Nắng hắt một dải ánh sáng dài vào hành lang lát gạch. Bóng của Pip và Ravi chập lại thành một cái bóng kéo dài có hai đầu và bốn tay, chân đung đưa.
Ravi đóng cửa, họ nhón chân bước dọc hành lang. Pip không thể không đi rón rén, mặc dù cô biết là không có ai ở nhà. Cô đã thấy ngôi nhà này rất nhiều lần trước đây, hình dung nó trong đầu với nhiều góc độ khác nhau, dưới góc nhìn trắng đen của cảnh sát và những góc quan sát bên ngoài. Nhưng những hình dung ấy lúc nào cũng là từ bên ngoài. Tất cả những gì cô thấy được bên trong là khoảnh khắc hiếm hoi lúc cửa trước bật mở, một phóng viên mau lẹ nào đó đã chụp được khoảnh khắc quý giá.
Ranh giới giữa bên ngoài và bên trong ở đây có vẻ rất đáng kể. Cô thấy Ravi cũng có cảm giác đó, theo cái cách mà anh nín thở. Bầu không khí mang đến cảm giác nặng nề kỳ lạ, sự gò bó lơ lửng xung quanh như những hạt bụi vô hình. Pip thậm chí không muốn để những tiếng nói trong đầu gây nên sự xáo động. Nơi thinh lặng này là nơi Andie Bell được nhìn thấy còn sống lần cuối, lúc cô ấy chỉ vừa lớn hơn Pip hiện tại vài tháng tuổi. Bản thân ngôi nhà là một phần của câu đố bí ẩn, một phần lịch sử của thị trấn Kilton.
Họ di chuyển về phía cầu thang, liếc nhìn phòng khách sang trọng bên phải, nhà bếp lớn theo phong cách cổ điển có vài chiếc tủ màu xanh trứng vịt với họa tiết một hòn đảo lớn trên mặt gỗ ở bên trái.
Và rồi họ nghe thấy tiếng va đập nhỏ trên tầng.
Pip cứng người, Ravi nắm chặt bàn tay đeo găng của cô. Một tiếng va đập khác vang lên, lần này gần hơn, ngay trên đầu họ. Pip nhìn lại phía cửa, liệu họ có kịp lẻn ra không?
Những tiếng va đập nhỏ chuyển thành âm thanh leng keng liên hồi và vài giây sau, một con mèo đen xuất hiện ở đầu cầu thang.
“Tưởng gì?” Ravi thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng vai và buông tay Pip.
Pip thở hắt một tiếng cười trống rỗng, tay cô bắt đầu đổ mồ hôi dưới lớp găng cao su. Con mèo chạy xuống cầu thang, dừng giữa chừng, kêu “meo meo” với họ. Pip, một người nuôi chó, hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào.
“Xin chào, bé mèo.” Pip nói thầm khi nó bước gần đến chỗ cô. Con mèo cọ mặt vào ống chân Pip và cuốn lấy hai chân cô.
“Pip, tôi không thích mèo.” Ravi nói một cách khó chịu lúc nó cọ đầu vào mắt cá chân anh. Pip cúi xuống, vỗ nhẹ con mèo với bàn tay đeo găng cao su. Nó quay lại chỗ cô và bắt đầu gừ gừ.
“Đi nào.” Cô bảo Ravi.
Pip hướng tới cầu thang. Ravi nhanh chóng theo sau, con mèo đuổi theo họ, quấn lấy chân Ravi.
“Pip...” Giọng Ravi kéo dài với vẻ lo lắng, cố gắng không giẫm lên nó. Pip xua nó đi và nó chạy trở lại xuống dưới nhà, về phía bếp. “Không phải tôi sợ nó đâu nhé.” Anh nói thêm với giọng thiếu thuyết phục.
Pip vịn tay đeo găng lên lan can và đi lên, suýt làm rơi cuốn sổ và chiếc USB được đặt chênh vênh trên đỉnh cột cầu thang. Quả là một nơi kỳ lạ để cất chúng.
Khi cả hai đã lên tầng trên, Pip đánh giá những phòng đang mở. Phòng phía sau bên phải không thể là của Andie, ga trải giường in hoa nhàu nhĩ chứng tỏ đã có người nằm ngủ. Cũng không thể là phòng trước mặt, nơi có một chiếc áo ngủ nằm vắt vẻo và một cốc nước đặt trên tủ đầu giường.
Ravi là người nhận ra trước. Anh vỗ nhẹ tay cô, chỉ về phía cánh cửa duy nhất đang đóng kín. Họ lại gần. Pip xoay nắm cửa mạ vàng và đẩy vào trong. Quá rõ ràng, đây là phòng của cô ấy .
Cảm giác mọi thứ đều được giữ nguyên vị trí mà không có đến một sự xê dịch nào. Mặc dù nó có tất cả những gì cần cho phòng ngủ của một cô nàng tuổi teen - những tấm ảnh chụp Andie đứng giữa Emma và Chloe, cười tươi, giơ tay hình chữ V được ghim trên tường; một tấm ảnh chụp chung với Sal, kẹo bông gòn ở giữa hai người; một con gấu bông cũ màu nâu để trên giường, cạnh một bình nước có phần quai bông xù; một hộp trang điểm đầy tràn trên bàn - nhưng căn phòng vẫn nhuốm vẻ gì đó không chân thực. Một nơi chốn bị chôn vùi bởi năm năm buồn bã.
