Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi hai

“Sao chúng ta ở đây?” Ravi nói khi vừa nhìn thấy cô.

“Suỵt.” Pip chộp lấy tay áo khoác để kéo anh ra đằng sau thân cây với mình. Cô quan sát ngôi nhà phía bên kia đường một cách dè chừng. “Đáng lẽ lúc này cô phải ở trường chứ?” Anh hỏi.

“Tôi xin nghỉ ốm.” Pip nói. “Đừng khiến tôi thấy tệ hơn chứ?”

“Trước đây cô chưa từng xin nghỉ ốm à?”

“Tính đến nay, tôi chỉ nghỉ bốn ngày do bệnh thủy đậu.” Cô nói, nhìn chăm chú ngôi nhà nhỏ biệt lập. Tường gạch cũ lốm đốm ngả vàng sang nâu sẫm, dây thường xuân bao trọn tường, leo lên tận đường mái cong queo nơi có ba ống khói cao. Cánh cửa ga-ra trơ trọi trên con phố vắng tanh phản chiếu ánh nắng thu nhạt nhòa đến chỗ họ. Đó là ngôi nhà cuối phố, nằm ở chân con dốc dẫn đến nhà thờ.

“Chúng ta làm gì ở đây?” Ravi nói, thò đầu ra phía bên kia thân cây để nhìn Pip.

Pip nói liến thoắng, gần như không kịp thở. “Tôi núp ở chỗ này từ 8 giờ hơn rồi đấy, Becca vừa rời đi khoảng hai mươi phút trước, cô ấy đang thực tập ở văn phòng tòa soạn Kilton Mail . Dawn vừa ra khỏi nhà lúc tôi tới. Mẹ tôi nói bà ấy làm việc bán thời gian ở chánh văn phòng từ thiện tại Wycombe. Bây giờ là 9 giờ 15 phút, bà ấy sẽ không quay lại sớm đâu. Và tôi để ý thấy nhà đó không có chuông báo động ở phía trước nhà.”

Pip nói câu cuối trong cái ngáp dài. Cô hầu như không chợp mắt được phút nào tối qua mà chỉ nhìn vào tin nhắn gửi đến từ Kẻ Giấu Mặt, đến khi từng chữ, từng câu in vào dưới mi mắt, bám chặt không rời mỗi khi cô cố gắng nhắm mắt lại.

“Pip,” Ravi nói, lôi kéo sự chú ý của cô trở lại. “Thế tại sao chúng ta ở đây?” Mắt anh mở to như muốn thay thế cho điều muốn nói. “Nói với tôi là mọi chuyện không như tôi nghĩ đi.”

“Để lẻn vào,” Pip nói. “Chúng ta phải tìm ra chiếc điện thoại ổ ghi đó.”

“Ồ, tuyệt, sao tôi lại không đoán ra là cô sẽ nói thế chứ?” Anh than vãn.

“Nó là một bằng chứng thực thụ, Ravi. Một bằng chứng vật lý thực tế. Bằng chứng là cô ấy đã bán ma túy với Howie. Nó cũng có thể hé mở danh tính về “anh chàng lớn tuổi bí ẩn” mà Andie hẹn hò. Nếu tìm ra nó, chúng ta có thể báo cáo ẩn danh với cảnh sát, biết đâu họ sẽ mở lại vụ điều tra và tìm ra hung thủ.”

“Ừ, nhưng tôi có một quan sát nhanh-gọn-lẹ thế này” Ravi nói, giơ ngón tay. “Cô đang bảo tôi - em trai của người được dân chúng tin là đã sát hại Andie Bell - đột nhập vào nhà của gia đình Bell? Chưa tính đến những rắc rối tôi chắc chắn sẽ gặp phải khi một thằng nhóc da nâu đột nhập vào nhà của người da trắng.”

“Chết tiệt, xin lỗi Ravi,” Pip nói, hơi thở nghẹn trong cổ họng. “Tôi rất xin lỗi, tôi quên nghĩ đến điều đó.” Cô quên thật, cô quá để tâm đến việc sự thật đang chờ đợi họ trong căn nhà đó mà quên cân nhắc tình huống khó xử có thể xảy ra với Ravi. Dĩ nhiên anh không thể đột nhập vào cùng cô, cả thị trấn này vốn đã đối xử với anh như một tên tội phạm - mọi chuyện sẽ còn tệ đến mức nào nếu anh bị bắt gặp?

Từ khi Pip còn nhỏ, bố đã luôn dạy cô những trải nghiệm khác biệt về thế giới của họ, giải thích về bất cứ khi nào có điều gì đó xảy ra: bất cứ khi nào có ai đó theo sau ông quanh một cửa tiệm, có ai đó chất vấn khi ông ở cạnh một đứa bé da trắng một mình, có người mặc định ông làm bảo vệ tại văn phòng, chứ không phải một đối tác của công ty. Pip đã lớn lên với quyết tâm sẽ không bao giờ mù quáng trước những điều như thế.

Nhưng sáng nay cô đã mù quáng. Cô thấy tức giận với bản thân, dạ dày cô xoắn lại trong một cơn lốc khó chịu.

“Tôi xin lỗi nhiều. Tôi thật vô ý. Tôi biết anh không thể chịu cùng loại rủi ro với tôi. Tôi sẽ đột nhập một mình. Anh có thể ở đây canh chừng giúp tôi được không?”

“Không.” Ravi ân cần nói. “Nếu đây là cách chúng ta có thể lấy lại danh dự cho Sal, tôi phải làm bằng được. Chuyện này đáng để chịu rủi ro. Nó quá quan trọng. Tôi vẫn nghĩ chuyện này thật liều lĩnh và tôi chỉ đang tự lừa dối bản thân, nhưng....” - anh khẽ mỉm cười - “chúng ta là đồng phạm mà, đúng không? Dù có chuyện gì xảy ra cũng vẫn là đồng phạm.”

“Anh chắc chứ?” Pip cựa mình, dây đeo ba lô tụt xuống khuỷu tay.

“Tôi chắc.” Anh nói, kéo quai ba lô vừa tụt lên giúp cô.

“Được rồi,” Pip đánh mắt về phía căn nhà trống. “Nói để anh yên tâm, tôi sẽ không để chúng ta bị bắt đâu.”

“Vậy kế hoạch như nào?” Anh nói. “Phá cửa sổ chui vào à?”

Cô há hốc miệng. “Không đời nào. Tôi định dùng chìa khóa. Chúng ta đang sống ở Kilton, mọi người đều có chìa khóa dự phòng ở đâu đó bên ngoài mà.”

“Ờ đúng. Đi xác định mục tiêu nào, trung sĩ.” Ravi nhìn cô nghiêm túc, giả vờ làm một chuỗi các cử chỉ quân ngũ phức tạp. Cô đập tay anh để anh dừng lại.

Pip đi trước, bước nhanh sang đường, qua bãi cỏ trước nhà. May mắn thay, nhà Bell ở ngay cuối con phố yên tĩnh, không có ai ở xung quanh. Cô đến cửa trước và ngoảnh lại nhìn Ravi đang chạy nhanh qua đường.

Họ kiểm tra dưới thảm chùi chân - nơi nhà Pip hay cất chìa khóa dự phòng. Không có gì ở đó cả. Ravi kiểm tra phía trên khung cửa trước. Anh rút tay về, trống không, đầu ngón tay bám đầy bụi bẩn.

“Anh xem bụi cây đằng kia. Tôi đằng này.”

Chẳng có chiếc chìa khóa nào trong cả hai bụi cây, trong đế đèn lồng lẫn những dây thường xuân.

“Ồ, chắc không phải ở...” Ravi nói chỉ tay vào chiếc chuông gió mạ crôm gắn bên cạnh cửa trước. Anh luồn tay qua những thanh kim loại, nghiến răng khi hai mảnh chuông va vào nhau theo quán tính.

Pip thì thầm gấp gáp. “Ravi, anh đang làm cái...”

Ravi rút ra một thứ gì đó từ bệ gỗ nhỏ và giơ cho cô xem. Một chiếc chìa khóa còn dính ít blu-tack * cũ.

“Trò giỏi hơn thầy rồi nhỉ. Cô có thể là trung sĩ, trung sĩ ạ, nhưng tôi là thanh tra trưởng đấy?”

“Yên nào, Singh.”

Pip lục túi và ngay lập tức cô tìm thấy thứ mình đang cần. Cô lôi chúng ra.

“Cái... à mà thôi, cần gì hỏi.” Ravi cười, lắc đầu khi Pip rút ra một đôi găng tay cao su màu vàng.

“Tôi đang chuẩn bị phạm tội đấy,” cô nói. “Tôi không muốn để lại bất cứ dấu vân tay nào. Tôi cũng chuẩn bị cho anh một đôi đây?”

Ravi đặt chìa khóa vào tay Pip. Anh lục túi và lôi ra một đôi găng tay có hoa văn màu tím.

“Gì vậy trời?” Anh nói.

“Găng làm vườn của mẹ tôi. Thôi nào, tôi đâu có nhiều thời gian chuẩn bị cho vụ này chứ?”

“Rõ ràng.” Ravi lầm bầm.

“Găng tay cỡ lớn đấy. Cứ đeo vào đi.”

“Đàn ông đích thực phải ăn mặc lòe loẹt lúc đột nhập.” Ravi nói, nhanh chóng đeo găng vào và vỗ tay, gật đầu ra hiệu mình đã sẵn sàng.

Pip đeo túi lên vai và bước đến cửa. Cô hít một hơi sâu, từ từ tra chìa vào ổ khóa và xoay nhẹ.

« Lùi
Tiến »