Rồi, tôi nghĩ chắc mình phải cần đến sáu cốc cà phê để tỉnh táo đến hết ngày. Hóa ra cuộc “gặp” thoáng qua với Becca còn hơn cả một trò chơi mạo hiểm. Ravi vẫn chưa hoàn hồn lúc quay lại làm việc. Không thể tin nổi, chúng tôi đã suýt bị bắt. Tuy chiếc điện thoại ổ ghi không có ở đó... nhưng không phải là chúng tôi không có chút thu hoạch nào.
Tôi gửi email những bức ảnh chụp từ sổ kế hoạch học tập của Andie cho chính mình để nhìn rõ hơn trên màn hình laptop . Tôi đã xem qua từng trang hàng chục lần và tôi nghĩ có một số điều cần thu thập ở đây.
Đó là tuần sau Lễ Phục sinh, tuần mà Andie mất tích. Chỉ riêng trang đó thôi đã có rất nhiều ghi chú. Tôi không thể bỏ qua chi tiết Fat da Silva 0-3 Andie . Ghi chú này được viết lại ngay sau khi Andie đăng video khỏa thân của Nat lên mạng. Tôi biết được từ Nat là cô ấy quay trở lại trường từ hôm thứ Tư ngày 18 tháng Tư, ngày mà Andie gọi cô ấy là “con điếm” ngay tại hành lang, từ đó dẫn đến bức thư đe dọa trong hộc tủ của Andie.
Nhưng, đánh giá về mặt hình thức, có vẻ Andie đang hả hê về ba chiến thắng của cô ấy trước Nat trong những “trò chơi trung học độc hại”. Nếu vụ video ngực trần là chiến thắng đầu tiên và việc Andie đe dọa Nat buộc cô phải rút chân khỏi vở kịch The Crucible là chiến thắng thứ hai, vậy chiến thắng thứ ba của Andie trước Nat da Silva là gì? Liệu đó có phải lý do dồn Nat đến bước đường cùng và buộc cô ấy phải đáp trả bằng việc sát hại Andie?
Một thông tin quan trọng khác là vào thứ Tư ngày 18 tháng Tư, Andie đã viết: CP @ 7:30 .
Nếu Ravi đoán đúng về việc Andie ghi chú mọi thứ bằng mật mã, tôi nghĩ tôi vừa phá giải đoạn mật mã này. Nó quá đơn giản.
CP = car park *. Chỉ về bãi đỗ xe chỗ trạm tàu. Tôi nghĩ Andie đang tự nhắc mình rằng cô có cuộc gặp gỡ với Howie tại bãi đỗ xe vào chiều hôm đó. Tôi biết Andie thực tế đã đến gặp Howie tối hôm ấy, vì Sal đã viết biển số xe của Howie trên ghi chú điện thoại lúc 7 giờ 42 phút, cũng chính vào ngày thứ Tư đó.
Có rất nhiều chữ CP khác xuất hiện cùng thời gian. Tôi nghĩ mình có thể tự tin nói rằng chúng đề cập đến những lần nhận hàng giữa Andie và Howie, cô ấy đã nghe theo lời hướng dẫn của Howie, dùng mật mã để che giấu hoạt động của mình trước những ánh mắt tò mò. Nhưng là một cô nàng tuổi teen , cô ấy cũng hay quên (đặc biệt là lịch hẹn), vì vậy cô ấy đã viết lại thời gian hẹn trên một thứ mà cô ít ra sẽ xem qua trước mỗi tiết học. Một lời nhắc ghi nhớ hoàn hảo.
Tôi nghĩ mình đã phá giải được mật mã của Andie, có vài dòng khác viết kèm thời gian được tìm thấy trong cuốn sổ.
Trung tuần tháng Ba, Andie viết vào hôm thứ Năm ngày 15: IV @ 8. Cái này làm tôi bối rối. Nếu cô ấy dùng cùng một khuôn mẫu mật mã, vậy thì IV = I...V...
Nếu giống CP thì IV ám chỉ một địa điểm, tôi không có bất cứ manh mối nào về địa điểm này. Tôi không nghĩ ra nơi nào ở Kilton có tên chứa những ký tự đó. Hoặc là nhỡ đâu IV ám chỉ tên của một ai đó? Nó chỉ xuất hiện ba lần trên các trang tôi chụp lại.
Có một ghi chú tương tự xuất hiện thường xuyên hơn: HH @ 6 . Nhưng trong ghi chú ngày 17 tháng Ba này, Andie cũng viết dòng chữ “ trước Calam *” bên dưới. Calam hẳn là các bữa tiệc thảm họa. Vậy có thể HH chỉ có nghĩa là Howies House * và Andie định lấy thuốc để mang đến bữa tiệc.






Một ghi chú khác vào tháng Ba cũng khiến tôi chú ý. Những con số viết nguệch ngoạc vào thứ Năm, ngày 08 tháng Ba là một số điện thoại. 11 số bắt đầu với 07, phải là vậy. Tôi sẽ nói to suy nghĩ của mình: “Tại sao Andie lại viết số điện thoại vào sổ kế hoạch của cô ấy?” Dĩ nhiên cô ấy sẽ mang sổ theo hầu hết mọi lúc, kể cả ở trường và khi tan học, giống như tôi. Nhưng nếu cô ấy định ghi lại một số điện thoại mới, tại sao không nhập thẳng vào danh bạ của mình? Trừ khi, có lẽ cô ấy không muốn lưu số điện thoại đó vào danh bạ thực. Có thể cô ấy ghi lại vì tại thời điểm đó, cô ấy không mang theo chiếc điện thoại ổ ghi. Liệu đó có phải số điện thoại của “anh chàng lớn tuổi bí ẩn”? Hoặc cũng có thể là số điện thoại mới của Howie? Hoặc một khách hàng mới muốn mua hàng? Mà sau khi nhập nó vào danh bạ của chiếc điện thoại thứ hai, lẽ ra cô ấy phải gạch bỏ nó để xóa dấu vết mới đúng chứ?
Tôi đã nhìn chằm chằm vào dòng số nguệch ngoạc đó được nửa tiếng. Với tôi, có vẻ tám số đầu là: 07700900. Cũng có thể hai số cuối là hai số 8, nhưng tôi nghĩ đó chỉ là nét thừa. Rồi với ba số cuối, mọi thứ có vẻ khá mơ hồ. Số thứ ba cuối cùng trông có vẻ giống số 7 hoặc 9, nó có chân và một phần móc trên đỉnh. Số tiếp theo tôi khá tự tin hẳn là 7 hoặc 1, nó có một đường gạch thẳng hướng lên. Cuối cùng, phía sau là một con số có đường cong bên trái, nghĩa là số 6, 0 hoặc 8.
Chúng ta có mười hai tổ hợp số khả dĩ.
7700900776
7700900976
7700900716
7700900916
7700900770
7700900970
7700900710
7700900910
7700900778
7700900978
7700900718
7700900918
Tôi đã cố thử gọi các số trong cột đầu, nhưng đều nhận được câu trả lời tự động cho mỗi cuộc gọi: “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi không có thực. Vui lòng thử lại sau.”
Ở cột thứ hai, tôi có nối máy được với một người phụ nữ lớn tuổi ở Manchester chưa từng đến, thậm chí chưa từng nghe về Little Kilton. Một số không có thực khác và một thuê bao đã ngừng sử dụng . Cột thứ ba có hai số không có thực và một hộp thư thoại chung chung của nhà cung cấp dịch vụ. Trong ba số cuối cùng, tôi nối máy được với hộp thư thoại của một kỹ sư nồi hơi tên Garrett Smith có chất giọng đậm sắc Geordie*, một thuê bao đã ngừng sử dụng khác và một cuộc gọi thẳng vào hộp thư thoại chung.
Lần theo manh mối về số điện thoại này là một hành động ngu ngốc khác. Khó khăn lắm tôi mới nhìn ra ba số cuối và số điện thoại này đã gần năm năm tuổi, có thể bây giờ chủ nhân của nó đã ngừng sử dụng từ lâu. Tôi sẽ tiếp tục thử gọi số điện thoại được chuyển tới hộp thư thoại chung, phòng khi có được chút manh mối nào đó. Nhưng tôi thực sự cần “a) một giấc ngủ thật đầy đủ” và “b) hoàn thành đơn xin nhập học Cambridge của tôi”.
Danh sách tình nghi
Jason Bell
Naomi Ward
Anh chàng lớn tuổi bí ẩn
Nat da Silva
Daniel da Silva
Max Hastings
Howie Bowers