Tôi đã gửi đơn xin nhập học Cambridge sáng nay. Nhà trường đăng ký tên tôi cho cuộc phỏng vấn thử tại kỳ thi ELAT dành cho các ứng viên Cambridge Anh ngữ vào ngày 02 tháng Mười một. Tận dụng thời gian rảnh hôm nay, tôi đã xem lại bài tiểu luận văn học của mình để gửi cho hội đồng tuyển sinh. Tôi khoái bài viết về Toni Morrison*, tôi sẽ gửi bài đó đi. Nhưng chẳng có gì khác đủ hay họ. Tôi cần phải viết thêm một bài mới, có lẽ là về Margaret Atwood*.
Tôi nên bắt tay làm luôn, nhưng rồi tôi lại bị kéo trở về thế giới của Andie Bell, nhấp vào tài liệu EPQ trong khi đáng lẽ giờ tôi phải bắt đầu mở tab mới rồi mới đúng. Tôi đọc sổ kế hoạch của Andie nhiều đến mức tôi gần như có thể đọc thuộc lòng lịch trình từ tháng Hai đến tháng Tư của cô ấy.
Có một điều rất rõ ràng: Andie Bell là “chuyên gia” trì hoãn bài tập về nhà.
Có hai điều khác cũng khá rõ, mặc dù còn phụ thuộc nhiều vào suy đoán: CP ám chỉ những cuộc giao dịch thuốc giữa Andie và Howie ở bãi đỗ xe trạm tàu, còn HH là những cuộc gặp tại nhà Howie.
Tôi vẫn chưa tìm ra ý nghĩa của IV. Nó chỉ xuất hiện tổng cộng ba lần: thứ Năm ngày 15 tháng Ba lúc 8 giờ, thứ Sáu ngày 23 tháng Ba lúc 9 giờ và thứ Năm ngày 29 tháng Ba lúc 9 giờ.
Không giống như CP và HH là xuất hiện ở nhiều khung giờ khác nhau, IV chỉ xuất hiện một lần lúc 8 giờ và hai lần lúc 9 giờ.
Ravi cũng đang suy đoán về ký tự này. Anh ấy vừa gửi email cho tôi một danh sách những người/địa điểm mà anh ấy nghĩ có thể liên quan đến IV. Anh ấy còn mở rộng việc tìm kiếm ra ngoài phạm vi Kilton, xem xét những thị trấn và làng mạc lân cận. Lẽ ra tôi cũng nên nghĩ đến điều đó.
Danh sách của anh ấy:
Vũ trường Imperial Vault ở Amersham
Khách sạn Ivy House ở Little Chalfont
Ida Vaughan, 90 tuổi, sống ở Chesham
Quán cà phê Four ở Wendover (IV = số bốn La Mã).
Được rồi, tôi sẽ tìm hiểu sơ qua trên Google.
Trang web của Imperial Vault nói rằng vũ trường mở cửa từ năm 2010. Từ vị trí trên bản đồ, nó cứ như thể mọc lên từ hư không, một vũ trường về đêm bằng bê tông và bãi đỗ xe nằm lọt thỏm giữa những khối pixel cỏ xanh. Vũ trường có đêm ưu đãi cho sinh viên mỗi thứ Tư và thứ Sáu, họ cũng có những sự kiện thường xuyên như “Đêm dành cho các quý cô”. Chủ sở hữu là một người đàn ông tên Rob Hewitt. Cũng có khả năng Andie đến đó để bán thuốc. Bọn tôi có thể đến đó tìm hiểu thông tin, lân la hỏi chuyện ông chủ.
Khách sạn Ivy House không có trang web chính thức nhưng có một trang giới thiệu trên TripAdvisor * chỉ được đánh giá hai sao rưỡi. Một khách sạn B&B* quản lý theo kiểu gia đình, có bốn phòng, tọa lạc ngay trạm xe lửa Chalfont. Từ một vài hình ảnh trên trang web, nó trông cổ kính và ấm cúng nhưng “nằm ngay trên một con đường đông đúc và ồn ào khiến bạn rất khó ngủ” - theo tài khoản Carmel672 . Tài khoản Trevor59 không hài lòng chút nào, họ đặt nhầm phòng cho anh ấy hai lần và anh ấy đã phải tìm chỗ ở khác. Tài khoản T9Jones nói rằng “gia đình ông chủ rất đáng mến” nhưng phòng tắm thì “cũ kỹ và bẩn thỉu - có vết bẩn bám khắp bồn tắm” . Cô ấy thậm chí còn đăng một số hình ảnh lên bài đánh giá để củng cố quan điểm của mình.
CHẾT TIỆT.
Trời đất ơi, trời đất ơi, trời đất ơi. Tôi đã lớn tiếng nói “trời đất ơi” suốt ba mươi giây nhưng nó vẫn chưa đủ, nó cần phải được đánh máy vào cả nhật ký này. TRỜI ĐẤT ƠI.
Và Ravi không thèm bắt máy nữa chứ!
Ngón tay tôi không theo kịp não nữa. T9Jones có đăng hai bức ảnh chụp cận cảnh chiếc bồn tắm ở những góc khác nhau. Cô ấy có một tấm ảnh chụp toàn cảnh phòng tắm từ xa. Kế bên bồn tắm là chiếc gương toàn thân cỡ lớn ốp trên tường, có thể thấy T9Jones và ánh sáng đèn flash từ điện thoại phản chiếu trong đó, thấy cả phần còn lại của phòng tắm, từ trần màu kem với đèn trần tròn chiếu xuống sàn lát gạch đỏ trắng.
Tôi sẽ ăn chiếc mũ lông cáo của mình nếu tôi sai, NHƯNG tôi gần như chắc chắn đó chính là mặt sàn lát gạch từ tấm ảnh ghim phía sau tấm áp phích Reservoir Dogs trong phòng ngủ của Max Hastings. Tấm ảnh Andie khỏa thân chỉ với một chiếc quần chíp đen bé nhỏ, chu môi trước gương, chiếc gương ấy... nằm trong khách sạn Ivy House, ở Little Chalfont.
Nếu tôi đúng thì Andie đã đến khách sạn đó tối thiểu ba lần trong ba tuần. Cô ấy đến đó gặp ai? Max ư? Hay “anh chàng lớn tuổi bí ẩn”?
Có vẻ như tôi phải làm một chuyến đến Little Chalfont sau giờ học ngày mai.