Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1869 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

“Ồ, tất nhiên,” Lizzy trả lời với một nụ cười. “Lúc nào nhà ta chẳng thế.”

“Vậy ra toàn bộ mối quan hệ của chúng ta chỉ là một trò lừa bịp,” tôi nói.

“Không!” Gemma cuối cùng cũng nhìn vào mắt tôi, trước đó cô ta chỉ đăm đăm nhìn tấm ga giường. “Em đã yêu anh, Elliot. Đó không phải là lời nói dối.”

“Làm sao cô trông mong tôi tin vào điều đó?”

Cô ta quay lại giường và cố nắm tay tôi lần nữa, nhưng tôi giật ra và đứng dậy, không muốn ở bất kì chỗ nào gần cô ta nữa.

“Elliot, xin anh. Hãy để em giải thích. Đúng là khi gặp anh, em đã nghĩ rằng anh có thể giúp em, anh sẽ biết cách giết ai đó và thoát được. Nhưng em không nghĩ có lúc nào em lại thật sự muốn làm việc ấy… Em đã thích anh ngay lập tức. Khi anh bị ong đốt, em đã thực sự hoảng loạn. Em nghĩ mình sắp đánh mất một điều gì đó có thể rất quý giá. Một điều gì đó đặc biệt.” Cô ta thở dài. “Nhưng rồi em nhắc đến chuyện gặp anh với Stuart và phạm sai lầm khi kể cho anh ấy nghe ý nghĩ ban đầu của em, rằng anh là nhà khoa học hiểu biết về hóa chất và vân vân. Chỉ đùa thôi, anh biết đấy. Rồi anh ấy vồ lấy nó. Anh ấy bảo đó là một ý tưởng tuyệt vời.”

Tôi lắc đầu, không tin nổi.

“Thời điểm ấy, em đã phải lòng anh. Anh thực sự nghĩ em có thể giả vờ tất cả sao? Sự bùng nổ của phản ứng hóa học giữa hai ta? Nó là thật, Elliot ạ. Thật hơn bất kì điều gì em từng cảm nhận. Giống như là, em không biết nữa, việc anh có ngôi nhà tuyệt vời này chỉ là một điểm cộng. Và mỗi lần em nói chuyện với Stuart, anh ấy lại bảo là nó thật hoàn hảo. Một cái bẫy hoàn hảo; một nơi để chúng em cuối cùng cũng giải phóng bản thân. Nên em đã để nó xảy ra. Em để Stuart thuyết phục mình, nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm ra một con đường nào khác, rằng anh và em có thể cùng nhau nghĩ ra cái gì đó, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Họ đến đây, làm những việc họ luôn làm, và đoàn tàu đi chệt đường ray.”

“Rồi tối nay cô quyết định rằng cuối cùng họ đã thúc ép tôi đủ? Rằng tôi sẽ đồng ý giết họ?”

“Vâng. Nhưng em đã sai.” Cô ta nhợt nhạt đến mức tôi gần như trông thấy xương dưới da cô ta. “Mọi khổ đau chúng ta đã chịu kể từ lúc họ đến đây chẳng ích gì. Bố mẹ em đã thắng. Trừ phi anh nói cho em biết cách thực hiện việc đó.”

“Tôi sẽ không làm vậy.”

“Thế thì chúng ta sẽ mắc kẹt. Hay đúng hơn, anh sẽ mắc kẹt. Bởi vì em đoán là anh muốn em ra đi.”

Cô ta có vẻ tuyệt vọng, giống như mọi màu sắc đều đã bị rút cạn khỏi thế giới này. Khi ngước lên, mắt cô ta lại đong đầy những giọt lệ mới.

“Em không biết họ giết chết George và Edith. Nếu em nghĩ bất kì việc gì như thế có thể xảy ra, hẳn em đã không bao giờ cho họ lại gần nơi này. Ít nhất anh phải tin em chuyện đó.”

“Tôi không biết phải tin cái gì nữa.”

“Em yêu anh, Elliot.”

Tôi không thể nhìn cô ta. Đáng lẽ tôi phải tức giận, nhưng tôi đã quá kiệt quệ; quay cuồng và tê liệt. Choáng váng vì mọi việc tôi vừa biết trong vài giờ qua. Trí óc tôi không xử lý được thêm, trái tim thì không chịu nổi. Tôi không biết mình tin cô ta bao nhiêu, liệu tất cả đều giả dối hay có sự thật đan cài vào những lời bịa đặt. Có lẽ việc ấy cũng không quan trọng. Một lời dối trả là quá đủ. Mối quan hệ của chúng tôi đã được xây trên nền tảng lừa lọc. Không thể cứu vãn. Không còn tương lai.

“Ít nhất em có thể ở lại đây đêm nay không?” Cô ta hỏi. “Xin anh?”

“Sao cũng được,” tôi nói. Tôi lấy một cái chăn dự trữ trong tủ ra. “Tôi sẽ ngủ trên xô pha.”

Sáng hôm sau, Lizzy đánh thức tôi dậy.

“Đôi uyên ương hục hặc đó à?” Bà ta hỏi với một nụ cười mỉa khi ló đầu vào phòng khách. Charlie đang ngủ trên chân tôi. Sau nhiều giờ nhìn đăm đăm vào bóng tối, tiếng gừ của nó cuối cùng cũng dỗ tôi vào giấc ngủ.

“Xéo đi, Lizzy,” tôi bảo.

Bà ta nửa quay người nhưng lại ngập ngừng. “Sẽ dễ dàng hơn nhiều cho cậu nếu cậu chỉ việc từ bỏ. Để chúng tôi ở lại đây. Chúng ta có thể chung sống hòa hợp, cậu biết đấy. Nếu cậu thôi gây rối.”

Tôi lừ mắt với bà ta.

“Như mớ chuyện tào lao về cặp vợ chồng già hàng xóm ấy mà. Quên nó đi, Elliot. Bỏ qua đi.” Bà ta thò một chân vào phòng. “Sao tối nay ta không nấu một bữa ngon lành cho cả nhà nhỉ? Hay ta có thể đặt đồ về. Chúng ta đã có tài khoản Deliveroo của cậu nên sẽ dùng nó.”

Bà ta bỏ vào bếp, vừa đi vừa ngân nga.

Tôi không thể ở lại đây thêm một giây phút nào.

Tôi còn mặc bộ quần áo hôm qua. Không quan tâm miệng hôi hay tóc tai lỉa chỉa, tôi ra xe và đến văn phòng. Tôi quá tuyệt vọng, muốn thoát khỏi ngôi nhà đến mức không buồn dừng lại để đòi điện thoại từ Jeff. Tôi bị sốc khi phát hiện giờ đã là mười một giờ, tức là tôi đã ngủ lâu hơn tôi tưởng. Mắt tôi có một điểm mù, nó di chuyển mỗi lần tôi chớp mắt và tôi suýt đâm sầm vào ai đó ở một vòng cua đông đúc. Tôi đến văn phòng trong tình trạng khẩn cấp, cần cà phê và ai đó để nói chuyện cùng.

“Amira?” Tôi gọi lúc vào văn phòng. Đi trên cầu thang, tôi đã quyết định mình sẽ sắp xếp vụ lộn xộn trong công việc trước, dành cả hôm nay để gọi điện. Ít nhất tôi có thể xử lý phần này trong cuộc sống của mình, với sự giúp sức của Amira.

Nhưng cô không có ở đó.

Là một người vừa trải qua mấy ngày liền bị dội hết quả bom này đến quả bom khác, tôi không thấy chuyện này đáng ngạc nhiên như con người trước đây của tôi sẽ thấy, mặc dù Amira không bao giờ đi muộn, không bao giờ nghỉ ốm.

Có lẽ cô ấy đã quyết định công việc này không đáng nữa. Rằng tôi đã làm hỏng bét mọi chuyện đến mức cô có nghỉ một ngày cũng chẳng sao. Chắc chắn cô xứng đáng được nghỉ một ngày. Tôi nghĩ có lẽ cô và Colin đã quyết định ở nhà với nhau một ngày trước khi nhớ ra cậu ta có đợt tập huấn đến tận cuối tuần.

Tôi sẽ phải cố sửa chữa sự nghiệp be bét mà không có Amira. Tôi mở máy tính, vào thẳng mục liên hệ và dùng điện thoại bàn bắt đầu thực hiện các cuộc gọi.

Mọi chuyện hết sức tuyệt vọng. Nửa số người tôi cần nói chuyện đã ra ngoài hoặc trốn sau thư kí của họ. Một, hai người thẳng thừng từ chối tiếp tôi. Tôi mất bốn mươi phút theo đuổi người tôi cần thuyết phục nhất rằng bà ta đã phạm một sai lầm: trưởng phòng giáo dục ở hội đồng địa phương. Khi cuối cùng tôi cũng được nối máy, bà ta rất bối rối.

“Tôi rất tiếc, Elliot. Chúng tôi không thể mạo hiểm liên hệ với cậu vào thời điểm này. Sự việc quá phức tạp. Và với những cắt giảm…”

“Nhưng tôi vô tội,” tôi nói, chống lại mong muốn hét lên. “Chắc chắn bà đã nghe chuyện, cô bé đã công khai rút lại lời buộc tội. Nó đã dựng chuyện. Hỏi cảnh sát mà xem.”

“Tôi tin cậu. Sự việc thật tồi tệ với cậu, quá sức bất công. Nhưng mọi chuyện lúc này còn quá lộn xộn, quá khó khăn. Có lẽ cần khoảng sáu tháng hay một năm để mọi người quên.”

Tôi cúp máy. Sáu tháng? Một năm? Thế thì chúng tôi phá sản lâu rồi. Nhưng tôi không chịu từ bỏ. Nếu có thể thuyết phục đủ số khách hàng nhỏ quay lại, chúng tôi sẽ vẫn duy trì được. Tôi bắt đầu kéo danh sách liên hệ của mình lần nữa, nhưng không chắc Amira đã gọi cho những ai. Tôi đến bàn cô để xem trên đó có danh sách nào không. Amira luôn lập danh sách.

Đúng là có vài tờ giấy trên bàn làm việc của cô, nhưng khi tôi cầm tờ trên cùng lên, tôi nhận ra nó chẳng liên quan gì đến công việc.

Toulouse, ngày 10 tháng Tám. Cạnh đó cô đã viết: Kiểm tra các bản tin thời sự.

Bên dưới, cô đã chép lại vài tiêu đề, bao quanh chúng bằng các dấu chấm hỏi.

Amira đang cố tìm hiểu nhà Robinson đã làm gì ở Pháp. Sự biết ơn dâng trào trong tôi. Tôi giật mình nhớ ra tôi đã gửi cho cô ảnh chụp các trang nhật kí của Chloe. Giữa những ồn ào của tối qua, tôi đã quên béng chuyện đó. Amira chắc đã dịch được chúng. Nhưng chúng có chứa thông tin gì hữu ích không? Cô ấy có đi đến đâu không?

Nửa chừng trang giấy, Amira đã viết JC? và vẽ một cái hộp bao quanh nó.

Ngay bên dưới, cô viết Jean-Claude ?

Tôi cảm nhận da mình râm ran. Jean-Claude. Đó có phải tên bạn trai của Chloe? Nếu tôi bỏ cái tên ấy vào Google và tìm kiếm các tin tức tại Toulouse từ tháng Tám, tôi có thể tìm được gì đó. Tôi vội chạy lại máy tính của mình và bắt đầu. Nhưng việc ấy quá khó. Không hiểu tiếng Pháp nên tôi không tài nào đọc được các dòng tít báo mà không nhờ Google Translate. Và mặc dù tôi có thể làm được việc nhét từng bài báo vào công cụ dịch rồi cố hiểu mớ trúc trắc đó khiến nhiệm vụ này khó khăn hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, Amira nói tiếng Pháp rất khá. Và có lẽ cô ấy đã tìm được điều gì đó rồi.

Tôi chộp lấy chùm chìa khóa và ra ngoài.

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »