Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58

Gemma không ra khỏi nhà được. Các điều tra viên hỏa hoạn phát hiện cô trên tầng ba, tại phòng ngủ mà chúng tôi đã dùng trong gần hết cuộc hôn nhân của mình. Cô chết vì ngộ độc khói. Người ta lập giả thuyết là sau khi đi vào để tìm Charlie, cô ta đã chạy lên gác để thoát ngọn lửa ở tầng hai, nơi cô bị mắc kẹt. Nhưng tôi vẫn luôn tự hỏi: Có phải cô đã cố ý làm vậy? Có phải cô đã biết mình sẽ không sống nổi với những gì từng làm?

Nhưng đó chính xác là việc mà tôi đang cố làm. Sống với chính mình.

Sau đám cháy, tôi cảm thấy mình như sống trong mộng, hay một kiểu trạng thái bàng hoàng nào đó khi tôi chấp nhận tất cả mọi chuyện mà không cảm thấy gì hay ngạc nhiên gì.

Tôi không khóc trong đám tang Gemma hay đám tang Stuart, cả khi trông thấy Jane và Katie khóc lóc vì chứng kiến những phần thi thể còn lại của anh ta được hạ huyệt.

Tôi không vui mừng hay nhẹ nhõm gì khi các điều tra viên kết luận đám cháy là một tai nạn, do việc hút thuốc lá gây ra. Tôi kể với họ là đêm đó Lizzy đã nấu bữa tối, chắc bà ta đã để bếp mở, một việc bà ta từng làm. Thậm chí tôi từng nhắc đến chuyện đó với cảnh sát khi họ thẩm vấn tôi về vụ việc Effy nên nó đã nằm trong hồ sơ. Vì máy báo khói bắt đầu kêu rất nhanh nên Gemma, Chloe và tôi đã thức dậy ngay và chạy được ra ngoài trước khi ngọn lửa lan rộng.

Đó là do cú sốc. Rối loạn tâm lý sau sang chấn. Tôi là một nhà khoa học. Tôi biết cách giải thích hợp lý theo y học cho tình trạng hiện tại của tôi. Nhưng tôi vẫn không thể không nghĩ đến một lời giải thích văn vẻ hơn: Tôi đã bỏ lại trái tim mình trong ngôi nhà trên Hẻm Cúc-cu. Rằng nó đã cháy rụi cùng những người tôi đã giết; rằng nó đã chết khi vợ tôi ngừng thở. Rằng con người vẫn đi lại và nói chuyện hôm nay không còn gì khác ngoài một cái vỏ trống rỗng.

Tôi chắc là một nhà tâm lý học có thể giúp tôi thông suốt, cảm thấy khá hơn, nhưng tôi nào có thể đến gặp ai, đúng không? Tôi sẽ không bao giờ có thể kể với ai sự thật.

Cảm xúc duy nhất trong tôi xuất hiện ở đám tang của Jeff và Lizzy. Chloe và tôi là những người duy nhất tham dự, trong một ngày mưa gió bẩn thỉu, bầu trời đen kịt và nặng nề đến mức tôi đã nghĩ nó sắp rơi hẳn xuống. Tôi muốn nói là mình cảm thấy ân hận. Tội lỗi. Nhưng không. Khi thi thể đã bị cháy thành than của họ trượt vào lò thiêu, tôi nhớ lại mọi việc họ đã làm và họ là loại người gì. Chỉ một từ duy nhất gợn lên.

Tốt.

Bên cạnh tôi, ăn vận đen sì từ đầu đến chân, đeo một chiếc mạng che mặt như trong cuốn tiểu thuyết lãng mạn nào đó, Chloe đứng khóc.

Cô ta không còn gì. Không còn ai. Và khi chúng tôi cùng rời đài hóa thân, tôi đã hạ quyết tâm: Tôi có nghĩa vụ chăm sóc cô ta.

“Em sẵn sàng đi chưa?” Tôi hỏi.

Chloe gật đầu rồi mỉm cười khi Charlie lững thững vào phòng, đuôi ngùng nguẩy. Tôi bế nó lên và vuốt ve nó trước khi vật lộn đưa nó vào túi đựng mèo. Kí ức trông thấy nó xuất hiện ở vườn trước nhà, sau khi Gemma lao vào nhà được mười lăm phút sẽ là thứ tôi bám lấy trong những giờ phút đen tối nhất của mình, khi tôi muốn kết thúc tất cả. Tôi không chỉ có nghĩa vụ với Chloe. Charlie cũng cần tôi.

“Chúng ta sắp đến nhà mới,” tôi bảo nó trong lúc nó lườm nguýt tôi qua lớp lưới của cái túi.

Có tiếng còi xe bên ngoài và tôi ra cửa sổ trước nhà.

“Taxi đến rồi,” tôi nói.

Vì Chloe và tôi đều mất tất cả trong vụ cháy và ngôi nhà chúng tôi đang thuê đầy đủ đồ đạc nên chúng tôi có thể chuyển đến chỉ bằng một chiếc taxi. Tất cả những gì chúng tôi có là vài va li nhỏ đựng số quần áo chúng tôi mới mua gần đây, cùng hai, ba chiếc hộp chứa đồ lặt vặt, chủ yếu là đồ tôi giải cứu được từ nhà kho; vài dụng cụ và đồ chơi cũ của mèo.

Tôi đang ra cửa thì Chloe đặt một tay lên cánh tay tôi và ngăn tôi lại.

“Elliot, em chỉ muốn nói… cảm ơn anh.”

“Vì cái gì?”

“Vì không bỏ rơi em.” Mắt cô ta dạt dào cảm xúc.

“Tôi cũng nên cảm ơn em,” tôi nói.

“Em ư?”

Phải, tôi nghĩ. Vì đã không kể sự thật. Không buộc tôi vào tù. Vì dù giờ đây tôi cảm thấy tê tái như thế nào, tự do vẫn tốt hơn.

Nhưng tôi không muốn nói to những điều đó nên chỉ bảo: “Đi nào, chúng ta nên đi thôi”.

Một lần nữa, tôi ra cửa nhưng cô ta vẫn bám lấy cánh tay tôi.

“Anh đã cứu em khởi họ,” cô ta bảo. “Và em biết là anh nghĩ anh sẽ chăm sóc em, nhưng em cũng sẽ chăm sóc anh.”

Tôi chạm vào tay cô ta. “Cảm ơn em.”

Không còn gì khác để nói.

Tôi trèo vào taxi và đặt Charlie bên cạnh tôi trên ghế sau, trong lúc Chloe lên ghế trước. Quãng đường từ ngôi nhà thuê đến East Dulwich rất ngắn và để đến đó, chúng tôi cần đi qua Hẻm Cúc-cu. Tôi thấy mình đang nhìn lối rẽ vào phố, những cái cây mùa đông trơ trụi, dãy nhà có một lô cháy đen thui trông như chiếc răng sâu làm hỏng nụ cười hoàn hảo.

Chiếc xe đi tiếp và chẳng bao lâu sau đã vào con phố mới, tấp lại trước ngôi nhà mới của chúng tôi. Nó nhỏ hơn, nằm trong khu vực ít được thèm muốn hơn nhưng vẫn có thể xinh đẹp như nhà cũ của tôi. Khi nhìn tấm biển “ĐÃ BÁN” và cửa sổ của những tòa nhà cần được sửa chữa này, tôi cảm nhận một điều không ngờ đến. Một tia hi vọng. Một niêm lạc quan bị kìm nén.

Nó đây rồi. Khởi đầu mới của tôi.

Ngọn lửa lạc quan lại sống dậy. Tôi sẽ dùng khoản bồi thường bảo hiểm còn lại để phục chế nơi này và gây dựng lại sự nghiệp. Tôi sẽ dạy thêm nhiều đứa trẻ giống Effy về sự kì diệu của khoa học để chúng có thể chung tay thay đổi thế giới này. Tôi cũng sẽ thực hiện vài chiến dịch quảng bá để cải thiện danh tiếng bị hoen ố của mình, nhắc nhở mọi người rằng tôi đã bị oan.

Tôi sẽ sửa chữa mọi thứ mình đã buộc phải làm. Tôi sẽ giúp đỡ mọi người.

Bắt đầu bằng Chloe.

“Em thích nó,” cô nói khi đi từ phòng này sang phòng khác. “Nó có tiềm năng đấy.” Cô đứng ở cửa sổ trong căn phòng sẽ thành phòng cô và nhìn ra vườn sau. Nơi đó đang là một đống hỗn độn, cỏ mọc cao và cây cối chen chúc. Lũ cỏ dại trông như thể đang có một bữa tiệc hoang dã giữa những luống hoa vậy.

Cảm giác u buồn mạnh mẽ bỗng ào qua tôi. Thay vì Chloe, đáng lẽ tôi phải chuyển đến đây cùng Gemma. Nếu mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu bình thường… trong một vũ trụ song song chắc hẳn chúng tôi đã tìm được nơi nào đó để chung sống một nơi như thế này, thuộc về cả hai. Chúng tôi sẽ chuyển đến, sửa sang và tân trang, tận hưởng niềm vui trong khi làm việc ấy. Ở vũ trụ đó, nàng sẽ không cho phép bố mẹ nàng đến ở. Nàng sẽ không lợi dụng tôi. Nàng sẽ không chết.

Nhưng ngay cả khi vật lý lượng tử đã đúng và trên đời tồn tại rất nhiều thế giới, chúng ta cũng chỉ có thể biết một trong số đó mà thôi. Và đây là thế giới của tôi.

Tôi nhận ra Chloe đang nhìn mình đăm đăm và quay sang cô.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” cô bảo. “Em hứa.”

“Tôi hi vọng thế.”

Cô lùa một bàn tay qua tóc. Chân tóc của cô đã mọc dài ra gần hết và giờ tóc cô có màu giống tóc mẹ cô. Cũng là màu tóc Gemma.

“Em sẽ giúp anh làm vườn,” cô bảo. “Đó có thể là dự án của em. Chúng ta có thể trồng oải hương và có bạc hà mèo, cả rau và thảo dược nữa.”

Tôi mỉm cười. “Chỉ cần cẩn thận với bất kì loại gì có thể thu hút loài ong.”

“Ồ phải. Em quên mất chuyện đó.” Cô chạm vào cánh tay tôi. “Đừng lo. Elliot. Em sẽ không để chuyện gì xảy ra với anh đâu.”

Ngôi nhà đi kèm một vài đồ gỗ do những người chủ trước bỏ lại, bao gồm một chiếc giường đôi trong phòng này. Chloe đang ngồi xuống mép giường và trong một giây, tôi đã nghĩ cô sắp bảo tôi ngồi cạnh cô. Việc ấy sẽ rất kì quặc vì tôi không thực sự muốn, nhưng rồi cô chỉ ngáp và nói: “Em mệt quá rồi. Chắc em sẽ nằm nghỉ một lát. Thế có được không?”

“Tất nhiên là được. Em không cần xin phép.”

“Cảm ơn anh, Elliot.”

Tôi xuống nhà và vào bếp, tiếng bước chân tôi vang vọng trong không gian gần như trống rỗng. Có một chiếc bàn rẻ tiền và đôi ghế cọt kẹt. Charlie đã trốn dưới gầm tủ và tôi cố gọi nó ra ngoài, nhưng đành từ bỏ. Nó sẽ thích nghi. Việc ấy với nó rất dễ dàng.

Những ý nghĩ của tôi quay lại với Gemma, cái cách nàng khăng khăng chạy vào ngôi nhà đang cháy, đóng cửa lại để tôi không thể đi vào. Có thể tôi đã không khóc trong đám tang nàng - tôi vẫn còn quá tê dại vào lúc ấy - nhưng giờ tôi đang phải kiềm chế những giọt nước mắt. Tôi vật lộn níu giữ ảo tưởng rằng nàng vẫn ở bên tôi. Những căn phòng trống; những góc nhà phủ bụi và những cái bóng. Mọi cảm giác hẳn đã khác nếu nàng ở đây.

Tôi cố rũ bỏ tâm trạng u ám để nỗi tức giận trở lại. Nàng đã phản bội tôi. Nếu nàng không mang Jeff và Lizzy vào cuộc đời tôi, George, Edith và Amira chắc hẳn vẫn còn sống. Chính vì lỗi của nàng mà tôi phải sống với nỗi hối hận và mặc cảm tội đồ khiến sáng nào tôi cũng thức dậy mà đầm đìa mồ hôi.

Có điều… nàng chỉ là một sản phẩm của sự giáo dục gia đình, phải không? Nàng đã quá tuyệt vọng. Sợ hãi. Tôi đã trông thấy những vết sẹo của nàng, chứng kiến nỗi đau của nàng, nhưng làm sao tôi có thể thực sự hiểu nàng, với tuổi thơ hạnh phúc của tôi?

Và nếu không thấu hiểu, làm sao tôi có thể kết tội nàng?

Mặc dù ban đầu tôi đã nghĩ nàng lao vào ngôi nhà cháy vì muốn chết, nhưng tôi băn khoăn có thể mình đã sai. Biết đâu tôi nên hiểu những việc nàng làm theo đúng nghĩa đen. Nàng đã muốn cứu Charlie vì nàng yêu nó như từng yêu mọi động vật khác. Nàng cũng yêu tôi. Nàng không muốn tôi lao vào hiểm nguy. Có lẽ bằng cách giải cứu con mèo của tôi, nàng nghĩ rằng nàng có thể cứu vớt cả cuộc hôn nhân hay ít nhất cho nó một cơ hội.

“Ô, Charlie,” tôi kêu lên khi rốt cuộc nó cũng chịu chui ra khỏi gầm tủ và bắt đầu hít ngửi các góc nhà bếp. “Tao không biết mày thế nào, chứ tao cần uống một cốc.”

Tôi lục lọi một trong mấy cái hộp các-tông và tìm thấy bát uống nước của nó, tôi đổ đầy nước rồi đặt lên sàn. Nó lờ tịt bát nước, như mọi khi. Tôi nhìn vào thùng để tìm ấm và cốc, vì cần một cốc cà phê. Nó không ở trong đó nên tôi lại quay sang cái thùng khác. Trước khi rời khỏi ngôi nhà thuê của chúng tôi, Chloe đã nhét cái áo choàng ngoài của mình lên trên cùng chiếc thùng này, Vì nó không vừa cái va li nào cả. Tôi lôi nó ra.

Có thứ gì rớt khỏi túi áo, hạ cánh xuống sàn bếp và bị lăn vào gầm tủ Charlie vừa trốn.

Tôi quỳ xuống bằng cả tay và đầu gối rồi thò tay xuống gầm tủ, mò mẫm trong đám bụi tìm vật ấy và nắm được một thứ gì đó lành lạnh, có vẻ là kim loại.

Tôi ngồi trên sàn bếp, nhìn chăm chăm vào vật trong lòng bàn tay mình.

Chloe xuất hiện trên ngưỡng cửa làm tôi giật bắn, nhưng dù sao tim tôi cũng đang đập thình thịch.

“Em không lấy được…” Cô ta bắt đầu nói rồi trông thấy vật tôi đang cầm.

Và khuôn mặt cô ta đã cho tôi biết tất cả.

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »