“Cái quỷ gì thế này?”
Chloe không chắc cô đang ở đâu. Trong miệng cô có vị kim loại vừa lạ vừa quen, tay chân cô thì đau nhức. Cô đang sôi lên sùng sục. Thế giới quanh cô dường như đều là chất lỏng, những màu sắc trầm trầm và những đường nét uốn éo. Cô đang ở trong hành lang dưới tầng một, và có ai đó nằm dưới người cô. Ai đó khác thì đang đứng bên cạnh cô gào thét.
“Đồ ngu, đồ ngu…”
Cô không nghe bố mình nói nữa, nhưng rồi giọng mẹ cô chen ngang, rào rạo và gay gắt, làm đau tai Chloe.
“Ôi Chloe! Không phải lại nữa chứ!”
Lời mẹ lúc nào cũng như một cái tát mang Chloe quay lại thế giới thực, rời khỏi trạng thái điên loạn của cô - đó là lúc cô nhìn xuống và trông thấy mình đang ngồi ngang người Jean-Claude. Có cái gì sai sai, bởi đầu anh ta. Máu quện trong tóc anh và hình dáng cái đầu cũng sai, giống như một quả trứng luộc bị chiếc thìa đập vỡ một chỗ vậy. Máu đọng ở chân cầu thang và trên bức tường bên cạnh cô còn nhiều máu nữa. Cô đưa tay lên môi và khi giơ nó ra, cô trông thấy các đầu ngón tay cũng đỏ Iòe. Máu trong miệng cô. Làm thế nào nó ở đó?
Rồi mọi chuyện quay lại với cô. Ở trên gác, trong buồng ngủ của họ, Jean-Claude đã bảo cô rằng anh ta không cần cô nữa, rằng anh ta nghĩ đã đến lúc cô phải chuyển đi. Đến lúc cô trở về nước Anh. Cô đã buộc tội anh ta có người khác, có lẽ là đứa con gái đã bán bánh mì cho anh ta ở chợ, kẻ lúc nào cũng mỉm cười với Jean-Claude và nhìn đểu Chloe. Anh ta chối. Không có ai khác cả, anh ta bảo. Chỉ là… em. Rồi khi cô hỏi anh ta nói thế là có ý gì, anh ta chỉ nhìn lảng đi chỗ khác, đôi mắt đẹp màu nâu né tránh và bảo cô rằng cô làm anh ta sợ.
“Cả bố mẹ em nữa,” anh ta nói bằng cái giọng Anh nặng trọng âm. “Cả ba người đã chiếm nhà tôi. Tôi muốn các người ra đi. Tất cả các người.”
Rồi anh ta bắt đầu khóc - anh ta lúc nào cũng yếu đuối, hình ảnh những giọt nước mắt của anh ta làm một thứ gì đó nháng lên trong đầu cô. Anh ta đã bỏ ra khỏi phòng ngủ và đang xuống dưới nhà. Cô đã nhận ra có thể anh ta đang xuống tầng hầm, nơi cất những chiếc va li của họ, và cô theo anh ta rời phòng. Thực ra là cô đã chạy hết tốc lực, khi cô bắt kịp thì anh ta đang ở đầu cầu thang. Anh ta quay lại nhìn cô.
Và cô đã vận hết sức đẩy anh ta bay xuống bậc thang dốc.
Cô đã nghe tiếng cạch khi anh ta chạm phải sàn đá ở trên sảnh. Đã biết ngay đây không phải một cú ngã mà người ta có thể gượng dậy.
Cô không nhớ mình xuống thang như thế nào. Không nhớ mình ngồi lên người anh ta hay hôn anh ta, dù chẳng lí do nào khác giải thích miệng cô dính máu anh ta như thế?
Cô quay lại với những gì bố mẹ đang nói.
“Đó là lí do chúng ta phải sống cùng con!” Bố đang quát. “Vì không tin được con.” Ông đỡ lấy cằm cô, bắt cô nhìn lên mình. “Con sẽ làm gì nếu không có chúng ta bảo vệ hả?”
“Có lẽ chúng ta nên bỏ mặc con bé,” mẹ nói. “Cứ để nó tự đi mà dọn đống lộn xộn của mình một lần.”
Bố thả Chloe ra và quay ngoắt lại. “Không! Chúng ta là người một nhà. Chúng ta luôn gắn bó với nhau. Luôn luôn.”
Mẹ khoanh tay. “Vậy chúng ta phải làm gì đây?”
Bố đứng bên trên cái xác, nhìn vết thương ở đầu Jean-Claude. “Chúng ta bỏ thằng bé lại, thế thôi. Chẳng có gì chứng minh nó không bị ngã.” Ông lườm Chloe. “Nhưng chúng ta phải đi. Không thể để cảnh sát thẩm vấn Chloe, đúng không? Có khi con bé sẽ nói điều gì đó tự tố cáo mình.”
“Anh ấy sắp bỏ con,” Chloe bảo. “Con không thể để như vậy.”
“Thấy chưa?” Bố quay sang mẹ. “Con bé sẽ nói điều tương tự với cảnh sát và rồi nó toi đời. Chúng ta cần ra khỏi đây. Tôi sẽ liên hệ với Stuart, bảo nó rằng chúng ta cần đến ở với nó.”
Mẹ cười không hề vui vẻ. “Gì cơ, sau chuyện đã xảy ra lần trước á? Nó sẽ không bao giờ cho chúng ta vào.”
“Vậy thì Gemma.”
“Nhưng…”
“Lizzy, chúng ta không có thời gian đứng đây mà tranh cãi đâu. Quanh đây không ai biết tên thật của chúng ta, đúng không?”
Chloe bắt đầu khóc. Ý thức việc họ sắp phải rời bỏ nơi này, thiên đường của họ, và đó đều là lỗi của cô đã làm cô đau đớn tận tâm can. Nhưng đên lúc bố mẹ đưa cô vào xe, cô đã không thể kiềm chế nổi nữa. Bố không ngừng quát cô im mồm, nhưng ông càng giận dữ thì cô càng buồn khổ. Ngập tràn cảm giác thương thân trách phận, cô khóc cho chính mình trong lúc họ lái xe vào màn đêm.
Kể từ lúc họ đến Pháp, bố mẹ gần như không ra khỏi nhà. Và bố đã bắt Chloe dùng một cái tên giả, Clare, bởi vì ông luôn biết chuyện tương tự thế này sẽ xảy ra. Giờ thì Chloe đã nhận ra. Ông đã biết rằng một ngày nào đó cô sẽ lại làm như thế.
Cũng như khi cô giết Delilah và Mickey, đốt cháy chiếc xe tải của họ trong lúc họ còn ngủ. Đó là lỗi của họ. Cô mới mười lăm và chỉ đến ở chỗ họ vì cô muốn xem xem bố sẽ làm gì, và họ thì không hẳn là chào đón cô nồng nhiệt. Không thể sau những lời bố đe dọa lúc Gemma ở với họ. Mặc dù vậy, Chloe đã van nài. Và vì là những người Công giáo tử tế, họ đành cho cô vào. Cô định chỉ ở lại một đêm, và trong buổi tối đó, khi họ đánh đàn và cho cô ăn món hầm tự nấu, cô đã nghĩ Mickey và Delilah khá là hài hước và ngọt ngào. Đó là trước khi họ gọi bố là “một kẻ vô thần dốt nát” và bảo bố mẹ cô đã đẩy Gemma bỏ đi. Họ gọi bố mẹ cô là những kẻ lạm dụng trẻ em”.
Chloe luôn khó kiềm chế cơn giận của mình - nạn nhân đầu tiên là con chuột hamster của Gemma, cô đã dẫm nát nó dưới gót giày mình sau khi Gemma bảo cô là đồ ngu - nhưng đêm đó, cơn cuồng nộ đã chiếm trọn cô, khiến cô không biết gì nữa. Và khi tỉnh lại, cô đang đứng bên cạnh chiếc xe bốc cháy, nghe tiếng Mickey và Delilah gào thét vì bị nhốt bên trong ngôi nhà bằng kim loại của chính họ. Sau đó, bố quyết định họ cần rời bãi biển Winchelsea.
Nhưng mọi chuyện ở Hastings lại không tốt đẹp. Bạn trai của Gemma, Henry… Chà, Gemma cứ tưởng vồng dương tỏa sáng sau lưng anh ta. Anh ta đã “cứu rỗi” chị ấy. Nhưng chị không biết anh ta còn là một kẻ biến thái. Một ngày nọ, cảm thấy căm ghét bố mẹ vì đã đưa mình đến một chốn buồn thảm thế này - kể cả việc đầu độc con mèo yêu quý của Henry cũng không làm cô thấy khá hơn - cô đã kể với Henry rằng bố đã đốt chiếc xe. Cô nặn ra được ít nước mắt và Henry an ủi cô, từ an ủi chuyển thành hôn và rồi Gemma bắt gặp họ. Đúng như Chloe đã hi vọng.
Thật là một ngày điên rồ.
Sau đó, họ đến ở cùng Stuart và vợ anh, Jane. Chloe ghét Jane ngay từ ngày đầu gặp gỡ. Chị ta ra vẻ cao ngạo và hơn người, chiếu cố với họ. Một ngày hè nóng nực, Jane đã đẩy Chloe đi quá xa - chị ta mắng Chloe vì để quên sữa ở ngoài tủ lạnh và Chloe lại rơi vào một trong những cơn cuồng nộ đen tối của mình. Khi cô tỉnh lại, căn phòng đã ngập khói còn bố thì đang quát cô, bảo cô có thể đã giết tất cả bọn họ, nhưng ông thuyết phục được Jane và Stuart tin rằng đó chỉ là tai nạn, rằng chính Lizzy làm cháy nhà do điếu thuốc của bà.
Rồi sau đó, khi Stuart và Jane khiến cho tất cả thành vô gia cư, Chloe đã gặp Jean-Claude và cả nhà chuyển đến Pháp.
Bố mẹ không có điện thoại và họ bắt Chloe phải ném cái của cô đi, phòng khi cảnh sát dùng nó để lần theo họ. Họ lái xe nhiều giờ liền. Lúc họ đến được một ngôi nhà nhỏ, nơi một bà già sinh sống, Chloe đã bình tĩnh lại, đủ để làm như những gì bố bảo.
Cô gửi email cho Gemma. Cô đờ đẫn nhìn bố lôi bà già lên gác.
Trong những tuần tiếp theo, Chloe dành phần lớn thời gian để ngủ, chỉ ra khỏi giường khi ăn hay cho lũ gà trong vườn sau ăn. Cô thích chúng. Cô gọi một trong số chúng là JC, một con khác là Delilah và con nữa là Mickey, không quan tâm cô đã làm giới tính chúng đảo lộn. Và trong suốt lúc ấy, nội tâm cô vẫn cháy âm ỉ, y như sau khi cô đốt chiếc xe tải. Giết chóc dường như đã khơi lên một ngọn lửa trong cô, ngọn lửa cháy rất lâu.
Nhưng không bao giờ đủ lâu.