Amira và Colin sống trong một ngôi nhà nhỏ trên khu phố nhánh yên tĩnh ở Crystal Palace, một tòa kiến trúc mới xây với bãi cỏ vuông vức gọn ghẻ trước đây vốn thuộc sở hữu của một viên chức địa phương. Tôi mới đến đây một lần, khi tham dự bữa tiệc mừng tân gia của họ một năm trước. Tôi đỗ xe bên ngoài và để ý mấy thiếu niên bên kia đường đang chuyền bóng. Cả hai lờ tôi đi. Tôi bấm chuông nhà Amira và chờ. Không ai trả lời nên tôi lại bấm. Tôi đi bộ quay lại con đường và trông thấy chiếc SEAT Ibiza màu đỏ của Amira. Nếu đã ra ngoài chắc cô không đi quá xa. Có lẽ tôi nên chờ một lát xem cô ấy có trở về không.
Trên phố lạnh cóng, quá lạnh để đứng bên ngoài, tôi đang định chui vào xe cho ấm lên một chút thì dừng bước. Có lẽ do mọi trải nghiệm của tôi trong mấy ngày qua, tôi thấy nóng ruột. Nếu Amira không ở chỗ làm lẫn ở nhà, và ô tô của cô ấy lại đậu ngay trước mặt tôi đây, cô ấy đang ở đâu?
Tôi tiếp cận hai cậu bé đang chơi bóng. Bọn chúng chỉ khoảng mười ba tuổi và đáng lẽ phải đang ở trường. Đứa cao hơn nhặt bóng và chuẩn bị chạy đi thì tôi hỏi: “Các cháu có thấy ai ra vào ngôi nhà kia sáng nay không?”
Thằng bé nhìn tôi nghi ngờ: “Chú là đặc vụ à?” Đó là cái tên mà rất nhiều trẻ vị thành niên ở London gọi cảnh sát.
Tôi thở dài. Tôi không có tâm trạng đùa cợt. “Không. Chú là bạn của người phụ nữ sống ở kia.”
“Một người bạn hả?” Hai thằng bé cười khùng khục.
Tôi lấy giọng giáo viên tốt nhất của mình. “Nói cho chú biết. Các cháu có thấy ai không?”
“Không, chú ạ,” thằng bé cao hơn bảo.
Bạn nó cũng nói vậy và cả hai bỏ đi.
“Cảm ơn vì đã giúp đỡ, nhóc,” tôi lẩm bẩm.
Tôi quay lại trước cửa nhà Amira và bấm chuông. Tôi lật nắp hòm thư lên và lắng nghe. Tôi có thể nghe thấy giọng nói. Rồi tiếng nhạc bật lên và tôi nhận ra âm thanh kia đến từ rađiô: giọng của một Dj.
Ra ngoài mà đài vẫn bật, việc này có vẻ không giống Amira - người đã nhắc nhở tôi vô số lần vì để đèn sáng trong văn phòng.
Tôi tính gọi cảnh sát nhưng không có điện thoại nên tôi phải đi kiếm một buồng điện thoại còn hoạt động, mà ngày nay chúng vừa ít lại vừa xa nhau.
Tôi vòng qua mặt sau của ngôi nhà. Một cửa sổ mở tầm nhìn vào bếp. Dí mặt sát lớp kính, tôi có thể trông thấy một bên là hộp sữa bằng giấy, cạnh đó là chiếc đĩa chứa lát bánh mì nướng ăn dở. Máy rửa bát đang mở và tôi có thể nghe tiếng dài qua lớp kính.
Chắc chắn có gì đó không đúng ở đây.
Cạnh cửa sổ bếp là cửa sau. Không mong đợi gì, tôi thử vặn tay nắm.
Cánh cửa mở ra.
Tôi không chắc có phải tôi đang hồi tưởng chuyện xảy ra ở nhà hàng xóm không, nhưng tôi sợ đến mức buồn nôn. Lần đó, tôi đã làm nhiễu loạn hiện trường tội ác. Có lẽ tôi không nên tái diễn hành vi đó và đi tìm một cái điện thoại.
Nhưng việc đó quá mất thời gian. Và y như lần trước, tôi lo ngại rằng ai đó trong trường hợp này - là Amira có thể bị thương, cần được chăm sóc khẩn cấp. Có lẽ nếu tôi đã gọi người đến giúp George sớm hơn, ông có thể còn sống. Lỡ Amira cũng đang trong tình huống tương tự? Tôi không thể ngăn nổi mình. Tôi đi vào, bỏ ngỏ cửa sau lưng.
Tôi qua bếp vào hành lang, sợ sắp phải chứng kiến máu trên tường. Tôi đã cứng đờ vì sợ hãi và khi gọi tên Amira, giọng tôi khàn đặc và khào khào. Tôi phải ép cặp chân run rẩy của mình đi tiếp. Lý lẽ thông thường đang gào thét với tôi: Quay lại xe, tìm một cái điện thoại công cộng, gọi cảnh sát đi. Nếu có kẻ đã tấn công Amira, có thể hắn còn ở đây, sẵn sàng làm việc tương tự với tôi. Nhưng tôi phải đến chỗ cô ấy.
Tôi ép chân mình tiến lên, quay lại bếp và chộp lấy một con dao sắc trong giá đựng dao trên mặt bàn.
Phòng khách gọn gàng sạch sẽ, không có dấu hiệu bị xáo trộn. Tầng này không còn phòng nào khác ngoài một cái toilet bé tí xíu, trống không nên tôi lên gác.
“Amira?” Tôi lại gọi nhưng không có hồi âm.
Tôi chưa từng lên gác nhà Amira trước đây. Tôi nhớ có lần cô ấy kể là họ có hai phòng ngủ, một nhà tắm, một phòng nhỏ mà cô dùng làm văn phòng tại nhà. Phòng ngủ chính đang ở ngay trước mặt tôi, cửa mở toang. Tôi ngó vào. Chăn chiếu chưa gấp, một chiếc áo và quần bò đang nằm bên trên.
Quần áo Amira đã định mặc hôm nay? Vì lí do gì đó, cô đã không mặc vào. Tôi nhìn quanh phòng. Các ngăn kéo đã bị lôi ra. Một chiếc hộp trang sức nằm trên bàn trang điểm mở toang.
Giờ thì tôi chắc chắn là có chuyện gì đó đã xảy ra với cô. Một lần nữa, giọng nói trong đầu tôi lại gào lên: Bỏ đi ngay, gõ cửa nhà hàng xóm và bảo họ gọi cảnh sát. Nhưng giống như lần trước, tôi không ngăn mình được. Tôi cần phải thấy cô. Tôi cần biết liệu có cách nào giúp được cô không.
Tôi mở cửa nhà tắm và nhìn vào trong. Sàn nhà còn ướt, kính của buồng tắm đứng cũng đang chảy nước, nhưng căn phòng trống không. Phòng làm việc trông cũng giống như chưa được đụng đến nhiều tháng.
Vậy là chỉ còn phòng ngủ thứ hai.
Tôi gồng mình, đếm đến năm và cố lấy dũng khí để làm việc này. Vì tôi biết mình sắp tìm được một điều gì đó kinh khủng. Một điều sẽ thay đổi vận mệnh của tôi mãi mãi. Phần nào đó trong tôi vẫn bám lấy niềm tin vào một vũ trụ công bằng; một thế giới trong đó có vài điều hợp tình hợp lý. Một thế giới trong đó tôi còn tin là mọi chuyện đều kết thúc tốt đẹp.
Khi mở cửa ra, chút lạc quan cuối cùng của tôi tan thành mây khói và rốt cuộc chàng Elliot Foster xưa cũ đã chết.
Amira đang nằm úp mặt trên thảm. Có một vết thương đỏ lòm đằng sau đầu cô, máu lấp lánh trên tóc, một cánh tay cô vươn ra như thể cô đã cố gắng bò khỏi kẻ tấn công. Căn phòng lộn xộn, nhiều ngăn kéo bị mở ra, tiền xu và các món đồ mỹ kí vương vải khắp phòng.
Tôi lại gần Amira và quỳ trên thảm, không muốn chạm vào cô, tránh làm nhiễu một hiện trường khác. Cặp mắt đang mở của cô đã đóng màng và vô hồn.
Tôi lùi khỏi phòng, nước mắt dâng lên, đụng phải lan can sau lưng mình và suýt ngã nhào. Tôi không nhớ mình xuống nhà như thế nào. Tôi không nhớ mình ra vườn trước như thế nào. Tôi cũng không nhớ nổi hai thiếu niên chơi bóng đã quay lại, mặc dù tôi khá chắc là có ai đó ở đấy, đang nhìn tôi chằm chằm.
Tất cả những gì tôi nhớ được là mình ngã khuỵu gối trên bãi cỏ ẩm, ngửa mặt lên trời và gào thét. Khi tiếng gào thét dừng lại, nước mắt đã cạn, tôi không còn cảm thấy gì ngoài sự lạnh lẽo và tê liệt. Giống như trái tim tôi đã bị giật ra và thay thế bằng một tảng băng.
Lạnh toát. Tê cóng. Và biết nó cần phải làm gì.