“Anh đã làm gì?” Gemma nói.
“Tôi đã làm gì ư?” Tôi lao qua bếp, để lại những vệt chân bằng máu đằng sau và giật cái điện thoại khỏi tay cô ta. Cô ta định bỏ chạy, nhưng tôi đã tóm được cánh tay cô ta.
“Đứng lại đó!” Tôi quát và chỉ vào bức tường cuối phòng.
“Anh đã giết Stuart.”
“Câm mồm!”
Cô ta im lặng, đầu gục xuống đến nỗi cằm gần như chạm vào xương đòn. Còn tôi thì cố không hoảng loạn. Bởi vì nếu không ra quyết định đúng đắn ngay bây giờ, tôi sẽ vào tù. Tôi sẽ đảm bảo Gemma phải vào tù cùng tôi, nhưng kể cả khi tôi phạm tội giết Jeff Và Lizzy và cảm nhận tội lỗi ấy trong từng tế bào, tôi vẫn không muốn kết thúc trong tù.
Một giọng nói nhỏ xíu đang thì thầm trong đầu tôi: Mọi chuyện có thể quay về như trước.
Tôi dụi tai như có một con ruồi vo ve trong đó.
Mày có thể Iấy lại cuộc sống cũ.
Nhưng tôi cần Gemma giúp.
Tôi đi đến chỗ cô ta và nâng cằm cô ta lên bằng một ngón tay, buộc cô ta phải nhìn vào mắt mình.
“Chúng ta có thể sửa chữa việc này,” tôi bảo. “Chúng ta có thể nghĩ cách.”
“Nhưng…”
Tôi nhìn theo ánh mắt cô đến chỗ ba cái xác và toàn bộ đống lộn xộn bao quanh họ. Tôi không biết việc cọ rửa mọi vết máu và dấu vết ADN đang bám trên sàn nhà có dễ dàng không. Hồi đầu tối, tôi đã rất tự tin là sẽ không ai tìm Jeff và Lizzy, cảnh sát thậm chí sẽ không nghi ngờ từng có một tội ác diễn ra ở đây. Chloe là người duy nhất có khả năng báo cáo họ mất tích. Gemma đã đảm bảo là cô ta sẽ nói chuyện với em gái, rằng bọn họ đã quyết định bỏ đi mà không có cô ta vì chúng tôi đã phát hiện ra mọi việc họ làm và bảo họ rằng chúng tôi sẽ báo cảnh sát.
Giờ thì mọi chuyện đã khác. Stuart chết rồi, máu của anh ta đang vương khắp sàn. Jane biết chuyện anh ta đến đây ăn tối. Cô ấy sẽ làm gì khi chồng mình không về? Chúng tôi sẽ nói gì với cô ấy? Tôi cảm giác như đầu mình nhung nhúc bọ và tôi phải dùng khớp ngón tay để day. Nghĩ đi, Elliot.
Liệu Jane và cảnh sát có tin nếu chúng tôi cọ rửa ngôi nhà sạch sẽ và bảo họ rằng Stuart đã bỏ trốn cùng bố mẹ anh ta không? Tôi không thể tin cảnh sát sẽ không điều tra và mọi nghi ngờ sẽ không rơi vào tôi. Hàng xóm của tôi đã chết. Đồng nghiệp của tôi - có bạn trai là cảnh sát - cũng đang ở nhà xác. Tôi đã tìm được tất cả mấy cái xác ấy. Cảnh sát biết tôi đang tranh cãi với Jeff và Lizzy. Tôi không thể đáng nghi hơn nữa.
Nghĩ đi.
Liệu Gemma và tôi có thể thuyết phục cảnh sát rằng Stuart và bố mẹ anh ta đều đã thú nhận tội giết George, Edith và Amira, còn Gemma và tôi đã phát hiện ra? Có lẽ tôi có thể nói rằng chúng tôi chất vấn họ trong bữa tối và Jeff, Lizzy cùng Stuart đã sợ quá mà bỏ chạy. Tôi đoán việc ấy sẽ làm nảy sinh một cuộc truy nã. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra khi người ta không tìm thấy họ? Họ có rà soát nơi này? Tìm dấu máu của Stuart không?
Tôi khẽ chửi thề. “Nào, Gemma. Giúp tôi nghĩ thông suốt vụ này đi.”
Tôi giải thích lối tư duy của mình từ nãy nhưng tôi không chắc cô ta có nghe không.
Giữa chừng bài độc thoại không ra đầu ra đũa của tôi, cô ta bảo: “Chúng ta nên bỏ chạy”.
“Cái gì?”
“Bỏ mấy cái xác ở đây. Lấy hộ chiếu và rời khỏi đất nước. Chúng ta có thể đến tàu Eurostar trong vòng một giờ. Rồi lên một chiếc tàu khác ra khỏi Pháp. Đi về phương Đông, sang Nga hoặc Bắc Cyprus. Đâu đó không có hiệp ước dẫn độ với Vương quốc Anh. Chúng ta có thể ở cách nơi này cả nghìn cây số khi có ai đó phát hiện ra mấy cái xác.”
“Cô điên rồi,” tôi nói.
Cô ta có vẻ bị sốc. “Không, có thể mà. Chúng ta sẽ thay đổi diện mạo. Thay đổi danh tính.”
“Không, Gemma, cô không hiểu à? Cô bị điên nên mới nghĩ tôi sẽ muốn đi đến bất kì nơi nào cùng cô bây giờ, sau những gì đã xảy ra đêm nay.” Tôi siết tay thành nắm đấm. “Cô đã gài bẫy tôi, Gemma. Cô định đẩy tôi vào tù.”
“Không, chúng em sẽ làm chứng, bảo họ là anh đã bị đẩy đến chỗ loạn trí và…” Cô ta ngưng bặt. Chắc hẳn cô ta biết chuyện ấy sẽ không bao giờ hiệu quả. Cô ta nhắm mắt một lúc lâu. Khi mở mắt ra, cô ta bảo: “Em xin lỗi vì mọi chuyện”.
“Ừ phải,” tôi nói. “Còn tôi hối tiếc vì đã gặp cô.”
Trông cô ta như đang muốn biện hộ cho trường hợp của mình nhưng thay vào đó, cô ta chỉ trừng mắt lên chống đối.
“Chúng ta không có thời gian để tranh cãi đâu. Chúng ta cần xử lý chuyện này, nếu không thì cả hai sẽ đi tù.”
Cô ta nói đúng. Chúng tôi cùng mắc kẹt trong cái bẫy này. Và chúng tôi cần hợp tác để thoát ra.
“Nếu chúng ta kể với cảnh sát là Stuart đã gây ra tất cả thì sao? Rằng anh ta đã bỏ xyanua vào nước khoáng, còn Jeff đã đập vỡ chai rượu và giết anh ta trước khi chết?”
Tôi nghĩ về chuyện đó. “Tôi không nghĩ cách đó thành công. Stuart đào đâu ra xyanua? Kể cả nếu họ tin, họ sẽ nghi ngờ tôi đã cung cấp nó cho anh ta.”
Cô ta đi đi lại lại trong phòng ăn, tránh xa tất cả máu me và bãi nôn, và tôi cảm giác như mình đang nhìn con người thật của cô ta lần đầu tiên. Cái cách tâm trí cô ta hoạt động: mưu mô, luồn lách qua các rắc rối.
“Chúng ta nên hủy xác của Jeff và Lizzy đã,” cô ta nói. Tôi để ý thấy cô ta không còn gọi họ là bố mẹ nữa, giống như Stuart trước đó. “Rồi… có thể chúng ta sẽ nói cái chết của Stuart là một tai nạn Anh ấy đánh đổ chai rượu và trượt chân trên đó. Sự việc thực tế cũng gần như vậy. Chúng ta sẽ phải làm như thể chỉ có ba người ở đây.”
“Còn Jane thì sao? Cô ta sẽ báo với cảnh sát là điều đó không đúng. Tôi nghĩ chúng ta cần phải làm sao cho cả ba bọn họ bỏ đi cùng nhau.”
“Ôi Chúa ơi. Chúng ta tiêu rồi.”
Chúng tôi bắt gặp ánh mắt của nhau, chỉ trong một giây. Cảm giác như đáng lẽ nó phải thế. Một cặp vợ chồng. kết nốt với nhau bởi vấn đề chung. Cặp vợ chồng son, đang cố tìm cách gửi quyết. Chỉ có điều rắc rối này như một câu đố không có lời giải.
Mặc dù vậy, trong trạng thái sợ hãi tột cùng, tôi vẫn nghĩ Gemma đã nói đúng. Chúng tôi nên làm theo kế hoạch ban đầu. Làm như thể Jeff và Lizzy đã biến mất. Rồi chúng tôi sẽ xử đến vấn đề của Stuart sau.
“Chúng ta nên bắt đầu với Lizzy,” tôi bảo. “Bà ta nhẹ nhất.”
Tôi bước ra sau lưng Lizzy và tóm hai nách bà ta. Gemma cầm hai cổ chân, quay mặt sang hướng khác để không phải nhìn thẳng vào bà mẹ đã chết của mình.
Tôi vận sức nhấc lên. Kể cả khi Lizzy nhẹ hơn Jeff đến cả chục cân, việc này vẫn không dễ dàng gì. Cảm giác như đang cố di chuyển một tấm thảm đã cuộn lại vậy. Chúng tôi không nhấc hẳn được người ta bà lên nên phải kéo lê, tức là tôi phải làm gần hết phần việc. Tôi mới kéo bà ta đi được nửa đường ra cửa bếp đã vã mồ hôi đầm đìa.
“Qua bên này đi,” tôi bảo. “Chúng ta mỗi người xách một bên tay.”
Gemma đứng cạnh tôi và mỗi người tóm một cánh tay. Cách này dễ hơn. Chúng tôi kéo bà ta qua cửa bếp, lấy lại sức và thấy đi trên cầu thang dễ hơn vì nó chỉ có sàn gỗ trơn.
Giờ chúng tôi cần đưa bà ta lên gác. Đã chín giờ tối và tôi ý thức được thời gian đang cạn dần. Tôi vòng tay dưới hai nách Lizzy và khóa bàn tay ở trên ngực bà ta. Gemma cầm hai chân, chỗ dưới khoeo gối. Cầu thang có mười lăm bậc mà tôi cảm giác như năm trăm. Hai bậc một, chúng tôi lại phải dừng để nghỉ.
Đầu Lizzy đã vật sang một bên và khuôn mặt lạnh toát của bà ta gục vào má tôi, như một nụ hôn tởm lợm. Tôi kêu lên nhưng vẫn tiếp tục đi, dồn toàn lực mang bà ta lên chiếu nghỉ, nơi tôi ngồi sụp xuống cạnh thi thể. Gemma dù không phải bê vác mấy nhưng trông cũng như sắp nôn đến nơi.
“Đi xả nước vào bồn tắm đi,” tôi vừa nói vừa thở hổn hển. “Dùng bên nước nóng. Đừng để sợi xích rơi vào bồn. Chúng ta sẽ không thò tay vào mà kéo nút ra được nếu không giữ sợi xích.”
Cô ta lẩn vào nhà tắm. Tôi không chịu nổi khi phải ở một mình cùng Lizzy nên tôi đẩy cơ thể đau nhừ của mình đứng dậy và lên gác, vào phòng ngủ tôi ở cùng Gemma kể từ khi bố mẹ cô ta đến đây. Tôi đã giấu một bộ đồ bảo hộ và cặp găng tay cao su dày dưới gầm giường, giờ tôi mặc chúng vào. Tôi cầm luôn cặp kính bảo vệ cũng đã giấu sẵn đấy và mở tủ quần áo ra. Đây là nơi tôi giấu mấy viên hóa chất trong túi mua hàng.
Tôi nhấc một trong mấy cái túi ra và nhìn vào. Mỗi túi chứa đầy các viên kali hyđrôxit. KOH. Thứ này rất dễ kiếm, đặc biệt với một người có tài khoản mua hàng tại nhiều nhà cung cấp hóa chất. Nếu cảnh sát điều tra họ có thể sẽ thắc mắc tại sao tôi lại đặt lượng lớn KOH trong mấy ngày vừa qua, nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn lí do. Tôi sắp dùng nó để dạy các học sinh còn lại của mình cách làm xà phòng, và tôi đã chuẩn bị một loạt bài học phòng khi bị hỏi đến.
Tôi mang mấy cái túi xuống chiếu nghỉ tầng dưới.
“Bồn tắm sẵn sàng chưa?” Tôi hỏi và đứng đó trong bộ đồ bảo hộ.
Gemma nhìn tôi khắp lượt. “Rồi.”
“Và đang nóng nhất có thể rồi chứ?”
Nước càng nóng thì hóa chất càng nhanh phát huy tác dụng, mặc dù KOH sẽ làm tăng nhiệt độ của nước đáng kể, phản ứng tỏa nhiệt này sẽ làm nước sôi không khác gì ngọn lửa đặt dưới cái chảo. Da thịt Lizzy sẽ biến mất, bị ăn mòn đến tận xương. Sau vài giờ, chúng tôi chỉ cần kéo nút và phần lớn thi thể Lizzy sẽ biến mất dưới lỗ thoát nước, chui vào ống rồi xuống cống. Xương bà ta vẫn còn nhưng lúc ấy chỉ là một loại chất mềm, sũng nước mà chúng tôi có thể xúc ra và vứt bỏ ở đâu đó.
“Được rồi, thả bà ta vào nước đi,” tôi nói. “Cẩn thận không bỏng đấy.”
“Em tưởng anh không quan tâm nữa,” Gemma nói.
Tôi tóm cánh tay Lizzy. “Tôi không quan tâm. Tôi chỉ đang nghĩ về bằng chứng vật thể thôi.”
Khi đã đưa được cái xác vào phòng tắm, bước tiếp theo là hẩy bà ta xuống bồn. Trong các thử nghiệm của tôi ở phòng thí nghiệm, KOH hòa tan hầu hết vật chất nên tôi thấy để nguyên quần áo Lizzy cũng hợp lý. Khóa kéo và khuy quần bò bằng kim loại sẽ vẫn còn, nhưng chúng tôi có thể dễ dàng vứt chúng đi cùng phần xương còn lại.
“Sẵn sàng chưa?” Tôi hỏi. “Chúng ta sẽ cho thi thể vào, rồi tôi thêm KOH.”
Gemma gật đầu, vòng qua chỗ dưới chân mẹ cô ta và ôm hai bắp chân.
Dường như mỗi phút Lizzy lại càng nặng thêm, dù vẫn còn xác chết có hiện tượng cứng lại. Chúng tôi nhấc bà ta lên thành bồn tắm.
“Nhẹ thôi,” tôi bảo. “Chúng ta không muốn tạo ra một đống…”
Một tiếng động vẳng lên từ dưới nhà.
Chúng tôi thả cái xác trở lại sàn phòng tắm. Trong trạng thái gần như bị kích động, tôi những tưởng Jeff đã trở về từ cõi chết. Tôi nghe tiếng bước chân, một cánh cửa mở ra và đóng lại. Toàn bộ cơ thể tôi cứng đờ, trông chờ nhìn thấy tử thi Jeff đang trèo lên cầu thang và thề thốt trả thù. Mọi chuyện đã quá dễ dàng. Như một con quái vật trong bộ phim kinh dị, Jeff sẽ không dễ dàng dừng…
“Chào?” Một giọng nói vang lên.
Gemma và tôi trừng mắt nhìn nhau.
Chloe đã về.