Pip đặt chân lên tấm thảm màu kem sang trọng. Cô nhìn từ bức tường màu hoa cà đến đồ nội thất gỗ sơn trắng, mọi thứ đều sạch sẽ và bóng loáng, tấm thảm cho thấy dấu hiệu mới được hút bụi. Dawn Bell hẳn vẫn giữ thói quen dọn phòng của đứa con gái đã khuất, giữ gìn mọi thứ đúng như hiện trạng lúc Andie rời đi lần cuối. Bà mất con nhưng vẫn giữ được nơi cô từng ngủ, từng thức dậy, từng thay đồ, từng la hét và đóng sầm cánh cửa, vẫn giữ được nơi bà từng thì thầm chúc ngủ ngon và tắt đèn cho cô. Hoặc ít ra đó là những gì Pip tưởng tượng, hình dung lại căn phòng với sự sống từng tồn tại trong đó. Căn phòng này, vĩnh viễn chờ đợi một ai đó chẳng bao giờ trở về, trong khi thế giới bên ngoài cánh cửa đóng chặt vẫn nhịp nhàng trôi qua từng giây phút.
Cô nhìn Ravi và qua ánh mắt của anh, cô biết nhà của gia đình Singh cũng có một căn phòng tương tự.
Mặc dù Pip từng cảm thấy mình biết về Andie - con người ẩn dưới tầng tầng lớp lớp bí mật ấy, nhưng đây là lần đầu tiên cô có cảm giác căn phòng này khiến Andie trở nên chân thật như một con người bằng xương bằng thịt. Lúc cô và Ravi đi ngang phòng về phía tủ quần áo, Pip thầm nhủ với căn phòng rằng cô sẽ tìm ra sự thật. Không chỉ vì Sal, mà còn vì Andie.
Sự thật đó có thể đang được ẩn giấu đâu đó ngay tại đây.
“Sẵn sàng chưa?” Ravi thì thầm.
Cô gật đầu.
Ravi mở tủ quần áo, bên trong có một giá áo căng phồng những váy và áo liền quần treo trên mắc gỗ. Ở một đầu có treo bộ đồng phục trường Ngữ pháp Kilton của Andie, bị váy và áo ép sát vào tường, không còn chỗ trống dù chỉ một inch giữa các bộ.
Pip chật vật với đôi găng tay, cô lấy điện thoại từ túi quần và bật đèn pin. Cô soi lên lớp ván cũ kỹ dưới sàn tủ, gõ nhẹ, dò ngón tay trên bề mặt, cố gắng tìm một góc nhô cao nào đó để nhấc lên.
Ravi tìm thấy. Nó là tấm ván sát vách sau, phía tay trái.
Anh nhấn vào một góc và cạnh còn lại của tấm ván bật lên. Pip rướn người tới trước để kéo tấm ván ra sau. Họ nhìn gần hơn vào khoảng trống tối om bên dưới.
“Không.”
Cô chiếu đèn pin xuống khoảng trống nhỏ đó, rọi sáng kỹ càng từng góc. Đèn pin chỉ chiếu sáng những lớp bụi dày, đang gợn lên theo từng hơi thở dốc.
Nó trống rỗng. Không điện thoại. Không tiền mặt. Không ma túy. Không gì cả.
“Nó không có ở đây.” Ravi nói.
Sự thất vọng khoét sâu vào Pip, để lại một khoảng trống tăm tối cho nỗi sợ hãi lấp đầy.
“Tôi đã nghĩ là nó được giấu ở đây.” Anh nói.
Pip cũng vậy. Cô nghĩ màn hình điện thoại sẽ sáng lên tên của kẻ sát nhân và cảnh sát sẽ lo phần còn lại. Cô nghĩ họ sẽ được an toàn trước Kẻ Giấu Mặt. Mọi việc hẳn đã phải kết thúc, cô đã nghĩ như thế, cổ họng cô thắt lại, nước mắt chực trào.
Cô đặt tấm ván về lại vị trí cũ và bò ngược ra, lọn tóc bị vướng vào phần khóa kéo của một chiếc váy dài nhưng cô không mấy để tâm.
“Vậy chiếc điện thoại ổ ghi đó có thể ở đâu khác?” Anh nói.
Pip đứng lên, đóng cửa tủ và quay sang Ravi. “Có thể Andie đã mang nó theo lúc bị sát hại, và giờ nó đã bị chôn cùng cô ấy hoặc bị tiêu hủy bởi kẻ sát nhân.”
“Hoặc là,” Ravi “nghiên cứu” mấy món đồ trên bàn của Andie. “Hoặc là có ai đó biết nơi giấu chiếc điện thoại và đã lấy nó đi sau khi cô ấy mất tích, vì hắn biết cảnh sát sẽ lần ra nếu chiếc điện thoại bị tìm thấy.”
“Cũng có thể.” Pip đồng ý. “Nhưng chuyện đó chẳng giúp gì cho chúng ta lúc này.”
Họ tìm trên bàn. Trên nắp hộp trang điểm là chiếc lược mái chèo vẫn còn dính vài sợi tóc vàng giữa những hàng răng. Cạnh đó, Pip phát hiện một cuốn sổ kế hoạch học tập của trường Ngữ pháp Kilton năm 2011-2012, gần giống với cuốn của cô. Andie đã trang trí trang tiêu đề dưới lớp bìa nhựa bằng những hình trái tim, ngôi sao vẽ vội và bản in nhỏ của các siêu mẫu.
Cô lật vài trang, lật về những ngày đầy ắp ghi chú bài tập về nhà nguệch ngoạc. Tháng Mười một và tháng Mười hai năm đó có nhiều ngày khai giảng của các trường đại học. Một tuần trước lễ Giáng sinh, có ghi chú “Hay là mua quà Giáng sinh tặng Sal nhỉ?” , có thời gian, địa điểm các bữa tiệc thảm họa, thời hạn nộp bài ở trường, ngày sinh nhật của mọi người. Kỳ lạ thay, có vài chữ cái ngẫu nhiên với thời gian được viết ở bên cạnh.
“Này,” Cô giơ cho Ravi xem. “Ở đây có vài chữ viết tắt lạ lắm. Anh nghĩ chúng có ý nghĩa gì?”
Ravi nhìn chăm chú, tựa cằm lên tay đeo găng. Mắt anh tối sầm lại lúc anh nhíu mày. “Cô có nhớ Howie Bowers nói gì với chúng ta không? Anh ta nói rằng anh ta đã dặn Andie phải dùng mật mã thay vì tên đầy đủ.”
“Có thể đây là kiểu mật mã của cô ấy,” Pip hoàn tất câu nói của Ravi, dò ngón tay qua những ký tự ngẫu nhiên. “Chúng ta nên ghi lại mấy thứ này.”
Cô đặt quyển sổ kế hoạch xuống và rút điện thoại. Ravi cởi giúp Pip một bên găng, cô nhấn vào biểu tượng camera . Anh lật giở những trang được viết từ tháng Hai năm 2012, cô chụp đôi trang một. Khi họ lật đến tuần lễ định mệnh tháng Tư ngay sau Lễ Phục sinh, có dòng ghi chú cuối cùng Andie viết vào thứ Sáu: “Làm phần ôn tập tiếng Pháp sớm” . Họ chụp được tất cả mười một bức ảnh.
“Xong rồi,” Pip nói, đút điện thoại vào túi và cầm găng tay lên. “Chúng ta..”
Có tiếng cửa trước đóng dưới nhà. Họ quay ngoắt, kinh hãi.
Pip đặt cuốn sổ về đúng chỗ, hất cằm về phía tủ quần áo. “Chui vào nhanh lên.” Cô thì thầm gấp rút.
Cô chui vào tủ, nhích sang bên để chừa chỗ cho Ravi, nhưng anh không nhúc nhích.
Pip giật áo Ravi, kéo anh dựa sát vào góc. Lúc này Ravi mới hoàn hồn. Anh đóng cửa tủ một cách rón rén.
Họ nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp vang lên ngoài hành lang. Có phải bà Dawn Bell đã xong việc và trở về nhà không?
“Xin chào, Monty.” Đó là Becca.
Pip thấy Ravi run lẩy bẩy, sự run rẩy như truyền thẳng vào xương Pip. Cô nắm chặt tay anh, chặt đến mức đôi găng tay cao su phát ra tiếng kin kít.
Rồi họ nghe thấy tiếng Becca bước lên tầng, rõ hơn từng bước một, tiếng lục lạc kêu leng keng từ cổ con mèo phát ra phía sau cô ấy.
“À, ra là để quên ở đây.” Becca nói, tiếng bước chân dừng lại trên hành lang.
Pip bóp chặt tay Ravi, mong anh có thể cảm nhận thấy cô đang hối hận đến mức nào, rằng cô đang ước mình có thể nhận toàn bộ trách nhiệm. “Monty, em mới vào đây phá à?” Giọng Becca rõ hơn.
Ravi nhắm mắt.
“Em biết là không được quậy trong phòng này mà, đúng không?” Pip vùi mặt vào vai Ravi.
Becca hiện đang ở trong phòng cùng với họ. Họ có thể nghe thấy tiếng thở, tiếng tặc lưỡi, tiếng bước chân cô ấy chìm nghỉm vào lớp thảm dày, và rồi là tiếng cửa phòng Andie đóng lại.
Giọng Becca bị bóp nghẹt qua cánh cửa. “Tạm biệt, Monty.”
Ravi chậm rãi mở mắt, nắm chặt tay Pip như một lời đáp lại, hơi thở dồn dập của anh phả lên tóc cô.
Cửa trước đóng sầm lần nữa.