Tôi nắm chiếc Maserati đồ chơi trong lòng bàn tay. Chloe nhìn tôi, bình tĩnh và im lặng, rõ ràng cô ta đang chờ xem tôi sẽ làm gì. Tôi đứng dậy.
“Cô đã giết George và Edith,” tôi nói.
Cô ta chớp mắt với tôi.
“Bố tôi đã đưa nó cho tôi.”
“Cô nói dối. Tôi đã trông thấy mặt cô lúc cô bước vào phòng và thấy chiếc xe. Chính là cô. Ôi lạy Chúa, chính là cô.”
Bầu không khí trong bếp im ắng, chỉ có tiếng thở của chúng tôi. Tôi những muốn cô ta chối bỏ, khăng khăng rằng chính Jeff đã cho cô ta chiếc xe, rằng tôi đã đọc nhầm biểu cảm của cô ta.
Nhưng không. Thay vào đó, cô ta đi đến chỗ Charlie đang đứng nhìn chúng tôi, bế nó và hôn lên đỉnh đầu nó.
Tôi ngạc nhiên vì mình lại bình tĩnh đến thế. Có lẽ đó là kết quả của tất cả những gì tôi phải trải qua. Tôi không còn có nhiều cảm xúc nữa. Trái tim tôi đã mọc ra một lớp bảo hộ.
“Tôi xin lỗi vì anh phải tìm ra việc đó,” Chloe nói.
Tôi há miệng tìm lời để nói. Nhưng điều duy nhất tôi thốt ra là “Tại sao?”
“Vì tôi cần cảm nhận ngọn lửa một lần nữa.”
Cô ta đang nói về cái gì mới được? Tôi những tưởng cô ta sẽ bảo tôi rằng hai người hàng xóm đã phát hiện ra bí mật nào đó. Rốt cuộc đó là lí do tôi tưởng Jeff đã giết họ. Tôi tưởng Chloe đã kể cho George điều gì đó.
“Ngọn lửa ư?”
“Ừ. Ngọn lửa tôi đã cảm thấy lúc giết Jean-Claude ấy. Tôi thích nó.”
Cô ta chạm vào bụng mình, y như cái cách Gemma từng chạm vào bụng nàng mỗi khi nàng nhận ra những vết sẹo. “Tôi đã thích nó suốt cả đời mình,” cô ta bảo. “Đó là lí do bố mẹ không bao giờ thả tôi đi. Họ nghĩ tôi sẽ tự dính vào rắc rối. Đó là lí do họ luôn phải tìm một nơi an toàn cho chúng tôi sống.”
Tôi lùi khỏi cô ta một bước.
Cô ta vuốt ve con mèo. “Nhưng giờ tôi tự do rồi, Elliot, nhờ anh. Tự do làm điều tôi thích.”
Tôi vẫn không hiểu nổi chuyện này. Tôi đã rất chắc chắn ấy là Jeff. Knotweed. Những lời cuối cùng của George chắc là muốn nhắc đến cả nhà họ. Nhưng…
“Còn nước hoa cạo râu,” tôi nói. “Tôi đã ngửi thấy nó trong nhà. Có phải bố cô đã bắt gặp cô ở đó? Ông ta đã giúp?”
“Gì cơ? Ồ… ý anh là Eau Sauvage? Nó cũng là mùi hương ưa thích của Jean-Claude và nó nhắc tôi nhớ đến anh ta. Anh không phiền khi tôi mượn nó đấy chứ? Anh đã mang nó lên phòng tắm của mình và tôi phải đến đó lấy. Rốt cuộc mẹ cướp nó khỏi tôi và bảo là nó không lành mạnh, tôi cần quên Jean-Claude đi.”
“Nhưng Jeff cũng thường dùng nó. Tôi đã ngửi thấy nó trong nhà kho sau khi ông ta ở đó ra.”
Cô ta lắc đầu. “Tôi không biết chuyện ấy. Nhưng có vẻ không phải. Ông ghét nó. Ông bảo đàn ông đích thực không dùng nước hoa.”
Hóa ra kẻ trong nhà kho đêm đó là Chloe. Chắc hẳn Jeff đã nói dối với tôi rằng đó là lão. Để bảo vệ cô ta. Bởi vì lão biết cô ta đang dò xét nhà hàng xóm ư? Vậy thì Jeff không phải kẻ duy nhất nói dối. Thực ra tôi đã không thể nhớ nổi Jeff có dùng nước hoa cạo râu của tôi vào cái đêm chúng tôi đến The Buzz hay không, nhưng Gemma đã đảm bảo với tôi là ông ta có xức nước hoa. Bởi vì nàng muốn tôi nghĩ rằng ông ta có tội.
“Bố mẹ cô có biết cô làm việc đó không? Có biết cô đã giết họ?”
Cô ta có vẻ buồn. “Bố đã mắng tôi ghê lắm.”
Tôi thấy chính mình bị ném lại cái đêm đó. Đêm kinh hoàng mà tôi đã tìm thấy George và Edith. “Chờ đã… Vậy là cô đã từ nhà Stuart quay về sớm?”
“Đúng. Tôi đã vào vườn và băng qua hàng rào.” Tôi có thể thấy cô ta cũng đang mường tượng ra đêm đó, mắt cô ta sáng lên như có lửa nhảy múa bên trong. “Cửa sau nhà họ mở toang. Tôi cầm cây búa đã trộm từ nhà kho của một hàng xóm khác …” Giọng cô ta dịu dàng và mơ màng. “Tôi bị máu bắn khắp mặt.”
Tôi nhớ cảnh sát đã bảo tôi là họ tìm được dấu máu của George và Edith trong bồn rửa mặt ở phòng tắm nhà họ.
“Tôi phải rửa ráy và trả cái búa. Rồi tôi chờ anh về nhà.” Cô ta nhìn tôi âu yếm. “Đừng tỏ ra lo lắng thế, Elliot, tôi ổn mà. Ngọn lửa đã giữ cho tôi ấm áp.”
“Còn những chiếc ô tô đồ chơi khác?” Tôi hỏi.
“Tôi chôn chúng trong vườn. Nhưng tôi đã giữ lại cái đó. Chạm vào nó, cầm nắm nó, mang lại chút ít cảm giác.”
Cô ta ngước nhìn tôi, hai khóe miệng khẽ giật, và tôi lại lùi xa hơn một chút. Ở đây không có vũ khí nào cho cô ta. Không có dao. Thậm chí không có đồ nặng. Nhưng tôi không thể không sợ cô ta.
Tôi tưởng mình đã trông thấy quỷ dữ trong hình hài Jeff và Lizzy. Nhưng đây mới là hình dạng thuần túy của nó. Con quỷ đang rạng rỡ hơn.
“Cô cũng giết cả Amira ư?” Tôi hỏi.
“Không. Đó là bố. Ông làm vậy để bảo vệ tôi vì, chà, như anh đã biết rồi đó. Cô ta gửi cho anh một tin nhắn bảo rằng cô ta đã tìm được mấy bài báo về cái chết của Jean-Claude. Anh đọc trộm nhật kí của tôi nên ông lo là anh có đủ bằng chứng để báo cảnh sát. Tức là để họ vào cuộc điều tra ấy mà.”
Cô ta thả Charlie và nó nhảy xuống, rời khỏi phòng.
“Không cần sợ tôi đâu, Elliot. Tôi sẽ không làm hại anh.”
“Tôi biết là cô sẽ không. Bởi vì cô sẽ vào tù.” Tôi lấy điện thoại ra.
“Anh không muốn làm vậy đâu,” cô ta nói, đến bên bàn bếp và ngồi xuống một trong mấy chiếc ghế ọp ẹp. Cô ta lại cười. Và trong nụ cười ấy, tôi thấy được sự thật đằng sau những lời cô ta nói. Thực tế phủ phàng.
Bởi vì nếu tôi tố cáo cô ta với cảnh sát, cô ta sẽ kể cho họ biết việc tôi đã làm.
“Sao anh không bắc cái ấm lên nhỉ?” Cô ta bảo.
Tôi còn cầm điện thoại. Tôi vẫn có thể gọi cảnh sát, kể cho họ việc cô ta đã làm. Tôi có thể kể tất cả với họ. Bởi vì như thế sẽ tốt hơn, chẳng phải sao, lôi cổ kẻ điên rồ này rời khỏi đường phố, nhét cô ta vào sau chấn song nhà tù để cô ta không thể giết chóc nữa, không còn cơ hội bồi đắp ngọn lửa nội tâm ấy bất cứ khi nào cô ta cần. Đó là việc làm đúng đắn.
Chỉ có điều tôi không làm được.
Tôi không thể đi tù. Tôi đã mất mát quá nhiều khi cố thoát khỏi nhà tù ấy.
Và Gemma đã mất mạng.
Tôi nhét điện thoại trở lại túi quần.
Chloe mỉm cười. “Và anh cũng có thể trả lại tôi chiếc xe bé nhỏ.”
Tôi do dự.
“Thôi nào, Elliot. Tôi chỉ cần kể với cảnh sát là tôi tìm thấy nó trong phòng ngủ của bố mẹ tôi. Hay, anh biết đấy, thậm chí tôi có thể kể với họ tôi đã tìm được nó trong đống đồ của anh.”
“Nhưng…”
“Đừng lo, tôi không làm vậy đâu. Nhưng nó là của tôi và tôi muốn lấy lại.”
Tôi đặt nó lên bàn trước mặt cô ta một cách miễn cưỡng, chậm rãi.
“Cảm ơn anh,” cô ta nói. Cô ta vỗ xuống chiếc ghế bên cạnh. “Nào, đến đây, sao anh không ngồi xuống nhỉ? Chúng ta có nhiều kế hoạch cần bàn lắm. Chúng ta phải thảo luận xem mình sẽ biến nơi này thành ngôi nhà hoàn hảo cho anh và tôi như thế nào.”
Tôi ngồi xuống và lắng nghe cô ta lên kế hoạch chi tiết dành cho khu vườn và ngôi nhà, mọi việc chúng tôi có thể làm với phòng khách và nhà bếp và phòng ngủ, cô ta muốn đặt một bồn tắm chân quỳ trong phòng tắm như thế nào. Tôi dõi theo khuôn mặt cô ta và lúc ấy mới chợt nhận ra. Cô ta có cặp mắt của bố và mái tóc của mẹ. Miệng của Jeff và thân hình của Lizzy. Cô ta nghe giống hệt bọn họ khi nói chuyện và trong cử chỉ của cô ta, cả hai cùng hiện lên.
Bọn họ vẫn ở đây.
Và tôi biết, bất chấp lời trấn an của cô ta, chẳng bao lâu nữa cô ta sẽ lại bị thôi thúc phải cảm nhận ngọn lửa chiếm lấy như cô ta mô tả. Tôi luôn là mục tiêu dễ dàng nhất. Tất cả những gì cô ta cần chỉ là một mũi tiêm epipen lặng lẽ và một con ong trên giường tôi. Một tai nạn không chỉ thỏa mãn khao khát của cô ta mà còn rũ bỏ kẻ duy nhất biết những bí mật của cô ta.
Điều đó có nghĩa là tôi không còn lựa chọn nào.
Tôi phải gạt bỏ kẻ duy nhất biết bí mật của tôi.