Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53

Jeff, Lizzy, Stuart và Gemma ngồi quanh bàn ăn nhà tôi trong lúc tôi làm bữa tối. Tôi phục vụ một bữa ăn đơn giản gồm món mỳ Ý với nước xốt rau củ và bánh mì bơ tỏi. Lượng axít và đường thấp.

“Rượu nhé?” Tôi nghe Gemma nói với Stuart và anh ta gật đầu.

“Một cốc nhỏ thôi nhé. Dù sao hôm nay cũng là ngày làm việc.” Anh ta cười một cách căng thẳng làm tôi ước gì anh ta bình tĩnh hơn. Trông anh ta như muốn ốm, mồ hôi lấm tấm trên trán. Mắt anh ta không ngừng đảo về phía bố mẹ mình và tôi phải bắn cho anh ta cái nhìn cảnh cáo bên trên đầu Jeff và Lizzy, thúc anh ta dịu xuống. Tôi đã bắt đầu hối hận vì kéo anh ta vào, dù đó là cách duy nhất để lôi được Chloe ra khỏi nhà, đúng như Gemma đã tiên liệu.

“Con không uống à?” Lizzy hỏi Gemma. “Không giống con chút nào.”

Gemma cười. “Con nghĩ con sẽ uống một cốc nhỏ.”

Cô cũng cần bình tĩnh lại. Tôi đã yêu cầu Gemma và Stuart phải hạn chế cồn, dù họ có căng thẳng đến mức nào, vì tôi không muốn họ say xỉn sau tối nay, có rất nhiều việc phải làm.

Và mặc dù chuyện ấy không quan trọng, đặc biệt không phải đêm nay, nhưng món rượu này không dùng để tu ừng ực. Khi Stuart xuất hiện với một chai rượu kẹp nách, tôi đã bị sốc khi thấy chai rượu vang đắt tiền bị mất của mình. Hóa ra Jeff và Lizzy đã tặng nó cho Stuart làm quà sinh nhật và giờ anh ta ở đây, mời tôi dùng nó kèm theo nụ cười bệnh hoạn. Tôi đã phải giả vờ không nhận ra nó, bất chấp biểu hiện tự mãn trên mặt Jeff và Lizzy.

“Có lẽ ta nên uống một ly?” Lizzy đang nói. Tôi cứng người. Tôi đã đánh cược vào thói quen bài rượu của Jeff và Lizzy như mọi khi bởi đường cùng với cồn có thể làm giảm tác dụng của kali xyanua. Tôi nhớ một vị giáo sư ở trường đại học từng kể cho chúng tôi nghe một giả thuyết trong vụ Hoàng tử Yusupov đầu độc Rasputin, chuyện đã bất thành vì thuốc độc được mang đến cho ông ta trong rượu và bánh. Phản ứng hóa học có thể đã tạo ra amygdalin (Vitamin B17), cho phép thầy tu bài tiết xyanua trước khi cơ thể ông ta kịp hấp thụ nó.

Tôi cũng biết là không nên cho xyanua vào các loại thức ăn nhiều axit vì có thể tạo ra hiđrô xyanua, một chất khi bị phân tán trước khi kịp gây tác hại chết người. Chính vì thế mà có món mỳ Ý kèm rau, và thứ đồ uống mà Jeff với Lizzy đang chia nhau.

Độc chất nằm trong chai nước khoáng đang ở trước mặt họ ngay lúc này. Tôi đã chọn loại nước có vị nhan nhát đắng, hòng che đậy mùi xyanua, tôi nghĩ vậy. Tôi đã dùng thìa đổ chất độc vào chai từ trước đó, sau khi hoàn tất trong phòng thí nghiệm nhỏ ở văn phòng. Tôi ước chừng Jeff nặng chín mươi cân còn Lizzy khoảng hơn sáu mươi. Điều quan trọng là chất độc phải phát tác nhanh để không có cơ hội sống nào cho cả bố vợ và mẹ vợ tôi. Tôi không thể mạo hiểm để họ ra ngoài tìm hỗ trợ y tế. Tôi cũng đã nghĩ có khả năng Gemma hoặc Stuart, khi trông thấy bố mẹ mình gặp người đau đớn, sẽ đổi ý và cố cứu họ. Jeff và Lizzy càng sống lâu và khổ sở thì càng có nhiều cơ hội cho chuyện ấy xảy ra. Vì thế, dù có lẽ tôi chỉ cần một phần tư gram để giết mỗi người - ít hơn một thìa cà phê rất nhiều - tôi đã quyết định dùng gấp đôi định lượng đó. Đã thế tôi còn xúc thêm một ít, chỉ để cho chắc.

Tôi đã bỏ thêm muối vào món ăn của họ để đảm bảo họ thấy khát, nhưng nếu họ uống rượu thay vì nước, toàn bộ kế hoạch này sẽ đổ xuống sông suống biển.

Lizzy cầm chai rượu lên để nghiên cứu cái nhãn, vốn được viết bằng tiếng Pháp. Tôi chắc chắn bà ta chỉ đang cố trêu ngươi tôi, nhưng khi tôi không phản ứng, bà ta chun mũi rồi đặt chai rượu lại bàn. “Thực ra, ta nghĩ ta sẽ uống nước trắng thôi.”

Tôi thở ra và nhìn bà ta rót một cốc nước khoáng cho mình và Jeff. Bà ta hớp một ngụm và Jeff làm tương tự. Tôi liếc nhanh sang Stuart. Tôi đã yêu cầu anh ta không được nhìn chằm chằm vào cái chai, không được nhìn bố mẹ uống nước có độc. Về mặt này, anh ta đang làm rất tốt.

Tôi tự nhủ là không được lo lắng nữa. Cho đến giờ, mọi thứ đều đi theo kế hoạch.

Tôi nấu xong bữa ăn và mang nó ra bàn, còn nóng hổi, rồi ngồi xuống cạnh Gemma. Tôi siết đầu gối cô dưới gầm bàn. Sau lưng tôi là những thùng sơn và xăng trắng còn đang mở nắp. Tôi mong ngóng được vứt chúng đi.

“Đói chết mất,” tôi nói.

“Ừ, ta cũng thế,” Jeff bảo rồi tự lấy cho mình một đĩa bự mỳ và bẻ một mẩu bánh mì bơ tỏi. Mọi người đều làm tương tự. Gemma nhìn đăm đăm vào bát mỳ của mình như thể nó vừa đi thẳng từ khay thức ăn cho mèo ra, viễn cảnh phải ăn bất kì cái gì đều làm cô nôn nao. Nhưng việc cô cư xử như bình thường là rất quan trọng.

Vừa đưa nĩa lên miệng, tay cô run lẩy bẩy, nhưng cả Jeff và Lizzy đều mải ăn quá nên không chú ý.

Tôi rót thêm rượu cho Gemma. Thà để cô chuếnh choáng một chút sau này còn hơn là khủng hoảng tinh thần ngay bây giờ.

“Mỳ ngon lắm,” Lizzy nói. “Cảm ơn cậu, Elliot.”

“Ừ, tuyệt ngon,” Jeff nói. “Chúc sức khỏe.” Lão nâng cốc nước của mình lên và ực một ngụm to.

Lizzy vươn tay qua bàn và vỗ vào cánh tay tôi. “Ta biết cậu sẽ hồi tâm chuyển ý sớm mà. Có ích gì khi cứ gây căng thẳng không cần thiết nhỉ?”

Nếu tôi giả vờ mọi thứ giữa chúng tôi đều tuyệt vời thì sẽ không thuyết phục lắm. Tôi sẽ không cười hay tỏ vẻ vui sướng khi họ ở cùng. Tôi chỉ gật đầu và tập trung vào thức ăn của mình, làm như bị đánh bại, y hệt cách hành xử khi về nhà sau buổi nói chuyện với Gemma trong nghĩa địa. Tôi đã hỏi Jeff có phải lão cầm điện thoại của tôi không và lão chỉ nhún vai rồi nói “Ta trả cho cậu rồi. Cậu không nhớ à?” Lão lừ mắt nhìn tôi, thách tôi lật lại lời nói dối của lão, vì hiển nhiên là lão đã phá nó rồi. Tôi đoán lão đã xóa hết tin nhắn từ Amira, đảm bảo chắc chắn không còn gì trên iCloud, cùng những bức ảnh tôi chụp nhật kí của Chloe. Một kẻ được cho là mù công nghệ như Jeff cũng có thể làm từng ấy chuyện.

Tôi đã ra vẻ quá sợ lão đến mức không dám cãi, rồi ra ngoài và mua một chiếc điện thoại mới.

“Con tự hỏi Jane đang ăn gì?” Lúc này Stuart nói.

Đúng như chúng tôi dự liệu, Jane vồ lấy cơ hội được đi chơi với các bạn. Họ đang ăn tối trong thành phố và Stuart đã khuyến khích vợ tận hưởng thời gian nghỉ ngơi của mình. Lúc này Chloe đang ở nhà họ trông em bé.

“Ta không nhớ có khi nào trông thấy Jane ăn uống,” Lizzy bảo “Ta không bao giờ nghĩ con lại chọn một chú chim biếng ăn như thế.”

Jeff cười phá lên và chỉ nĩa vào Stuart. “Hồi xưa con thích bọn con gái mũm mỉm mà? Nhớ cô gái to béo con hẹn hò hồi cấp ba không. Tên con bé là gì ấy nhỉ?”

“Natalie,” Lizzy nói và nhăn mặt. “Nat Béo.”

Jeff cười hô hố rồi nhồi thêm thức ăn vào miệng. “Có thể chúng ta không phải những ông bố bà mẹ tuyệt vời nhất trên đời nhưng ít nhất không có đứa con nào của chúng ta béo phì.”

“Ừ đấy, mẹ mừng vì thấy con đã sụt vài cân kể từ lúc bố mẹ về đây, Gem ạ,” Lizzy nói.

Gemma tức ứa gan nhưng vẫn im lặng. Stuart đã đặt cả dao và nĩa của mình xuống và đang siết tay thành nắm đấm. Tôi cần cho anh ta giữ bình tĩnh.

Jeff quay sang tôi. “Rất tiếc khi nghe nói về đồng nghiêp của cậu. Bị một tên trộm giết chết nhỉ? Thảm quá.”

Bây giờ đến lượt tôi phải kiềm chế cơn giận dữ của mình. Sao lão dám nhắc đến chuyện ấy? Rõ ràng lão bị kích thích khi trông thấy vẻ khổ sở của tôi.

Lão không thể không chọc tức tôi. “Có vẻ như nó bao quanh cậu ấy nhỉ, Elliot?” Jeff bảo.

“Bố đang nói về cái gì?” Gemma hỏi.

“Cái chết.” Lão chỉ con dao vào tôi. “Đầu tiên, bố mẹ cậu chết trong vụ khinh khí cầu rơi. Ý ta là, xác suất để xảy ra chuyện ấy là bao nhiêu nào? Rồi đến cặp đôi tử tế sống kế bên bị đập vỡ sọ. Lại thêm một vụ trộm leo thang. Giờ thì đến đồng nghiệp của cậu. Ta sẽ phải gọi cậu là Hãm Tài mất.” Lão nháy mắt. “Con nên cẩn thận đấy, Gem. Biết đầu tiếp theo đến lượt con.”

Nếu tôi từng có chút xíu nghi ngờ về tính đúng đắn của việc làm lần này thì bây giờ nó đã hoàn toàn biến mất.

“Xin lỗi nhé, anh bạn.” Jeff bảo. “Chỉ đùa thôi.”

“’Tôi không nghĩ đề tài này có gì đáng cười.”

“Ừ. Còn sớm quá, ta nghĩ vậy.” Lão đảo mắt.

Tôi nhìn Lizzy uống cạn cốc nước của mình và rót thêm cho bà ta lẫn Jeff.

“Món mỳ hơi mặn nhỉ,” bà ta bảo. “Dù rất ngon.”

“Tráng miệng là gì đấy?” Jeff hỏi khi đặt dao nĩa xuống và ngồi lùi lại, hai tay khoanh trước bụng.

“Tôi e là chỉ có hoa quả,” tôi trả lời. “Hoặc phô mai ăn kèm bánh quy.”

“Tôi thích phô mai và bánh đấy,” Stuart nói, cậu ta chỉ gẩy gót bữa tối, đảo món ăn trong đĩa của mình như một đứa trẻ khảnh ăn. Giống Gemma, rõ ràng cậu ta đang quá lo lắng và bồn chồn nên không ăn nổi.

