Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3529 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi bốn

Có khoảnh khắc những tiếng la hét bị bóp nghẹt lúc tàu lăn bánh và bắt đầu tăng tốc. Đoàn tàu khiến bút trên tay Pip rung lắc liên hồi, quệt thành một đường trên đoạn giới thiệu luận án mà cô đang viết. Pip thở dài, xé trang giấy và vo nó thành một cục. Đằng nào nó cũng không hay. Cô nhét cục giấy vào ba lỗ và chuẩn bị viết lại.

Pip đang ngồi trên chuyến tàu đến Little Chalfont. Ravi sẽ đi thẳng từ chỗ làm và gặp cô ở đó, vì vậy cô nghĩ mình có thể tận dụng mười một phút hiếm hoi này để viết vài dòng dàn ý cho bài luận về Margaret Atwood. Nhưng khi đọc lại, cô không thấy có gì hay. Pip biết mình muốn viết gì, mỗi ý tưởng đều được định hình và đóng khuôn một cách hoàn hảo nhưng từ ngữ lại trở nên lộn xộn và lạc lối trên con đường di chuyển từ não xuống ngón tay. Tâm trí cô mắc kẹt trên lối rẽ mang tên Andie Bell.

Giọng nói ghi âm trên hệ thống âm thanh điện tử thông báo rằng Chalfont sẽ là trạm kế tiếp, Pip mừng rỡ rời mắt khỏi tập giấy A4 mỏng và nhét lại vào ba lỗ. Chiếc xe lửa rung lắc một chút và dừng với tiếng phanh cơ học chói tai. Cô bước xuống trạm và đút vé của mình vào máy kiểm vé trên thanh chắn.

Ravi đang đợi cô phía ngoài.

“Trung sĩ,” anh nói, hất tóc ra khỏi mắt. “Tôi vừa nghĩ ra giai điệu chủ đề chống tội phạm của riêng chúng ta. Khi tôi xuất hiện sẽ có tiếng đàn nhẹ nhàng cùng tiếng sáo Pan *, rồi cô bước ra với tiếng kèn trumpet hạng nặng mang phong cách Darth Vader*.”

“Sao nhạc nền của tôi lại là kèn trumpet ?” Cô hỏi.

“Vì cô khoái giậm chân lúc bước đi, xin lỗi vì phải nói cho cô biết.”

Pip nhập địa chỉ của khách sạn Ivy House vào ứng dụng bản đồ. Thanh chỉ đường xuất hiện trên màn hình và họ bước theo hướng lộ trình đi bộ khoảng ba phút.

Cô ngẩng mặt lên khi chấm xanh định vị chạm điểm ghim đích đến màu đỏ. Có một tấm biển gỗ nhỏ ngay trước lối đi, trạm khắc dòng chữ Khách sạn Ivy House đã phai màu. Con đường dốc và đầy đá cuội, dẫn đến một ngôi nhà gạch đỏ bị dây thường xuân gần như bao phủ hoàn toàn. Tán lá xanh dày đến nỗi khiến ngôi nhà trông như thể đang rung rinh trong gió.

Thềm lá lạo xạo lúc họ tiến về phía cửa trước. Pip nhận thấy một chiếc xe đang đỗ, chứng tỏ có ai đó đang ở trong. Hy vọng đó là ông chủ chứ không phải khách đến trọ.

Cô nhấn ngón tay lên chiếc chuông cửa kim loại lạnh lẽo, để nó kêu một hồi dài.

Họ nghe thấy tiếng nói nhỏ bên trong, tiếng lê bước chậm chạp và rồi cửa mở. Một cụ già với mái tóc bạc phơ, cặp kính dày cộp và chiếc áo len họa tiết Giáng sinh được mặc hơi sớm so với thời tiết, xuất hiện và mỉm cười.

“Chào hai cháu, tôi không biết là hôm nay có khách đấy. Tên đặt phòng của các cháu là gì nhỉ?” Bà lão nói, dẫn Pip và Ravi vào trong rồi đóng cửa lại.

Họ bước vào một hành lang hình vuông với ánh sáng lờ mờ, một chiếc ghế sofa và bàn cà phê bên trái, cầu thang màu trắng chạy dọc theo bức tường.

“Ôi, cháu xin lỗi,” Pip nói, xoay người đối diện với bà lão. “Thực ra bọn cháu chưa kịp đặt phòng.”

“Ra vậy, các cháu may đấy, tôi vẫn còn phòng trống.”

“Cháu xin lỗi,” Pip nhìn Ravi một cách ngượng ngùng. “Ý cháu là, bọn cháu không đến đây để thuê phòng. Chúng cháu đang tìm... chúng cháu có vài câu hỏi cần hỏi ông bà chủ ở đây. Bà có phải là...?”

“Ừ, tôi là chủ khách sạn,” bà lão mỉm cười. “Tôi điều hành nó hai mươi năm nay với chồng tôi, David, tuy nhiên, ông ấy chịu trách nhiệm hầu hết mọi thứ. Mọi chuyện trở nên khó khăn hơn từ khi David qua đời vài năm trước. Nhưng các cháu trai của tôi luôn ở đây, giúp tôi vượt qua, chở tôi đi khắp nơi. Cháu trai Henry của tôi vừa dọn phòng ở tầng trên.” “Vậy là năm năm trước, bà đã điều hành khách sạn cùng ông nhà ạ?” Ravi nói.

Bà lão gật đầu, đánh mắt sang Ravi rồi nói với Pip. “Rất đẹp trai, bé gái may mắn thật.”

“Không, bọn cháu không phải...” Pip nói, nhìn Ravi. Cô ước mình đã không làm thế. Nhân lúc bà lão không để ý, Ravi phấn khích nhún vai và chỉ vào mặt mình, nhại lại cụm “rất đẹp trai”.

“Các cháu muốn ngồi không?” Bà lão nói, ra hiệu về phía chiếc sofa nhung xanh đặt dưới bậu cửa sổ, rảo bước về phía chiếc ghế bành bọc da đối diện bộ sofa . “Tôi thì có đấy.”

Pip cố tình đạp vào chân Ravi lúc cô đi ngang qua. Ravi ngồi xuống cạnh cô, vẫn giữ điệu cười mỉm ngây ngốc.

“Đâu rồi nhỉ...” Bà lão nói, sờ áo len và túi quần, mắt nhìn lơ đãng.

“Ừm, vậy.” Pip nói, thu hút sự chú ý của bà lão về phía mình. “Bà còn giữ hồ sơ khách trọ từng ở lại đây không ạ?”

“À, bây giờ chúng đều được lưu trữ trên... ừm... máy vi tính đấy nhỉ, phải không?” Bà lão nói. “Đôi khi bằng điện thoại nữa. David luôn sắp xếp mọi lệnh đặt phòng, còn bây giờ Henry làm giúp tôi.”

“Vậy bà theo dõi các lệnh đặt phòng thế nào ạ?” Pip nói, đã đoán trước là mình sẽ không nhận được câu trả lời.

“David làm hết. Ông ấy in bảng theo dõi cho từng tuần.” Bà lão nhún vai, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Bà còn giữ bảng theo dõi từ năm năm trước không ạ?” Ravi hỏi. “Không, không, chúng sẽ dìm ngập cả khách sạn mất.”

“Nhưng bà vẫn lưu lại những tài liệu đó trên máy tính chứ ạ?” Pip nói.

“Ồ, không. Chúng tôi đã vứt bỏ chiếc máy tính của David sau khi ông ấy mất. Nó là loại máy tính nhỏ xíu, cũ kỹ, như tôi vậy. Bây giờ thì Henry nhà tôi lo hết phần đặt phòng.”

“Cháu có thể hỏi bà vài điều được không ạ?” Pip nói, mở khóa kéo ba lô và rút ra một tờ giấy in gấp đôi. Cô giũ phẳng tờ giấy và đưa nó cho bà lão. “Bà có nhận ra cô gái này không? Cô ấy có từng đến đây trọ không ạ?”

Bà lão chăm chú nhìn bức ảnh của Andie đã được dùng trong hầu hết các bài báo. Bà đưa tờ giấy lên ngang tầm mắt, giữ nó cách xa một sải tay, rồi lại đưa gần.

“Có đấy,” bà lão gật đầu, nhìn từ Pip sang Ravi rồi về ảnh Andie. “Tôi biết cô bé này. Cô ấy đã từng ở đây.”

Pip nổi da gà vì hồi hộp. “Bà vẫn nhớ cô gái đã từng ở trọ năm năm về trước ạ? Bà có nhớ cô ấy đi cùng ai không? Ngoại hình của người đó trông thế nào ạ?”

Mặt bà lão trở nên khó đoán, bà nhìn Pip, liếc trái phải, nháy mắt mỗi lần chuyển hướng. “Không,” - giọng bà lão run run - “không, không phải năm năm trước, tôi đã thấy cô gái này. Cô ấy đã đến đây.”

“Vào năm 2012 phải không ạ?” Pip nói.

“Không, không,” ánh mắt bà lão nhìn mông lung đâu đó phía sau tai Pip. “Chỉ mới vài tuần gần đây thôi. Cô ấy đã đến đây, tôi nhớ rõ ràng mà.” Tim Pip bỗng chốc rơi xuống cả trăm mét, lọt thỏm ngược trở lại trong lồng ngực.

“Không thể nào, cô gái này đã chết được năm năm rồi ạ.”

“Nhưng, tôi...” Bà lão lắc đầu, nếp nhăn quanh mắt hằn sâu. “Nhưng tôi nhớ rõ ràng. Cô ấy đã đến đây. Cô ấy đã đến đây thật mà.”

“Năm năm về trước phải không ạ?” Ravi nôn nóng hỏi. “Không.” bà lão khẳng định, giọng nói bắt đầu pha chút giận dữ. “Tôi nhớ rõ ràng mà, đúng không nhỉ? Tôi không...”

“Bà ơi?” Giọng một người đàn ông vọng từ trên tầng.

Có tiếng ủng nặng nề bước xuống cầu thang và một người đàn ông dong dỏng cao xuất hiện.

“Xin chào?” Anh ấy nói, nhìn Pip và Ravi, bước tới và chìa tay ra. “Tôi là Henry Hill.”

Ravi đứng dậy và bắt tay anh ấy. “Tôi là Ravi, đây là Pip.”

“Tôi có thể giúp gì cho cô cậu?” Anh ấy hỏi, đưa ánh mắt lo lắng về phía bà mình.

“Chúng tôi chỉ đang hỏi bà anh vài câu hỏi về một khách trọ từng đến đây năm năm trước.” Ravi nói.

Pip nhìn bà lão và nhận ra bà đang khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên làn da trắng nhăn nheo như giấy, nhỏ giọt từ cằm xuống ảnh Andie.

Người cháu trai cũng nhận ra điều đó. Anh ấy bước đến và bóp nhẹ vai bà, cầm bức ảnh từ bàn tay đang run rẩy nắm chặt.

“Bà ơi, bà bắc bếp đun giúp bọn cháu ấm trà nhé? Để cháu tiếp khách ạ.” Anh ấy đỡ bà lão đứng dậy và dẫn bà về phía cánh cửa bên trái sảnh, đưa ảnh Andie cho Pip lúc bước qua. Ravi và Pip nhìn nhau đầy nghi vấn. Henry trở lại rất nhanh chóng sau đó, đóng cửa phòng bếp để giảm bớt tiếng ồn từ chiếc ấm đang sôi.

“Xin lỗi nhé,” anh ấy nói với một nụ cười buồn. “Bà hay nổi giận lúc bối rối. Chứng Alzheimer *... nó càng ngày càng tệ. Thực ra tôi đang dọn vệ sinh chỗ này để rao bán. Bà cứ liên tục quên chuyện đó.”

“Xin lỗi anh,” Pip nói. “Đáng lẽ chúng tôi phải nhận ra. Chúng tôi không có ý làm bà buồn.”

“Không, tôi biết chứ, dĩ nhiên cô cậu không muốn làm như vậy. Tôi có thể giúp gì?” Anh ấy nói.

“Chúng tôi đang hỏi về cô gái này.” Pip giơ bức ảnh lên. “Hỏi xem cô ấy có từng đến trọ ở đây năm năm trước không.”

“Và bà tôi nói sao?”

“Bà nghĩ bà đã gặp cô ấy gần đây, mới vài tuần trước.” - Cô nuốt nước bọt - “Nhưng cô gái này đã chết vào năm 2012.”

“Bà hay như vậy lắm,” anh ấy nói, nhìn vào giữa hai người bọn họ. “Bà hay nhầm lẫn về thời gian và thời điểm mọi chuyện xảy ra. Đôi khi bà vẫn nghĩ ông tôi còn sống. Có lẽ bà chỉ nhận ra cô gái này từ năm năm về trước thôi, nhưng lại nói nhầm thành cô ấy đã đến đây gần đây.”

“Vâng, tôi cũng đoán vậy.” Pip nói.

“Xin lỗi vì tôi không thể giúp gì hơn. Tôi không thể cho cô cậu biết ai đã từng đến trọ năm năm trước, chúng tôi không còn giữ hồ sơ cũ. Nhưng nếu bà tôi nhận ra cô ấy, tôi đoán cô cậu cũng đã có câu trả lời.” Pip gật đầu. “Vâng. Rất xin lỗi vì đã làm bà anh buồn.”

“Bà sẽ ổn chứ ạ?” Ravi hỏi.

“Bà sẽ ổn thôi,” Henry nhẹ nhàng nói. “Chỉ cần một tách trà là bà sẽ bình tĩnh lại.”

Họ sải bước ra khỏi trạm tàu Kilton, thị trấn chuyển tối khi đồng hồ chỉ 6 giờ và mặt trời bắt đầu lặn về đằng Tây.

Tâm trí Pip như chiếc máy ly tâm đang xoay vòng những mẩu tin tức về Andie, chia tách rồi ghép chúng lại theo nhiều tổ hợp khác nhau.

“Đánh giá sơ bộ, tôi nghĩ chúng ta có thể xác định rằng Andie từng đến trọ tại khách sạn Ivy House.” Pip nói, cô nghĩ gạch lót sàn phòng tắm và lời xác nhận nhầm lẫn về thời gian của bà lão đã là bằng chứng đủ để kết luận. Nhưng xác nhận này khiến một số mảnh ghép trở nên lỏng lẻo và nó cũng xô dịch một số mảnh ghép khác.

Họ rẽ phải vào bãi đỗ xe, hướng tới xe của Pip đang đậu ở cuối bãi, tranh luận về những giả thuyết nếu và vì vậy trong lúc đi bộ.

“Nếu Andie đến khách sạn đó, hẳn đây là chỗ cô ấy gặp “anh chàng lớn tuổi bí ẩn” và cả hai đều đang cố để tránh bị bắt gặp.” Ravi nói.

Pip gật đầu đồng ý. “Vì vậy, nghĩa là cho dù “anh chàng lớn tuổi bí ẩn” có là ai, anh ta cũng cũng không thể đưa Andie đến nhà mình. Khả năng cao nhất là anh ta đang sống cùng gia đình hoặc vợ.”

Điều này thay đổi khá nhiều thứ.

Pip nói tiếp. “Daniel da Silva sống với cô vợ mới kết hôn vào năm 2012, Max Hastings thời điểm đó đang sống với bố mẹ, cả hai đều biết Sal rất rõ. Bọn họ hẳn phải rời khỏi nhà để tiếp tục mối quan hệ bí ẩn với Andie. Đừng quên, Max có một bức ảnh khỏa thân mà Andie đã chụp ngay trong khách sạn Ivy House, tấm ảnh anh ta bảo rằng mình “nhặt được”.” Cô tạo hình dấu ngoặc kép bằng tay.

“Ừ, nhưng Howie Bowers lúc đó sống một mình. Nếu Andie bí mật gặp gỡ anh ta, họ không cần phải ra khách sạn.” Ravi nói.

“Tôi cũng nghĩ vậy, nghĩa là giờ chúng ta có thể loại bỏ Howie khỏi danh sách ứng viên cho vị trí “anh chàng lớn tuổi bí ẩn”. Mặc dù điều đó không có nghĩa là anh ta không phải kẻ sát nhân.” Pip nói.

Ravi gật đầu. “Đúng, nhưng ít ra nó khiến bức tranh rõ ràng thêm đôi chút. Howie không phải người Andie hẹn hò sau lưng Sal vào tháng Ba, không phải người Andie nói rằng mình có thể phá hủy cuộc đời anh ta.”

Họ tranh luận sôi nổi trên suốt quãng đường đến chỗ ô tô. Ngay lúc Pip chuẩn bị bước lên xe, cô nhìn thấy một người đàn ông cách khoảng 20 mét, đang đứng tựa vào hàng rào, mặc áo khoác dài xanh lá có đường viền màu cam. Đó là Howie Bowers, kéo mũ trùm kín đầu để che khuất mặt, đang gật đầu với người đứng cạnh.

Người đó đang “khoa tay múa chân”, trông có vẻ rất giận dữ. Anh ta có mái tóc vàng bồng bềnh, mặc áo khoác len bảnh bao.

Max Hastings.

Mặt Pip đanh lại. Cô ngồi vào chỗ.

“Có chuyện gì thế, trung sĩ?”

Cô chỉ về phía hàng rào có hai người đang đứng nói chuyện. “Nhìn kìa.”

Max Hastings lại nói dối, anh ta bảo mình không còn mua thuốc ở Kilton sau khi Andie mất tích, rằng anh ta không biết tay đầu nậu cung cấp thuốc cho Andie là ai. Thế mà giờ anh ta đứng đó, la hét với chính tay đầu nậu. Tiếng nói lúc rõ lúc không, tan trong gió trước khi nó kịp đến chỗ Pip và Ravi.

“Ồ.” Ravi nói.

Pip khởi động và lùi xe, lái đi trước khi Max hoặc Howie kịp nhìn thấy bọn họ, trước khi tay cô bắt đầu run bần bật.

Max và Howie biết nhau.

Lại một bước xoay chuyển mang tính kiến tạo khác trong thế giới của Andie Bell.

« Lùi
Tiến »