Tôi không ngủ được.
Còn năm tiếng nữa phải tới trường và tôi vẫn không ngủ được.
Không còn phần nào trong tôi có thể nghĩ rằng đây còn là một trò đùa nữa. Tờ giấy trong túi ngủ của tôi, tin nhắn này. Nó là thật. Tôi đã bịt kín mọi khả năng rò rỉ trong cuộc nghiên cứu của mình kể từ ngày cắm trại, những người duy nhất biết là Ravi và những người tôi đã phỏng vấn.
Vậy mà có ai đó vẫn biết tôi sắp phá được án và bắt đầu hoảng loạn. Ai đó đã lần theo tôi vào rừng. Ai đó có số điện thoại của tôi.
Tôi nhắn tin trả lời, một câu “Ai đấy?” vô thưởng vô phạt. Nhưng nó bị lỗi, tôi không thể gửi được. Tôi đã tìm hiểu trên mạng: Có một số trang web và ứng dụng dùng để gửi các tin nhắn ẩn danh mà bạn không thể trả lời hay tìm ra ai đã gửi chúng.
Tôi đặt cho kẻ đó một cái tên phù hợp. Kẻ Giấu Mặt.
Liệu Kẻ Giấu Mặt có phải người đã sát hại Andie Bell? Liệu hắn có muốn tôi nghĩ rằng hắn cũng có thể làm hại tôi?
Tôi không thể đến gặp cảnh sát. Tôi chưa có đủ bằng chứng. Tất cả những gì tôi có là những lời khai chưa tuyên thệ từ những người biết từng mảnh ghép khác nhau về cuộc sống bí ẩn của Andie. Tôi có bảy đối tượng tình nghi nhưng chưa có đối tượng tình nghi số một nào. Có quá nhiều người ở Little Kilton có động cơ để sát hại Andie. Tôi cần một bằng chứng hữu hình.
Tôi cần chiếc điện thoại ổ ghi đó.
Và chỉ đến lúc đó tôi mới chịu để yên mọi chuyện, Kẻ Giấu Mặt ạ. Chỉ đến khi sự thật được công bố và ngươi không còn là Kẻ Giấu Mặt nữa.