Ba chúng tôi đứng nhìn đăm đăm hai cái xác trên sàn.
Stuart tiến một bước về phía họ, rồi lùi, rồi lại tiến; một điệu nhảy lạ lùng, bối rối. Gemma thì bám chặt thành ghế mà cô đang ngồi, các khớp ngón tay trắng bệch.
“Họ đã…?” Stuart thều thào hỏi.
Tôi quỳ xuống bên cạnh hai cái xác, tránh bãi nôn và thò tay tìm mạch của Lizzy. Không có gì. Tôi làm tương tự với Jeff.
“Họ chết rồi,” tôi nói.
Stuart im lặng một giây. Rồi anh ta nhảy lên đấm vào không trung. Anh ta đưa cả hai bàn tay cho Gemma và nói: “Chạm tay nào, em gái”.
Trước sự kinh ngạc của tôi, cô vỗ tay anh ta và nở nụ cười quái đản.
Stuart bước vòng quanh bàn và nhổ một bãi nước bọt lên lưng bố mình.
“Đó là cho tất cả những lần ông bảo tôi là đồ thất bại.“ Anh nhảy nhót và không thể ngừng cười. Trông anh ta như kẻ điên. “Nào, Gemma. Em cũng làm đi.”
Cô không cử động. Lắc đầu ghê tởm, Stuart quỳ giữa hai phụ huynh đã chết của mình. Anh ta vuốt tóc Lizzy. “Con đã bảo rồi mà, mẹ. Con đã bảo mẹ là con sẽ đòi lại phần của mình.”
Anh ta lại cười phá lên, rồi nắm tóc Jeff mà giật đầu lão lên và cười mỉa với khuôn mặt lão. Anh ta thả đầu Jeff rơi xuống. Nó chạm vào sàn một tiếng bụp. Stuart đứng dậy và vươn tay ra bắt tay tôi. Tôi cố giật nó ra nhưng anh ta đã dùng cả hai tay mà nắm và lắc nó thật mạnh. Hai bàn tay anh ta nhơm nhớp mồ hôi.
“Cảm ơn, Elliot. Cảm ơn cậu rất nhiều.”
Tôi giật bàn tay khỏi cái nắm tay ấy và nhìn anh ta kinh hãi khi anh ta nhảy điệu jig vui sướng vòng quanh bếp.
Tôi đã làm gì thế này?
Tôi nhớ lại cách đây một năm, khi đang hoàn thiện những bước cuối cùng để phục chế ngôi nhà này. Ngôi nhà xinh đẹp của tôi, nơi mọi thứ đều sắp đặt đúng ý tôi, mọi bề mặt, mọi bức tường, mọi món đồ. Tôi nhớ cái ngày làm xong tất cả và đi qua từng phòng, tôi đã đứng lùi lại để ngắm nghía mọi thứ. Tất cả tiền bạc và công sức mà tôi đổ vào chốn này. Trái tim và linh hồn tôi. Mình sẽ hạnh phúc ở đây, tôi đã nghĩ vậy. Đây sẽ là ngôi nhà của mình mãi mãi.
Thế quái nào mà tôi lại đi từ nơi đó đến thời khắc này, với hai cái xác trong bếp và con trai của những kẻ đã chết đang nhảy múa vòng quanh như thể anh ta vừa thắng World Cup?
Tôi biết câu trả lời. Tất nhiên là tôi biết.
Chắc hẳn Gemma đã trông thấy cái cách tôi đang nhìn cô vì cô hỏi: “Sao?” Nụ cười đã biến mất và nước mắt đang chảy vòng quanh, nhưng không phải nước mắt buồn khổ hay đau đớn. Chúng là nước mắt chiến thắng, của một kịch sĩ thắng giải Oscar. Những giọt lệ vui sướng và hả hê của nhiều năm đằng đẳng mong ước thoát khỏi chai.
Cô đã có được thứ cô muốn. Và đó cũng là điều mà tôi tưởng là mình muốn kể từ lúc tìm thấy thì thể Amira. Tôi đã tưởng mình bình thản, nhưng tôi chỉ đang hành động trong cơn giận dữ, một người đàn ông đã bị đẩy đi quá xa đến mức không chịu nổi nữa.
Bây giờ, khi Jeff và Lizzy đã chết, cơn giận của tôi đã được thỏa mãn và trút bỏ, tôi không còn cảm giác gì ngoài sự lạnh lẽo và hối hận đến phát bệnh.
Và khi nhìn sang Gemma để kiểm nghiệm trái tim mình, tôi cũng không còn tìm thấy điều gì tốt đẹp ở đó. Không có tình yêu. Tôi chỉ có thể cảm nhận sự hổ thẹn và hối hận và cay đắng. Cô ta đã gây ra việc này. Cô ta đã biến ngôi nhà hoàn hảo của tôi thành một mái ấm kinh hoàng.
Trong lúc tôi nhìn vợ mình chòng chọc, Stuart lấy điện thoại ra khỏi túi và rời nhà bếp. Tôi đi theo anh ta.
“Anh đang làm cái quái gì thế?” Tôi hỏi. “Anh định gọi cho ai?”
Anh ta nhìn tôi gian giảo và cố tránh khỏi tôi. Vì cần biết anh ta đang gọi cho ai. Tôi lao đến. Anh ta co người chạy vào bếp và cố vừa đi vừa bấm nút. Tôi quá nhanh. Tôi bắt kịp và giật cái điện thoại khỏi bàn tay dính dấp của anh ta. Khi Stuart lùi khỏi tôi. Anh ta gạt chai rượu uống dở - chai rượu quý của tôi - khỏi bàn bếp. Nó vỡ tan trên sàn nhà. thủy tinh và rượu còn trong chai bắn cả lên chân chúng tôi. Tôi giơ điện thoại lên và nhìn vào màn hình. Anh ta đã bấm 9-9 nhưng chưa kịp bấm nút cuối.
“Cái quỷ gì thế này?” Tôi hỏi.
Bây giờ, anh ta đang vã mồ hôi như tắm. Anh ta cố tỏ ra đĩnh đạc nhưng không còn duy trì được ánh nhìn thẳng.
“Anh định báo cảnh sát à? Kể với họ tôi đã đầu độc bố mẹ anh à?”
Mồ hôi thực sự đang chảy ròng ròng trên mặt anh ta. Anh ta hắng giọng, liếc sang Gemma rồi nhìn lại tôi. Gemma không hề ngạc nhiên vì chuyện đang xảy ra và tôi kinh hoàng choáng váng nhận ra cô ta cũng dự phần trong đó.
‘Xin lỗi,” anh ta bảo. “Làm thế sạch sẽ hơn, cậu biết đấy. Tốt hơn cái kế hoạch điên rồ là hủy thi thể họ. Ý tôi là. lỡ chúng tôi giúp cậu làm việc ấy rồi bị bắt thì sao? Ít nhất chúng tôi sẽ phạm tội đồng lõa. Chúng tôi không thể chấp nhận. Tôi còn có… Tôi còn phải lo cho gia đình.”
Đó chính xác là điều Jeff sẽ nói.
“Mày giống hệt lão,” tôi bảo.
Câu nói này dường như tổn thương anh ta, nhưng anh ta nói “Tôi cho là tôi đã kế thừa bản năng sinh tồn của ông ta. Cho đến tối nay, tôi phải thừa nhận bố là một trong những kẻ sống sót vĩ đại nhất thế giới. Nhưng rốt cuộc ông ta đã gặp người giỏi hơn.”
Có phải anh ta đang phỉnh phờ tôi ngay lúc này không?
“Hay đúng ra tôi phải nói là ông ta đã đẩy một người tốt đi quá xa.”
Tôi nhìn anh ta chằm chằm. Có thể nào anh ta đang nói về chính mình không?
Anh ta quệt lông mày. “Nghe này, khi vụ việc ra tòa, Gemma và tôi sẽ là nhân chứng. Chúng tôi sẽ kể rằng bố mẹ tôi đã đẩy cậu đến bước đường này. Cậu có thể nhận là mình phát điên cấp tính. Ý tôi là, Jeff đã giết hàng xóm và đồng nghiệp của cậu. Có khi cảnh sát còn tìm được bằng chứng cho cậu ấy chứ. Không có bồi thẩm đoàn nào kết án cậu đâu.”
Đó chỉ là lời dối trá, và chắc hẳn anh ta biết. Kể cả nếu người ta chứng minh được Jeff đã giết George, Edith và Amira, tôi vẫn phải đi tù vì chuyện đêm nay. Đây đâu phải một bộ phim để kẻ thủ ác cuối cùng được tự do bỏ đi.
Stuart chỉ sang Gemma. “Đưa anh điện thoại của em.”
Anh ta di chuyển về phía Gemma nhưng tôi cản đường.
“Gemma, gọi cảnh sát đi,” anh ta bảo.
Cô ta vẫn bất động bên bàn ăn, giữa chúng tôi là hai cái xác bố mẹ cô. Tôi quay đầu nhìn sang. Cô ta có vẻ như không biết phải làm gì.
“Ôi quỷ tha ma bắt,” Stuart nói và cố lách qua tôi để với đến chỗ điện thoại của Gemma.
Tôi tóm hai vai anh ta, đẩy anh ta ngược lại bàn bếp. Anh ta nhe răng ra như con chuột mà tôi đã có lần thấy Charlie dồn đuổi và thu nắm tay lại để tung ra một cú đấm. Tôi không giỏi đánh nhau nhưng anh ta cũng vậy. Tôi nhìn rõ nắm đấm đang đến và bước tránh ra. Trong lúc lao đến, anh ta mất thăng bằng. Cái chân phía sau trượt đến và dẫm đúng vào chỗ anh ta vừa làm đổ chai rượu.
Mọi chuyện xảy ra chỉ trong một giây. Anh ta trượt trên rượu vang và ngã chúi đầu xuống sàn bếp. Trong lúc Stuart hạ cánh, anh ta phát ra một tiếng hổn hển lạ lùng.
Tôi đang định chạy băng qua phòng đến chỗ Gemma, để chắc chắn cô ta không gọi cảnh sát, nhưng tôi dừng phắt lại… Stuart không đứng dậy. Thay vào đó, anh ta đưa một tay lên cạnh cổ, chỗ đang áp trên sàn nhà. Anh ta giơ các ngón tay ra trước mắt và nhìn chúng, mặt tái nhợt đi vì sốc. Chúng đầy máu.
Tôi ngồi xổm trước mặt anh ta. Tôi đã tưởng đầu anh ta đang nằm trên vũng vang đỏ.
Nhưng đó không phải rượu.
Một mảnh kính sắc lẻm đang chọc sâu vào cổ họng Stuart, vừa dày vừa lởm chởm và dài khoảng sáu phân. Vũng máu quanh đầu Stuart đang ngày càng rộng ra theo thời gian. Anh ta cố nói và một bụm máu phụt ra đằng miệng.
Một lát sau, anh ta chết.