Jeff đảo mắt. “Ừ, ta cũng thế, nhưng phải ngon mới được. Sống ở Pháp làm chúng ta hư hỏng rồi. Chloe đã trở thành một tay lão luyện trong việc tìm các món ngon ở chợ địa phương. Toàn những loại phô mai ngon tuyệt vời.”

Đến lúc này, cả hai đều đã uống hơn một cốc đầy nước có chứa xyanua. Chất độc sẽ phát tác rất nhanh. Tất nhiên là tôi biết cơ chế khoa học đằng sau nó. Khi các ion xyanua tiếp xúc với phân tử sắt, nó sẽ ngăn cơ thể bạn hấp thụ ô xy. Các tế bào tim và thần kinh sẽ chết. Với lượng lớn như Jeff và Lizzy vừa uống, thời gian không còn nhiều.

Tôi gồng mình, nghĩ đến các chất ức chế enzyme và những tế bào quan trọng. Nếu tôi giả vờ như đây chỉ là một thí nghiệm khoa học, nó sẽ giúp tôi thư giãn và che đậy cảm xúc thực của mình, tổ hợp hoảng sợ và sung sướng. Đã mấy lần trong lúc tôi nấu bữa tối cuối cùng này, lương tâm tôi, dưới hình hài người bố quá cố, gắng ngăn tôi lại. Nhưng rồi tôi nghĩ đến Amira, George và Edith. Tôi nhắc nhở mình điều Jeff và Lizzy đã làm với Mickey và Delilah, thiêu rụi chiếc xe tải của họ. Tôi mường tượng những vết sẹo trên bụng Gemma.

Tôi thoáng liếc Gemma, trông cô đang nhợt nhạt hơn lúc nào hết.

Lizzy trông thấy cái liếc. “Con có ổn không đấy, Gem?” Bà ta hỏi.

Gemma uống thêm một ngụm rượu, nhưng cánh tay cô đang run rõ rệt.

“Trong con như sắp sửa sụp đổ đến nơi,” Jeff bảo cô “Cậu không đầu độc thức ăn của chúng tôi đấy chứ, Elliot?”

Rồi chuyện ấy bắt đầu xảy ra.

“Thực ra, tôi cũng đang cảm thấy không khỏe,” Lizzy bảo. Bà ta đưa tay lên đầu và nhăn mặt. “Tôi cảm thấy…”

Với một tiếng rên ghê người, bà ta gặp người làm đôi, mặt gần chạm bàn. Jeff nhảy ra khỏi ghế của mình và ngồi xổm bên cạnh bà ta.

“Lizzy! Sao thế? Có…”

Một cơn đau chắc hẳn cũng đã chiếm lấy lão. Lão tóm chặt ngực và ngã quỵ gối. Stuart và Gemma đều đã đứng lên, miệng há hốc nhìn bố mẹ mình. Lizzy cố đứng dậy nhưng hai chân bà ta đã nhũn ra và bà ta đổ vật trên sàn gỗ.

Jeff lại gọi tên bà ta, giọng lão tuyệt vọng và còn một điều gì khác trong đó nữa. Lão đã nhận ra. Giờ lão đang ôm bụng, mặt lão đỏ lựng. Lão ọe, đưa một tay lên miệng rồi nôn ra, toàn bộ chỗ thức ăn chưa kịp tiêu hóa thổ ra thành đống và vãi khắp chân bàn, làm cả căn phòng bốc mùi chua lòm.

Tôi bị tê liệt, không thể làm gì khác ngoài đứng nhìn. Việc này thực sự đang xảy ra. Tôi đã gây ra nó. Gemma đang lấy tay che mắt trong lúc Stuart nhìn xuống bố mẹ mình, vừa hoảng sợ vừa chăm chú.

Con đã gây ra việc này, bố tôi gào lên trong tai tôi. Tôi cũng muốn nôn theo.

Lizzy đã bất động, mắt nhìn vào thinh không. Vẫn đang quỳ trên sàn, mặt nhăn nhó vì đau đớn, Jeff quay sang Gemma và Stuart, rồi cuối cùng là tôi.

“Đồ ngu” lão bảo và đổ xuống sàn. Đầu lão chạm phải sàn nhà và lão rền lên một tiếng mà tôi sẽ ghi nhớ suốt đời. Lão đang co giật. hai cánh tay run run, nằm bên cạnh bãi nôn tởm lợm của chính mình rồi bất động.

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »