Tôi nhảy lên, mọi ý nghĩ về xác sống đều đã biến mất, và lao xuống cầu thang cùng Gemma nối gót phía sau. Chloe đang đứng cạnh cửa ra vào để cởi áo choàng. Như mọi khi, cô ta có vẻ đang sống trong quả cầu của chính mình, tai đeo tai nghe, đầu cúi gầm.
Mắt cô ta mở lớn khi nhìn lên và bắt gặp tôi trong bộ đồ bảo hộ. Trong lúc vội vã chặn cô ta lại, tôi đã quên mất mình đang mặc gì.
“Tôi tưởng em định ngủ lại chỗ Stuart,” tôi bảo.
Cô ta lôi một bên tai nghe xuống. “Jane về sớm và bảo em về nhà cũng được.”
Cô ta định đi qua tôi nhưng tôi đã chặn cô ta lại. Tôi có thể nghe thấy Gemma sau lưng mình, đang thở hổn hển.
“Có chuyện gì à?” Chloe hỏi. “Em vào bếp được không? Em khát”
Tôi lại chắn đường cô ta. “Không. Trong đó… không an toàn.”
“Nó bị rò ga,” Gemma bảo. “Thật à?” Chloe hít ngửi không khí.
Và trước khi tôi kịp ngăn, cô ta đã vòng qua tôi, lách qua Gemma và vào bếp.
Tôi đang đứng ngay sau lưng cô ta. Cô ta trông thấy Stuart đầu tiên và đưa tay lên bụm miệng. Rồi cô ta trông thấy bố mình. Cô ta tiến thêm một bước vào phòng. Tôi nghĩ tôi đã trông đợi một tiếng gào thét hay một hành vi hoảng loạn nào đấy.
Thay vào đó, cô ta quay ra và hỏi bằng giọng lạnh lùng: “Đã có chuyện gì vậy?”
Cả Gemma và tôi đều không trả lời.
“Mẹ đâu?” Chloe hỏi.
Gemma vào bếp và cố vòng hai cánh tay ôm em gái, nhưng Chloe đã rụt lại. Cô ta đến chỗ Stuart và ngồi ở rìa vũng máu, Nhìn xuống vết thương của cậu ta, mảnh kính vẫn lòi ra khỏi cổ họng. Trong lúc nhìn cô ta, một cơn chóng mặt chiếm lấy tôi. Chloe sắp gọi cảnh sát. Tôi sẽ đi tù. Tôi ngồi sụp xuống bức tường đằng sau và một giọng nói trong đầu vang lên: Mày sẽ phải giết cả Chloe.
Tôi gạt ý nghĩ ấy đi, kinh hãi chính mình. Có lẽ Gemma đã có lý. Tôi nên chộp lấy hộ chiếu của mình và bỏ chạy, hi vọng rời đất nước trước khi cảnh sát tìm ra tôi, phát lệnh truy nã APB hay cái tên nào khác của nó. Tôi có thể nhốt Chloe trong phòng cô ta; việc ấy sẽ khiến cô ta chậm lại, biết đâu tôi sẽ đủ thời gian.
“Mẹ ở trên gác,” Gemma nói. “Ý chị là xác của bà ấy.”
“Các người đã giết họ,” Chloe nói. Cô ta đã sang chỗ Jeff, nhìn xuống ông ta với khuôn mặt vô cảm. Chắc cô ta đang sốc, tôi nghĩ. Bất kì giây phút nào sau đây cô ta cũng có thể bắt đầu gào thét.
“Bọn chị làm vậy vì em,” Gemma nói. “Để cứu em khỏi bọn họ.”
Chloe từ từ quay lại nhìn chị gái mình. Miệng cô ta há ra rồi ngậm lại. Tôi không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra trong đầu cô ta. Cô ta bảo: “Cả Stuart à?”
“Đó là tai nạn. Anh ấy định gọi cảnh sát và đã có xô xát xảy ra. Anh ấy trượt chân.”
“Ồ,” Chloe bảo. Cô ta vẫn không gào thét hay khóc lóc. Nhưng cô ta cũng không làm gì giống anh chị mình. Cô ta không cười hay nhảy nhót ăn mừng tự do. Trong cái đêm điên khùng này, phản ứng của Chloe hay việc không phản ứng gì có lẽ lại là điều đáng kinh ngạc hơn tất thảy.
“Tôi rất tiếc,” tôi nói.
Chloe nhìn tôi như thể cô ta quên tôi đang có mặt ở đây.
“Thế giới tốt đẹp hơn khi không có bọn họ,” Gemma đang nói với em gái. “Em biết mà. Mọi việc họ đã làm với chúng ta. Những người mà họ đã giết. Hãy nghĩ về những cuộc đời đã bị họ hủy hoại, bao gồm Elliot. Tất cả chúng ta.”
Chloe gật đầu chậm rãi. “Đúng vậy,” cô ta bảo.
“Tôi biết chuyện gì đã xảy ra ở Pháp,” tôi nói, và sự chú ý của Chloe quay ngoắt sang tôi. “Họ đã giết bạn trai em, đúng không? Jean-Claude. Đó là lí do họ phải quay lại đây.”
Chloe nhìn xoáy vào tôi. “Anh đã xem nhật kí của tôi.”
“Đúng. Và tôi phát hiện ra mọi chuyện từ đó. Dù tôi không hiểu các người đã làm gì trong hai tháng kể từ cái chết của Jean-Claude và thời điểm trở về Anh.”
Một khoảng im lặng thật dài trước khi Chloe bảo “Chúng ta ra khỏi phòng này được không? Nó… mùi quá.”
Chúng tôi vào phòng khách, cảm giác nơi đây như một ốc đảo, tránh xa máu me và cái chết trong khắp phần còn lại của ngôi nhà. Nó thật yên tĩnh. Tôi nghe được chính mình đang thở. Tôi ngồi bịch xuống ghế bành vì kiệt sức, ước gì mình chìm vào giấc ngủ rồi thức dậy và thấy mọi vấn đề đều đã được giải quyết. Nhưng rồi tôi nhận ra Chloe đang nhìn mình và vẫn bình tĩnh. Dù tôi nghĩ là do cô ta đang bị sốc.
“Chuyện gì đã xảy ra sau khi họ giết Jean-Claude?” Tôi hỏi.
“Chúng tôi cướp một ngôi nhà khác. Của một bà già. Bố trói bà ấy vào giường trong lúc chờ Gemma tìm một nơi nào đó cho chúng tôi đến ở.”
Tôi nuốt khan. “Một bà già ư? Chuyện gì đã xảy ra với bà ấy?”
“Ông ấy dìm bà ta trong bể bơi nhà bà ta.”
Một cái chết nữa. Một thi thể khác. Tôi tự hỏi còn bao nhiêu cái xác trong từng ấy năm. Những người chúng tôi không quen biết. Những vụ án chưa bao giờ được phá. Và tôi đoán đó là lí do Chloe không hoảng lên ngay lúc này. Cô ta đã quen chứng kiến những điều tồi tệ.
“Thấy không!” Gemma nói với tôi. “Họ là quỷ dữ. Chúng ta không còn cách nào khác.”
Dường như Chloe không nghe. Cô ta đang nhìn đăm đăm lên trần nhà. “Tại sao xác của mẹ lại ở trên gác?”
Gemma nhăn nhó. “Bà ấy đang ở trong phòng tắm. Bọn chị định… làm bà ấy biến mất.”
Lông mày Chloe nhướn lên. “Axit à?”
“Kiềm,” tôi trả lời.
Chloe gật đầu, rồi nói: “Tôi nên gọi cảnh sát”.
“Không!” Gemma bước đến chỗ cô ta. “Hãy nghĩ về việc họ đã làm với Jean-Claude. Với Mickey và Delilah. Nghĩ xem họ đã điều khiển em như thế nào suốt cả cuộc đời. Phải, Elliot và chị đã làm việc này cho chính bọn chị. Bọn chị làm vì cần cắt cục u này khỏi cuộc đời bọn chị. Nhưng bọn chị cũng làm vì em nữa, Chloe. Chị không nói dối điều đó.”
Một khoảng lặng thật dài giữa lúc hai chị em nhìn nhau.
Gemma chờ đợi, rõ ràng Chloe đang ngẫm nghĩ những điều chị cô vừa nói.
“Vậy hai người định làm gì?” Cuối cùng Chloe hỏi.
“Tôi không biết,” tôi trả lời. Tim tôi đang đập nhanh đến độ tôi nghĩ nó sắp nổ tung ra khỏi lồng ngực. “Jane đã đi ngủ chưa?”
“Rồi.”
“Vậy có lẽ chúng ta còn thời gian đến sáng mai, trước khi cô ấy phát hiện ra chồng mình không về nhà và bắt đầu đi tìm.”
“Anh nên dùng điện thoại của anh ấy nhắn cho chị Jane và bảo anh ấy quyết định ngủ lại đây đêm nay.”
Tôi gật đầu. Sự hoảng loạn đã ngăn tôi suy nghĩ mạch lạc. Tôi vào bếp - Chloe nói đúng, nơi này bốc mùi, cả máu và bãi nôn - rồi lấy điện thoại của Stuart ra khỏi túi quần anh ta, cố không nhìn mặt anh ta trong lúc làm.
“Nó bị khóa rồi,” tôi nói khi quay lại phòng khách.
“Anh không dùng ngón cái của anh ấy mà mở được à?” Gemma hỏi.
“Không được đâu.” Công nghệ ấy dựa vào điện tích, mà người chết thì không có.
“Thử ấn 210512 xem,” Gemma bảo. “Đó là sinh nhật Katie.”
Thêm một người nữa dùng ngày tháng để mở khóa điện thoại. Nhưng nhắc đến Katie làm tim tôi như bị đâm. Chúng tôi đã cướp mất bố của một đứa trẻ. Người bố và người chồng kính yêu. Tôi đáng phải vào tù. Mặc dù vậy mật khẩu đã hợp lệ. Điện thoại của Stuart mở ra và tôi gửi cho Jane một tin nhắn - Anh lỡ uống nhiều quá và quyết định chiếm cái xô pha ở đây xx - trước khi mang điện thoại quay lại nhà bếp và nhét nó vào túi Stuart.
“Mất bao lâu để làm phân rã mỗi cái xác?” Chloe hỏi khi tôi quay lại. Dường như cô ta đã quyết định. Cô ta sẽ giúp chúng tôi.
“Vài giờ,” tôi bảo, cảm thấy muốn bệnh nhưng nhẹ nhõm hẳn. “Bốn hoặc năm tiếng nếu tính cả thời gian cần thiết để vứt bỏ các dư chất.” Tôi giải thích cách hoạt động của KOH.
“Chúng ta sẽ không đủ thời gian xử lý cả ba cái xác,” Gemma nói. “Hay là thế này? Chúng ta bảo với mọi người rằng Jeff và Lizzy đã giết Stuart rồi bỏ trốn.”
“Có điều chúng ta lại vừa nhắn Jane giả vờ là Stuart.”
“Có lẽ đó không phải ý hay,” Chloe bảo.
“Chúng ta không thể nhét tất cả vào bồn tắm,” tôi nói. “Thậm chí tôi còn không biết liệu ba chúng ta có lôi nổi xác Jeff lên gác và thảy vào bồn không. Mang Lizzy lên đã làm tôi mệt gần chết.”
“Và chúng ta cũng không biết cảnh sát có tin không, liệu pháp y sẽ nói với họ như thế nào,” Gemma nói.
Chúng tôi đang đi lòng vòng. Một cái xoáy không ngừng co hẹp, giống như nước rút khỏi lỗ thoát, kéo theo cả cuộc đời tôi. Tôi liếc sang bệ lò sưởi, trên đó có mấy điếu thuốc của Lizzy. Dù chưa từng hút điếu nào trong đời, tôi tự hỏi châm một điếu bây giờ có làm tôi thấy khá hơn, giúp tôi suy nghĩ mạch lạc hơn.
Chloe nhìn theo ánh mắt tôi sang đống thuốc lá và điều gì đó trên mặt cô ta thay đổi.
“Tôi có ý này,” cô ta bảo, đi đến đó và nhặt bao thuốc cùng bật lửa bên cạnh nó lên.
Cô ta mở bật lửa và giữ cho nó cháy.
“Đốt mấy cái xác ư?” Gemma hỏi. “Cách đó có được không?”
Nhưng tôi biết đó không phải là ý Chloe.
“Không,” tôi nói. “Không đời nào.”
“Nó là cách duy nhất để hủy tất cả bằng chứng và thoát khỏi vụ này,” Chloe nói.
Gemma hiểu ra và kêu lên: “Ôi Chúa ơi”. Ý tưởng của Chloe vừa thông mình vừa đáng sợ.
“Anh sẽ cần đốt trụi căn nhà,” cô ta bảo.