Gemma và tôi ngồi trên một chiếc ghế băng ở Nghĩa trang West Norwood, bao quanh là những nấm mồ xưa cũ vẹo vọ và cả những ngôi mộ mới xanh cỏ, một thiên thần dải dầu mưa nắng đang nhìn xuống chúng tôi. Trên đường lên đây, áo choàng siết chặt ngăn cơn gió buốt nhói, tôi đã đọc được tấm bia. Người mẹ và người vợ yêu thương. Bé gái sơ sinh. Người bố thân yêu nhất. Nó làm tôi nghĩ đến bố mẹ mình, cả hai đã được hỏa táng. Tôi rắc tro của họ trên bãi biển Great Yarmouth, nơi họ gặp nhau. Giờ họ có đang trông xuống tôi không? Tôi nghe giọng bố mình, đang tha thiết mong tôi suy xét lại, rằng tốt hơn tôi nên chìa má kia ra, rằng không bao giờ nên dùng bạo lực đáp trả bạo lực.
Tôi không còn tin ông nữa.
Hay đúng hơn, tôi không quan tâm.
Mọi chuyện xảy ra sau khi tôi rời khỏi chỗ của Amira và gọi cho Gemma đều rất mơ hồ, giống như một bộ phim chỉ nhớ phân nửa hay một đêm say sưa bên ngoài. Tôi nghĩ một người hàng xóm đã ra ngoài xem có chuyện gì mà ồn ào thế. Tôi đoán chắc họ đã gọi cảnh sát. Tôi nhớ cảnh sát đã đến và thanh tra Rothermel có vẻ sốc khi trông thấy tôi. Một viên cảnh sát nhắc đến Colin và một sự im lặng kinh khủng bao trùm họ. Rothermel bảo tôi rằng họ sẽ cần nói chuyện với tôi sau và tôi gật đầu. Tôi không kể với chị ta tôi chắc chắn đây không phải một vụ trộm leo thang như cái cách nó đã được sắp đặt. Tôi không bảo chị ta tôi biết kẻ nào đã làm việc này và tại sao.
Tôi chắc chắn danh bạ điện thoại của tôi sẽ cho thấy Amira đã cố gọi tôi sáng hôm đó. Có lẽ cô ấy đã để lại một lời nhắn rằng nhờ những trang nhật kí của Chloe mà tôi gửi sang, cô đã tìm ra việc Jeff và Lizzy làm ở Pháp, một lời nhắn mà Jeff đã đọc hay nghe được và xóa đi. Mật khẩu của tôi không khó đoán cho lắm. Nó là ngày sinh nhật tôi, quá dễ cho Jeff. Điện thoại của Amira đã biến mất và tôi chắc chắn cảnh sát sẽ nghĩ tên trộm đã lấy nó cùng vài món trang sức và ít tiền mặt.
Tôi không kể với cảnh sát bất kì điều gì, vì tôi đã hạ quyết tâm.
Có thể đâu đó có đủ bằng chứng buộc tội Jeff, nhưng tôi không chắc chắn.
Dù sao cũng không đủ chắc chắn. Và kể cả khi Jeff phải vào tù, một hình phạt chưa thích đáng với việc lão đã làm, Lizzy còn tự do; Lizzy, kẻ đồng lõa trong mọi chuyện, dù mụ không tự tay giết chết George, Edith và Amira.
Jeff và Lizzy cần bị trừng trị. Jeff và Lizzy cần phải chết.
“Chúng ta muốn một chất độc phát tác nhanh,” tôi nói. “Một thứ anh dễ dàng tìm thấy và lý tưởng nhất là không có thuốc giải. Anh đã bắt đầu bằng cách nghĩ đến ricin.”
Gemma gật đầu.
“Ricin là chất chiết xuất từ cây thầu dầu. Ricinus communis . Nó là loài cây cảnh phổ biến. Thực ra, George và Edith còn trồng nó trong vườn nhà họ và anh chắc chắn nó còn ở đó.” Không ai chăm sóc vườn nhà họ kể từ khi họ mất. “Anh nghĩ nếu ta dùng nó thì việc này sẽ có hơi hướng công lý lãng mạn chủ nghĩa.”
Chúng tôi chờ một ông già đi qua trước khi Gemma hỏi: “Nó có tác dụng gì?”
“Một cái chết từ từ, đau đớn. Buồn nôn, xuất huyết, co giật, cảm giác rát bỏng trong miệng và cổ họng, đau bụng. Không may, đó là vấn đề chính của ricin: Nó rất chậm. Phải mất ba đến năm ngày. Đó chắc chắn là một cách để kéo Jeff và Lizzy ra khỏi nhà và đến bệnh viện, nhưng rồi ở đó họ sẽ được chữa trị và bác sĩ sẽ nhận ra họ đã bị đầu độc. Chúng ta phải nhốt họ lại và ngăn họ liên lạc với thế giới bên ngoài cho đến khi họ chết.”
Gemma nhăn mặt.
“Việc ấy có thể làm được,” tôi bảo. “Và chiết xuất chất độc từ cây không quá khó. Có thể anh sẽ cần đến bốn mươi hạt để giết cả hai, dùng dung môi loại bỏ tinh dầu, lọc lấy dư chất rồi hong khô và làm nó lắng lại.”
“Nhưng ba đến năm ngày,” Gemma nói.
“Ừ. Việc ấy khá mạo hiểm và phủ quyết lí do chính khiến anh nghĩ đến ricin ngay từ đầu: rất khó để bác sĩ pháp y lần ra nó. Việc này cũng dẫn anh đến phần hai của kế hoạch. Để thành công, anh nghĩ chúng ta sẽ phải hủy xác. Chúng ta không muốn bất kì ai biết Jeff và Lizzy đã chết. Anh đoán ta gặp may vì họ không có bạn bè. Họ không bao giờ ra ngoài.”
“Ý anh là sao?”
“Có ai quan tâm nếu họ biến mất không? Liệu có ai nhớ đến họ không?”
“Không. Không ai cả.”
Có một vấn đề chúng tôi phải bàn đến. Anh em của Gemma. “Anh chắc là chúng ta có thể kể với Stuart rằng bố mẹ em đã lần đi giữa đêm. Rằng họ đã quyết định bước tiếp. Nghe như là cậu ta sẽ mừng húm mà không hỏi han câu nào nữa.”
Gemma liếm môi. Cuộc nói chuyện này đang làm cô xanh xao và lo lắng, nhưng cô cũng đã khẳng định rằng cô không hề có ý rút lui. “Vâng…”
Điều gì đó trong giọng cô làm tôi lo ngại. “Có chuyện gì?”
“Em nghĩ chúng ta cần nói cho Stuart biết việc mình sắp làm.”
“Không.”
“Nghe em này Elliot. Họ đã hủy hoại cuộc đời Stuart chẳng kém gì đời em. Anh ấy ghê tởm họ. Và anh ấy có thể giúp. Ý em là chúng ta sẽ phải di chuyển hai cái xác, đúng không?”
“Gemma, anh không nghĩ đó là ý hay. Làm sao em biết anh ta không báo cảnh sát? Hay kể cho ai đó khác?”
Cô hít một hơi dài. “Anh ấy sẽ quá hạnh phúc và vui sướng vì không bao giờ phải đối mặt với họ nữa. Và… em nghĩ kéo cả anh ấy vào sẽ an toàn hơn. Nếu họ cứ thế biến mất, anh ấy sẽ nghi ngờ. Anh ấy sẽ đặt câu hỏi. Anh ấy sẽ nói chuyện với Jane. Em đã nghĩ về việc này kể từ lúc mới khơi ra và em thực sự nghĩ ta nên làm thế.”
Tôi định phản đối tiếp nhưng cô đã ngăn tôi lại. “Hơn nữa, có một lí do quan trọng khiến ta cần cho Stuart vào kế hoạch. Anh ấy có thể giúp ta đưa Chloe ra khỏi nhà, bởi vì rõ ràng chúng ta không muốn con bé lảng vảng quanh mình khi làm việc này. Và anh ấy là người duy nhất ngoài chúng ta mà nó quen biết ở London.”
Tôi ngẫm nghĩ rồi thở dài. Tôi vẫn chưa thích ý tưởng này lắm, nhưng tôi không nghĩ ra cách nào khác để che giấu việc Chúng tôi đang làm với Chioe.
“Em có chắc cậu ta sẽ muốn vào hùa với chúng ta không?” Tôi hỏi.
“Tất nhiên rồi. Em đã bảo là anh ấy cũng muốn họ ra đi nhiều như ta vậy.”
Tôi thở dài. “Được rồi. Anh tin em, Gemma. Em biết rõ anh ta hơn anh. Vậy kế hoạch là gì?”
Một vị khách nữa đến thăm nghĩa trang lại đi qua, ngăn Gemma trả lời ngay.
“Em có thể nhờ Stuart mời Chloe đến chỗ anh ấy,” cô nói khi chúng tôi lại ở một mình. “Để trông cháu. Anh ấy sẽ phải khuyến khích Jane ra ngoài chơi với bạn. Em chắc chắn chị ấy sẽ vồ lấy cơ hội được đi chơi buổi tối.”
“Được rồi. Nghe có vẻ hay. Và anh ta nên báo con bé ở lại.”
Tôi tự hỏi Chloe sẽ phản ứng thế nào khi cô ta về nhà và phát hiện bố mẹ mình đã biến mất. Cô ta có nghi ngờ khi chúng tôi nói dối rằng họ cứ thế ra đi không? Tôi cần bịa ra một câu chuyện. Có lẽ tôi có thể thuyết phục cô ta rằng, giống như Henry đã làm khi trước, tôi đã thuê một băng côn đồ dọa họ bỏ chạy. Có lẽ tôi nên kể với cô ta điều gần hơn với sự thật: Tôi phát hiện họ đã làm một việc kinh khủng ở London này và họ chạy trốn cảnh sát.
Chloe sẽ tin. Bởi vì cô ta đã biết việc họ làm với bạn trai mình ở Pháp.
Hồi nãy, trong lúc chờ Gemma để đưa cô đi ăn trưa, tôi đã mượn điện thoại của cô và ngồi trong ô tô, tìm kiếm trên mạng những từ “Jean-Claude”, “Toulouse” và “mort”. Dùng Google để dịch các trang web xuất hiện, tôi tìm được một bài báo mạng ở địa phương, ngày 11 tháng Tám.
Tìm thấy thi thể người đàn ông trẻ ở Guiheméry
Cảnh sát được báo một địa chỉ tại Guiheméry, Toulouse, nơi người ta phát hiện thi thể của một người được xác định là Jean-Claude Giacobim. Anh Giacobini, 28 tuổi, được tìm thấy ở chân cầu thang với những vết thương chí mạng trên đầu.
Tôi đọc lướt bài báo. Vài dòng cuối cho tôi biết đây chính là người mình đang tìm kiếm.
Hàng xóm báo anh Giacobini đang sống cùng cô bạn gái người Anh và một cặp vợ chồng lớn tuổi, mặc dù danh tính của họ chưa được xác định. Người chết được mô tả là lặng lẽ và dành nhiều thời gian cho sách vở. Cảnh sát khuyến khích những người sống cùng nhà đến gặp họ để giúp đỡ điều tra về cái chết của người này.
Với tôi, mọi chuyện đã rõ như ban ngày. Jeff và/hoặc Lizzy đã đẩy chàng trai tội nghiệp này xuống cầu thang rồi bỏ trốn. Họ đã sống ở một nơi mà Google cho biết là khu vực đông dân cư của thành phố, rất dễ để người ta ẩn danh - đặc biệt nếu, theo đúng thói quen của Jeff và Lizzy, bọn họ gần như không bao giờ ra ngoài. Hết lần này đến lần khác, nhà Robinson chui rúc trong nhà của người khác, hủy hoại cuộc sống của những cư dân chính chủ. Không như Henry, Jean-Claude - chàng trai tội nghiệp trông trẻ trung và hạnh phúc xiết bao trong những bức ảnh tôi đã tìm thấy - đã không thể rũ bỏ họ và phải hứng lấy cái chết.
Tôi chắc chắn đó là lí do Chloe rơi vào tình trạng như lúc cô ta mới về nước Anh. Tôi không hề biết họ đã trốn ở đâu tại Pháp trong hai tháng, nhưng suốt khoảng thời gian ấy hẳn là cô ta đã than khóc cho anh bạn trai và vẫn chưa hồi phục khi đến London. Mặc dù bây giờ, cô ta thi thoảng cũng hiện hình, không còn biểu hiện như sắp hết đát đến nơi, dường như cô ta vẫn buồn khổ và bất hạnh.
Bằng cách mãi mãi gạt bỏ Jeff và Lizzy, tôi không chỉ trả thù cho Amira, George, Edith và Jean-Claude tôi cũng không thể quên Mickey và Delilah, những người đã bị thiêu sống trong xe tải của chính họ - tôi sẽ trả lại tự do cho Gemma, Stuart và Chloe.
Và đòi lại ngôi nhà của mình.
Nhà và vợ tôi.
Tôi kể cho Gemma nốt phần còn lại trong kế hoạch.
“Anh sẽ mất vài ngày để thu thập mọi thứ chúng ta cần,” tôi nói. Tôi không thể tin nổi sau khi đã hạ quyết tâm, lúc này mình lại bình tĩnh đến thế. Nhưng tôi phải kiểm tra xem Gemma có thực sự cùng phe với mình không. “Em có hoàn toàn chắc chắn là muốn làm việc này không?”
“Có.” Cô ngập ngừng. “Việc ấy có khiến em trở thành một con quỷ không?”
Tôi nghĩ đến thi thể Amira.
“Chúng ta không phải quỷ dữ, Gemma.”
Đã gần đến giờ Gemma phải quay lại chỗ làm. Chúng tôi đứng dậy và Gemma lướt nhìn các tấm bia mộ, ý thức việc chúng tôi sắp sửa làm trong thực tế. Nếu mọi chuyện đúng như kế hoạch. Jeff và Lizzy sẽ không bao giờ có nơi an nghỉ cuối cùng. Sẽ không ai chôn cất hay rải tro của họ.
“Còn anh?” Cô hỏi tôi. “Anh có chắc không?”
Hình ảnh thi hài Amira đã hiện lên trước mắt tôi. Bồi bên trên nó, tôi thấy Edith nằm chết trong phòng khách nhà bà với cái sọ vỡ nát. Tôi hồi tưởng sự sống đã rời bỏ cơ thể George như thế nào sau khi ông cố thì thào những lời cuối cùng với tôi. Sau khi ông cảnh bảo tôi về Jeff.
Chắc chắn Gemma cũng đang nghĩ về những vết sẹo của cô, trên cơ thể và trong trái tim. Tôi nắm tay cô và hơi thở phả ra giữa tiết trời giá lạnh khi tôi trả lời.
Đừng làm vậy , giọng bố tôi thì thầm trong tai.
Tôi lờ đi và bảo: “Anh chắc chắn”.