ngày hôm sau. Con sẽ tìm chỗ nào đó. Có thể mất chút thời gian.

Lão cảm ơn nó rối rít, nhưng cũng bảo là họ không còn nhiều thời gian.

Đừng lo, nó đã trả lời. Thực ra con nghĩ mình đã tìm được một nơi. Một ngôi nhà lớn, rất xinh xắn với đủ phòng cho tất cả chúng ta. Con nghĩ bố sẽ yêu thích nó. Nó nằm trên một con phố yên bình tên là Hẻm Cúc-cu.

Lão đã tra trên Google Street View. Con bé nói đúng. Đó là một chốn xinh đẹp đáng để chờ đợi.

Nhưng còn chủ nhà thì sao? Jeft đã hỏi lại.

Gemma đã trả lời ngay lập tức. Đừng lo về anh ta, con bé viết. Anh ta sẽ không gây rối gì đâu.

Những lá thư qua lại ấy là từ hồi giữa tháng Tám. Bây giờ là giữa tháng Mười, và cuối cùng, cuối cùng họ sẽ về nhà. Gemma đã báo tin.

Kể từ lúc đến đây, Jeft đã kiểm tra trên mạng các tin tức về việc xảy ra ở Toulouse, dùng Google Translate để đọc được chúng. Trước sự nhẹ nhõm của lão, cảnh sát có vẻ vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ có một lời nhắc nhở trên vài tờ báo buổi sáng là họ muốn nói chuyện với “một gia đình người Anh mà theo lời các nhân chứng ở địa phương là đã sống chung với người quá cố”. Không hề nhắc nhỏm gì đến tên tuổi họ và trang web ấy chỉ nói rằng cảnh sát “lo ngại cho an nguy của họ “.

Jeff và Lizzy không kết bạn ở Toulouse. Họ có bị nhìn thấy quanh thành phố, quen ghé vài quán cà phê. Nhưng chưa ai từng biết tên thật của họ. Jeff tự tin là họ sẽ không gặp rắc rối trên chuyến bay mà Gemma đã đặt trước cho họ.

Chỉ còn một điều phải làm. Một đầu mối chưa bịt.

Jeff lên phòng Valérie. Mụ đang ngồi ghé vào mép giường, giật giật sợi dây thừng trói mình bằng những ngón tay yếu ớt. Mụ lừ mắt với lão khi lão bước đến và bắt đầu cởi dây ở cả hai đầu.

“Đi nào,” lão bảo. “Chúng ta sẽ ra ngoài.”

Mụ nghi ngờ. Ban đầu mụ không muốn đi nên lão đã phải dùng dao để khuyến khích mụ, tuy cẩn thận không chạm vào da mụ. Lão không muốn để lại dấu vết nào. Lão cũng luôn cẩn thận với sợi dây thừng. Lão không muốn bất kì ai biết mụ đã bị trói nghiến.

Bên ngoài, lão dùng cử chỉ hướng dẫn mụ đứng cạnh bể bơi. Mùa thu đã đến nhưng sáng nay khá ấm áp. Lão để mụ đứng đó một lát, tận hưởng mặt trời chiếu vào mặt. Lão cũng để mụ già hút một điếu thuốc. Rồi, không một lời ăn năn, lão đẩy mụ già xuống bể bơi, rồi lột quần áo và nhảy xuống bên cạnh mụ. Lão giữ đầu mụ dưới nước một lần nữa, cẩn thận không để lại bất kì vết bầm tím nào - cho đến khi mụ già nhận ra. Lão để mặc mụ nổi úp mặt trên nước.

Một tai nạn không may. Một bà già tự ngã xuống bể bơi nhà mình. Đứa con trai bất hiếu không bao giờ đến thăm mẹ sẽ hứng tội khi cuối cùng ngươi ta cũng tìm được mụ. Lúc ấy, thi thể bà già đã thối rửa, vết bầm trên da nếu có thì cũng biến mất từ lâu.

Jeff trở vào nhà. Lizzy đã theo dõi lão dìm chết Valérie nhưng vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra. Bà ta đang vui vẻ.

“Không chờ nổi đến lúc nhìn lại đất nước này,” bà ta bảo, đi quanh phòng cùng một chiếc giẻ lau để tẩy hết dấu vân tay của họ khỏi mọi bề mặt. Bà ta đã cọ sạch bằng thuốc tẩy và hút bụi như chưa từng hút bụi trong đời. Chắc chắn ADN của họ vẫn còn, nếu có bất kì ai lùng tìm nó, nhưng dù sao cả ba đều không xuất hiện trên cơ sở dữ liệu. Họ chỉ muốn tẩy mọi dấu vết cho thấy họ từng có mặt ở đây. Họ cũng xóa hết lịch sử trong máy tính. Một lần nữa, Jeff không nghĩ cảnh sát sẽ đào bới sâu hơn.

“Chloe sẵn sàng chưa?” Lão hỏi khi thu dọn tài sản của họ.

“Rồi. Dù nó cứ lải nhải mãi về lũ gà. Nó lo bọn chúng sẽ chết đói.”

Lão tặc lưỡi. “Các con gái của chúng ta có vấn đề gì với lũ súc vật chết tiệt thế không biết?” Lão gào lên gọi Chloe và bảo: “Tốt hơn tôi nên lấy xe ra khỏi ga ra”.

Lúc lão dợm ra khỏi phòng, Lizzy nói: “Tôi thắc mắc không biết thằng chồng mới của Gemma thế nào.”

“Ẽo ợt, tôi hi vọng thế.”

Bà ta cười khẩy.

“Chỉ cần nhớ,” Jeff bảo “khi đến nơi, chúng ta phải cư xử lịch thiệp nhất có thể.”

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »