Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3518 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi mốt

“Barney-Barney-Barney ngồi,” Pip ngâm nga hát, chơi đùa quanh bàn ăn. Chiếc đĩa CD cũ của mẹ cô bị kẹt ở một vết xước nào đó trên bề mặt, không ngừng bảo họ “hãy lên đường, đư-đư-đư.”

“Âm thanh tệ quá.” Leanne bước vào với một đĩa khoai tây nướng, đặt nó xuống giá đỡ ba chân trên bàn. “Chuyển bài mới đi Pip.” Bà nói rồi đi ra khỏi phòng.

Pip nhấn nút trên máy phát CD, “di tích” cuối cùng của thế kỷ XX mà mẹ cô vẫn chưa sẵn sàng từ bỏ để chuyển sang màn hình cảm ứng và loa bluetooth. Cũng dễ hiểu, nhìn cách bà sử dụng điều khiển tivi cũng đã là cả một nỗi đau.

“Anh xong chưa, Vic?” Leanne trở lại phòng, tay ôm một tô bông cải và đậu hấp cùng một chút bơ đang tan chảy phía trên.

“Gà nướng đã sẵn sàng, thưa quý cô xinh đẹp của anh.” Ông trả lời. Pip giúp bố bưng chén đĩa và món gà nướng còn nghi ngút khói, Josh lẻn vào phòng ăn từ phía sau họ.

“Con xong bài tập về nhà chưa, cục cưng?” Mẹ hỏi Josh trong lúc họ ngồi vào chỗ quen thuộc. Chỗ của Barney là phần sàn cạnh chân Pip, một địa điểm hoàn hảo để cô thực hiện “phi vụ” đánh rơi những mẩu thịt nhỏ nhân lúc bố mẹ không để ý.

Pip nhanh tay cầm lấy đĩa khoai tây trước khi bố cô kịp làm thế. Ông ấy, cũng giống như Pip, là một người khá sành ăn.

“Joshua, con có thể “ban” chút Bisto cho ông bố khổ sở này không?”

Khi đĩa của mỗi người đã chất đầy đồ ăn và ai nấy đều tập trung vào nó, Leanne quay sang Pip, chỉ nĩa vào cô. “Hạn chót nộp đơn vào đại học của con là hôm nào nhỉ, Pip?”

“Ngày 15 ạ.” Pip nói. “Con sẽ cố gắng sắp xếp nộp đơn trong vài ngày tới. Sớm hơn một chút.”

“Con có dành đủ thời gian để viết bài luận cá nhân* không vậy? Dạo này con có vẻ lúc nào cũng cắm đầu vào bài EPQ.”

“Ôi, lúc nào con chẳng đi trước một bước.” Pip nói, chọc vào một gốc bông cải xanh to dị thường như cây thông khổng lồ trong thế giới bông cải xanh. “Nếu con trễ hạn, chỉ có thể là do ngày tận thế đã đến.”

“Bố mẹ có thể đọc qua nó sau bữa tối nếu con muốn?”

“Vâng, để con in ra.”

Tiếng còi tàu vang lên từ điện thoại của Pip, khiến Barney giật nảy và mẹ cô cau có.

“Không dùng điện thoại trên bàn ăn.” Bà nói.

“Con xin lỗi,” Pip nói. “Để con chuyển qua chế độ im lặng.”

Nó rất có thể là sự khởi đầu của một trong những đoạn độc thoại dài vô tận của Cara, được gửi từng dòng một, khi điện thoại của Pip trở thành một “nhà ga địa ngục”, tất cả các chuyến tàu điên cuồng hét lên với nhau. Hoặc có thể là Ravi. Pip nhìn màn hình để bấm nút tắt chuông.

Cô cảm giác mặt mình trong phút chốc đã chuyển trắng bệch không còn chút máu.

Hơi nóng rực lên, phả dọc sống lưng, tràn vào trong dạ dày, đẩy bữa tối trào ngược lên, khiến cổ họng cô co thắt. Cô bất ngờ rơi vào nỗi sợ hãi lạnh băng.

“Sao đấy Pip?”

“Ờm... tự nhiên con mắc quá.” Cô nói, cầm điện thoại trong tay, nhảy dựng khỏi ghế, suýt vấp vào Barney đang nằm dưới chân.

Pip lao ra khỏi phòng và chạy qua hành lang. Đôi tất len dày tuột khỏi chân khiến cô vấp phải và ngã sấp xuống sàn, một bên khuỷu tay chống vội xuống mặt sàn gỗ sồi bóng loáng.

“Có sao không Pippa?” Giọng Victor từ trong phòng vọng ra.

“Con không sao.” Cô nói, lồm cồm bò dậy. “Trượt chân thôi ạ.”

Pip đóng cửa nhà vệ sinh và khóa lại. Cô thả nắp bồn cầu xuống và ngồi lên, chân run lập cập. Giữ chặt điện thoại bằng cả hai tay, Pip mở nó lên và nhấn vào mục tin nhắn.

Con điếm ngu ngốc. Hãy để yên mọi chuyện khi mày còn cơ hội.

Từ một số điện thoại lạ.

« Lùi
Tiến »