Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1881 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57

“Tôi không thể,” tôi nói. “Tôi sẽ không làm thế.”

Chloe rút một điếu thuốc khỏi bao. “Elliot, đó là cách duy nhất. Hầu hết những vụ cháy nhà đều bắt đầu với thuốc lá, đúng không nào? Và bố mẹ thì có tiền lệ quên tắt bếp ga. Tôi sẽ làm chứng việc đó nếu cần thiết.”

Tôi gật đầu. Chẳng phải tôi từng nhắc đến việc đó với cảnh sát sao? Khi họ thẩm vấn tôi về Effy.

“Và mẹ từng làm cháy bếp nhà Stuart và Jane một lần, đúng không,” Gemma nói. “Chắc chắn Jane còn nhớ chuyện đó.”

“Câu chuyện là thế này,” Chloe nói. Lúc này dường như cuộc khủng khoảng đã làm cô ta hoạt bát lên. “Một trong ba người đã nấu bữa tối và chắc là quên tắt bếp. Rồi mẹ châm thuốc thế là bùm. Ba người bọn họ đang ở đây, nói chuyện với nhau, còn chúng ta thì đều đã lên giường. Chúng ta thoát kịp ra ngoài nhưng ngọn lửa quá lớn, không dập được nữa.”

“Không, tôi không thể. Không phải với nhà tôi.”

“Nhưng chắc anh đã mua bảo hiểm. Anh có thể bắt đầu lại. Một nơi chốn mới. Đâu đó đẹp đẽ.”

Tôi lắc đầu. Tùng ấy công sức tôi đã đổ vào nơi này. Thời gian, tình cảm. Những ngày dài tôi bò lê bò toài đánh bóng từng mét sàn nhà. Từng ấy chuyến vòng đi vòng lại để tìm đúng màu sơn cho mọi căn phòng và sảnh. Toàn bộ tài sản của tôi: sách vở và đĩa nhạc, ảnh chụp bố mẹ và tôi hồi thơ bé, bằng cấp và đồ lưu niệm từ mọi nơi tôi từng đến. Để làm cho vụ này có vẻ chân thực, tôi phải phó mặc tất cả cho ngọn lửa.

Nhưng trong lúc tưởng tượng ra những cái xác nơi nhà bếp và trên gác, tôi bắt đầu tranh luận với bản thân. Ngoài những kỉ vật của bố mẹ tôi, tất cả đều chỉ là vật ngoài thân. Tôi có thể kiếm lại hết. Như Chioe nói, tôi có thể mua một chỗ mới với số tiền bảo hiểm, nếu chúng tôi thoát được chuyện này. Tôi có thể xây một ngôi nhà khác cho mình, cũng như những gì đã có ở Hẻm Cúc-cu.

Nhưng những kí ức của tôi cũng ở đây. Khoảng thời gian hạnh phúc, yên bình mà tôi từng có trước khi gặp Gemma. Cảm xúc thỏa nguyện mãnh liệt, ấm áp mà tôi có khi phục dựng được ngôi nhà này. Tất cả những gia đình đã sống ở đây trước tôi thì sao? Lịch sử của nơi này, kéo dài trăm năm trong quá khứ? Nếu chúng tôi tạo ra một vụ nổ như Chloe mô tả, liệu có cứu vãn được phần nào của tòa nhà này không? Tôi đoán là có, sau một thời gian nữa. Phần nền móng bằng gạch sẽ trụ lại. Ngày nào đó, ai đó sẽ sống ở đây và hạnh phúc.

Nhưng tôi vẫn không chịu nổi ý nghĩ đánh mất ngôi nhà của mình.

“Anh thà mất cái gì hơn?” Chloe hỏi như đang đọc tâm trí tôi. “Nhà anh hay tự do của anh? Tên tuổi anh thì sao? Danh tiếng? Sự nghiệp?”

“Tôi không còn xứng đáng với những thứ ấy nữa,” tôi nói. “Không còn nữa.”

“Vở vẩn,” Chloe nói, lại gần tôi hơn. “Tôi thì thấy anh đã bị dụ dỗ vào toàn bộ chuyện này.” Cô ta liếc sang Gemma. “Bị đẩy đến bờ vực. Cái chết của Stuart chỉ là tai nạn thôi đúng không?” Cô ta đặt tay lên cánh tay tôi. “Anh không đáng phải vào tù.”

“Em ấy nói đúng,” Gemma bảo.

Giờ hai chị em nhà Robinson đang đứng ở hai bên tôi. “Anh xứng đáng có một cơ hội làm lại từ đầu, Elliot à. Em nghĩ chúng ta nên làm vậy. Đó là cách duy nhất.”

“Cô chỉ muốn cứu mạng chính mình thôi,” tôi nói.

Cô ta nhíu mày. Cô ta có vẻ buồn thật sự vì tôi đã nghĩ vậy. “Không. Bất chấp những gì anh nghĩ về em, Elliot, em yêu anh và sẽ không bao giờ tha thứ cho mình vì đã lôi anh vào việc này. Anh cần lựa chọn. Nhà anh. Hay cuộc đời anh.”

Tôi dứt khỏi cả hai vì cần không gian. Tôi cần thở. Có một bức ảnh của bố mẹ tôi đang treo trên tường. Tôi lại gần nó, lặng lẽ hỏi họ rằng tôi nên làm gì nhưng lại không muốn nghe câu trả lời. Tôi vô cùng mong mỏi họ đang không nhìn xuống tôi ngay lúc này, mong họ không thấy việc tôi vừa làm.

Tôi đã luôn nghĩ họ sẽ tự hào về tôi. Nhưng giờ thì không. Như đã nói với Chloe, tôi không nghĩ mình đáng được tự do, kể cả khi tôi đã bị dụ dỗ, bị chọc giận đến thế nào, kể cả nếu cái chết của Stuart là tai nạn. Mặc dù vậy, việc ấy cũng không ngăn tôi hoảng sợ về những việc sẽ xảy ra nếu tôi bị bắt.

Tôi có thể phóng hỏa ngôi nhà xinh đẹp của chính mình không? Tôi tưởng tượng cảnh lớp sơn phồng lên và tách khỏi tường. Khói đen kịt trần nhà. Đồ gỗ bị đốt thành tro bụi.

Nhưng rồi tôi nghĩ đến chỗ máu đã đông lại trên sàn gạch. Mường tượng cái xác đang nằm trong bồn tắm trên gác. Nhớ đến cảm giác của tôi khi nhận ra Gemma sẽ phản bội tôi.

Nơi này đã bị vấy bẩn. Hoen ố. Đốt nó đi và tôi có thể bắt đầu lại. Nơi nào đó khác.

Chỉ mình tôi.

“Đưa tôi cái bật lửa,” tôi nói.

Gemma và tôi lại lôi xác Lizzy xuống nhà việc ấy dễ hơn kéo lên gác rất nhiều - vào bếp. Ở đó, với chút nỗ lực, chúng tôi đã dựng được bà ta ngồi trong phòng ăn. Rồi chúng tôi làm tương tự với Jeff và Stuart, việc ấy khó khăn hơn và cần đến sức của cả ba chúng tôi. Làm xong, tất cả chúng tôi đã ướt nhẹp mồ hôi, nhưng cả ba cái xác đều đang ngồi thẳng. Lizzy thường dùng một cái lót cốc để làm gạt tàn mỗi khi bà ta hút thuốc trong nhà, và tôi đặt nó ngay trước mặt bà ta. Phần thừa của bữa tối còn đặt trên bàn từ nãy. Tôi gột sạch mấy cái đĩa và xếp chúng vào máy rửa bát nhưng bỏ lại cốc chén, đổ hết mấy chai rượu vào bồn và đặt chúng ở giữa bàn.

Tôi lôi những cái túi đựng KOH ra ô tô - không ai ở quanh đây trông thấy tôi - rồi trở vào nhà và tháo nước khỏi bồn tắm. Trong lúc tôi làm việc này, Gemma lau sạch chỗ máu và bãi nôn, vì chúng tôi lo nó sẽ để lại những vết ố khả nghi trên sàn khiến các điều tra viên tại hiện trường vụ cháy chú ý.

Đến một giờ rưỡi sáng, sau khi mọi việc xong xuôi, chúng tôi thay sang những bộ đồ ngủ và nằm lên giường vài phút. Việc ở bên Gemma mang lại cảm giác lạ lùng và buồn thảm vì tôi biết rằng cuộc hôn nhân ngắn ngủi của chúng tôi đã đi đến hồi kết. Không còn đường nào quay lại, mặc dù tôi biết chúng tôi sẽ phải đóng kịch như mọi chuyện giữa chúng tôi đều ổn trong một thời gian. Sự việc sẽ có vẻ khả nghi nếu chúng tôi chia tay ngay sau vụ cháy.

Tôi nhìn lên trần nhà lần cuối. Dù đầu óc căng như thể vừa uống hai mươi cốc cà phê, một phần nhỏ ham muốn sự vô tri trong tôi vẫn còn và tôi cảm thấy mình đang trôi dần vào giấc ngủ. Tôi giật mình thức dậy ngay lập tức và quay sang Gemma.

Cô ta nằm bên phần giường của mình, đối diện với tôi. Nước mắt chảy đầm đìa trên má.

“Em xin lỗi.” Cô ta nói. Nhưng tôi đã quá ngán những lời xin lỗi của cô ta. Tôi đã phát ngán cô ta. Và khi cô ta vươn tay ra đặt lên cánh tay tôi. Tôi không cảm thấy gì nữa.

“Tôi nghĩ đã đến lúc,” tôi nói và ngồi dậy. Tôi đã đặt chiếc bật lửa và bao thuốc của Lizzy trên tủ đầu giường. Tôi cầm chúng lên và đi ra cửa phòng.

Gemma không cử động.

“Đi thôi,” tôi nói.

Cô ta vẫn không dậy. Cô ta đang khóc thật, những giọt nước mắt chảy vào tóc, hai lòng bàn tay ôm lấy khuôn mặt đang nức nở. Tôi cố cảm nhận chút thương hại nào đó nhưng không có gì gợn lên. Tình yêu của chúng tôi không cần bị ngọn lửa thiêu rụi. Nó đã chết rồi.

“Có lẽ em nên ở lại,” cô ta bảo. “Em đáng bị như thế.”

Tôi tặc lưỡi. “Đừng có ngốc vậy. Cô đã có điều cô muốn, Gemma. Giờ cô tự do rồi. Nếu mọi chuyện diễn ra theo kế hoạch, cô sẽ còn cả cuộc đời phía trước.”

Cô ta ngồi dậy, quệt nước mắt. “Anh nói nghe cay đắng quá.”

Tôi phát ra âm thanh ngờ vực. “Cô còn trách tôi ư?” Cô ta định nói nhưng tôi đã cất lời. “Cô đừng xin lỗi nữa. Hãy làm cho xong việc này đi.”

Tôi rời phòng và một phút sau, cô ta đi theo.

Chloe đang chờ dưới nhà. Tôi đã tự hỏi liệu cô ta có mang bất kì thứ gì theo, như nhật kí hay không, nhưng cô ta đi tay không.

Tôi rút một điếu thuốc khỏi bao, hi vọng chút cảm hứng cuối cùng nào đó sẽ đến và tôi sẽ tìm ra một giải pháp thay thế việc tôi sắp làm. Nhưng không có gì xảy ra.

Quay lại bếp, tôi nhét điếu thuốc vào giữa ngón trỏ và ngón giữa của Lizzy. Giơ bàn tay của bà ta lên, tôi châm thuốc. Ánh mắt tôi hạ xuống đống xăng trắng vẫn nằm ở góc nhà cùng những cây chổi quét mà Jeff và Lizzy đã mua. Mặc dù không dễ bắt lửa như dầu hỏa, xăng trắng sẽ đóng vai trò làm chất xúc tác khi ngọn lửa đã bùng lên, khiến đám cháy lan nhanh hơn và mạnh hơn.

Tôi đi đến bếp và bật ga lên. Tôi rời đi và đóng cửa bếp lại sau lưng.

Gemma, Chloe và tôi đứng cạnh cửa trước, không nói năng gì. Hai chị em họ đều đang mặc pyjama bên trong những chiếc áo choàng ngủ, còn tôi mặc một cái áo thun và quần lót bên dưới áo choàng dài mà tôi đã lấy bên cạnh cửa trước. Chúng tôi cần làm như mình vừa bỏ chạy khỏi giường. Ý tưởng để quần áo chúng tôi vừa mặc bị cháy cũng hay, vì chắc chắn chúng dính đầy bằng chứng ADN. Tôi nhìn đăm đăm xuống sàn, căng thẳng đến mức ngực tôi thắt lại. Tôi gần như có thể nghe thấy ngôi nhà đang thì thầm với mình, nguyền rủa mình vì đã phản bội nó.

“Anh nghĩ mất bao lâu ga mới ra đến chỗ điếu thuốc?”

Gemma hỏi.

“Vài phút,” tôi nói. Tôi không hoàn toàn chắc chắn. Chúng tôi cần khí ga lấp đầy căn bếp nhiều nhất có thể truớc khi nó bắt cháy.

“Chúng ta không nên ra ngoài bây giờ sao?” Gemma hỏi. “Lỡ vụ nổ thổi tung cả cửa bếp và giết chúng ta thì sao?”

“Không đâu,” tôi nói. “Và trông chúng ta sẽ khá ngu ngốc nếu có nhân chứng nào đó thấy ta bỏ chạy khỏi nhà trước cả khi ngọn lửa bùng lên.”

Từng giây trôi qua trong căm lặng.

“Không có gì xảy ra hết,” Chloe nói. “Có lẽ điếu thuốc đã cháy hết trước khi khí ga chạm đến nó.”

“Không,” tôi bảo. “Nó…”

Tôi không nói được hết câu. Một tiếng rít vọng ra từ trong bếp. Gần như ngay lập tức, chuông báo khói reo lên.

“Đi thôi,” tôi nói.

Tôi đứng trên vỉa hè, nhìn những giấc mơ của mình cháy rụi. Chloe đứng bên tôi, nhìn đăm đăm vào cột khói đang bốc trên nền trời đêm với vẻ ngạc nhiên, trong khi Gemma ngồi trên tường rào nhà hàng xóm, tập trung vào một vết nứt trên vỉa hè. Vài phút sau khi chúng tôi ra ngoài này, trong nhà đã có một tiếng bùm và đám khói lớn bốc ra. Không lâu sau, lứa bắt đầu liếm trên các cửa sổ mặt trước nhà. Nỗi hối hận khôn tả bừng lên trong tôi làm tôi quỳ sụp xuống. Kính vỡ vụn, thêm nhiều khói đen cuồn cuộn chui ra và bốc lên trời. Tôi nghĩ mình có thể ngửi thấy mùi thịt cháy, nhưng có lẽ đó chỉ là tưởng tượng.

Chloe thúc cùi chỏ vào tôi. “Anh cần gọi cho sở cứu hỏa.”

Tôi nhìn cô ta chằm chằm như thể không biết cô ta là ai. “Cái gì cơ?”

“Elliot, tỉnh lại đi. Điện thoại của anh đâu?”

Tôi không nghĩ ngợi gì được. “Tôi bỏ quên ở trong rồi.”

“Gemma?”

Nhưng Gemma đã rơi vào trạng thái tê liệt, cô ta chỉ ngồi trên vỉa hè và nhìn ngọn lửa.

Chloe chửi thề rồi chạy đến một ngôi nhà cách đó hai số, đấm cửa trước và gào lên “Cháy!” Khi cô ta làm vậy, ai đó ló ra từ một trong những nhà kế bên và chẳng bao lâu sau, cửa chính và cửa sổ của cả phố đều mở, mọi người ra ngoài trong những bộ đồ ngủ. Nhưng ai cũng nghĩ là chắc ai đó đã gọi 999 rồi nên phải năm phút sau mới có người thực sự gọi điện. Việc ấy càng tốt với tôi. Sở cứu hỏa càng đến chậm càng tốt, bởi tôi muốn cả ba cái xác trong nhà bị thiếu nhiều nhất có thể. Tôi không muốn có ai nghi ngờ họ không chết trong vụ hỏa hoạn. Tôi không muốn một bác sĩ pháp y nào tìm thấy chất độc bên trong Jeff hay Lizzy hoặc phát hiện vết thương trên cổ Stuart.

Và chúng tôi đã gặp may, nếu “may mắn” là từ chính xác. Hóa ra cách chúng tôi vài cây số còn có một đám cháy nhà kho lớn. Hầu hết lính cứu hỏa trong khu vực đều đang khống chế đám cháy ấy. Họ mất hơn hai mươi phút mới đến được chỗ chúng tôi sau cuộc gọi. Đúng như tôi dự liệu, xăng trắng trong bếp đã giúp ngọn lửa bốc cháy như địa ngục. Đến lúc lính cứu hỏa dập được đám cháy, Jeff, Lizzy và Stuart đã bị đốt trụi cùng căn nhà.

Nhưng tôi đang kể truớc một đoạn rồi. Bởi vì ngay sau khi hàng xóm gọi 999, một ý nghĩ khủng khiếp đã đến với tôi làm bụng dạ tôi cuộn lên.

“Charlie đâu?” Tôi hỏi.

Gemma nhảy dựng lên.

“Nó có ở trong nhà không? Lần cuối cô thấy nó là khi nào?” Tôi vắt óc suy nghĩ. Tôi đã không trông thấy nó cả tối nay. Đáng lẽ tôi phải nhớ ra.

“Tôi nghĩ tôi đã trông thấy nó,” Chloe nói. “Khi chúng ta lên gác để kéo mẹ.”

Cả Gemma và tôi đều quay ngoắt lại nhìn cô ta. “Ở đâu?”

“Trong phòng bố mẹ. Tôi chắc là nó ngủ trên giường họ.”

Tôi lập tức bỏ chạy về phía ngôi nhà. Dù chỉ đứng ở cổng thôi, sức nóng bốc ra từ phòng khách đã thật kinh khủng. Nhưng ngọn lửa dường như chưa vươn đến hành lang dẫn ra cửa trước mà chúng tôi bỏ ngỏ. Nó đã cháy thẳng từ bếp sang phòng khách. Tôi chạy đến cửa chính và ngó vào trong, nơi có một đám khói đen đang cuồn cuộn bốc ra.

“Charlie” tôi gào lên, cứ như việc ấy có ích gì.

Ngọn lửa chưa lên đến tầng hai. Tất cả những gì tôi cần làm là nhảy qua đám khói trên hành lang, chạy lên gác, tóm lấy Charlie trong phòng ngủ và chạy xuống. Tôi bước một chân lên ngưỡng cửa và dừng lại, khói làm cay mắt tôi, sức nóng đẩy tôi lùi lại. Rồi tôi cảm nhận được một bàn tay đang tóm chặt vai tôi kéo lại.

“Elliot, không.” Đó là Gemma.

“Nhưng, Charlie!” Giờ tôi đang khóc. Nếu chú mèo của tôi còn sống, chắc tôi vẫn còn chút hi vọng mình sẽ vượt qua được chuyện này, sẽ hồi phục. Bởi vì ngay bây giờ, trong tình cảnh khủng khiếp sau tất cả những việc đã xảy ra, Charlie không còn là một chú mèo nữa. Nó là biểu tượng của mọi thứ tôi đã đánh mất. Mối liên hệ cuối cùng của tôi với cuộc đời trước khi mọi thứ tuột dốc. “Tôi phải thử.”

“Không!” Gemma chắn lối.

“Tránh ra!”

“Không, Elliot. Em sẽ không để anh đi.”

Và trước khi tôi kịp phản ứng, cô ta đã vươn đến hôn môi tôi. Chỉ là một nụ hôn ngắn ngủi trước khi cô lùi vào nhà và đóng sầm cửa trước.

“Gemma!”

Tôi đập cửa bằng cả hai tay. Chìa khóa của tôi ở bên trong. Tôi cảm thấy có nhiều bàn tay khác trên mình: một người sống ở cuối phố đang kéo tôi tránh xa ngôi nhà, lôi tôi ra đường, và trong lúc tôi cố vùng thoát, lửa đã xuất hiện trên cửa sổ tầng hai. Tôi nghĩ mình đã thoáng thấy một bóng hình ở đó, trong căn phòng Jeff và Lizzy đã ngủ, nhưng có thể chỉ là khói. Rồi khói cuộn lên cao hơn nữa, lửa nhảy múa sau nó, và tôi nghe tiếng còi hụ từ xa tiến lại. Rốt cuộc tôi cũng vùng thoát được người đàn ông đang giữ lấy mình đúng lúc một vụ nổ lớn làm rung chuyển cả ngôi nhà, tôi nhìn sang bên cạnh và trông thấy Chloe, lửa đang phản chiếu trong mắt cô ta, biểu cảm vui sướng hiện trên mặt cô. Cô ta quay sang tôi và thều thào.

“Tất cả bọn họ đều đi rồi,” cô ta bảo.

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »