Có thêm hai phản hồi sáng nay trong lúc tôi đang xem trận bóng đá của Josh. Phản hồi thứ nhất nói rằng họ không biết bất cứ thông tin gì về chuyện này, cũng không muốn bình luận gì nhiều. Phản hồi thứ hai như sau.
Thư mời cung cấp thông tin cho phóng sự điều tra độc lập của BBC
pfa20@gmail.com 12 thg 10 (2 ngày trước)
Joanna Riddell thân mến, Tôi là Poppy, phóng viên đài BBC. Hiện tại, tôi đang làm phóng sự độc lập...
Từ: Joanna95Riddell@aol.com Đến: pla20@gmail.com
12:44 (57 phút trước)
Poppy Firth-Adams thân mến,
Cảm ơn đã gửi email cho tôi, tôi đồng ý rằng đây là một chủ đề quan trọng cần được chú ý trên phương tiện truyền thông.
Tôi có biết về vụ bỏ thuốc đồ uống xảy ra ở các bữa tiệc tại gia. Ban đầu, chúng chỉ là những tin đồn mà tôi tưởng mấy cô nàng quá chén tìm cách biện bạch. Nhưng có một bữa tiệc vào khoảng tháng Hai năm 2012, một người bạn của tôi (tôi không tiện nhắc tên) đã gặp vấn đề. Cô ấy không thể nói cũng không cử động được. Ngày hôm sau, cô ấy thậm chí không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra trong bữa tiệc đêm trước.
Vài ngày sau, cô ấy có nhờ tôi đi cùng đến đồn cảnh sát Kilton để trình báo vụ việc. Cô ấy đã gặp và nói chuyện với một sĩ quan trẻ, tôi không nhớ rõ tên anh ấy. Tôi cũng không chắc sau đó có chuyện gì xảy ra hay không. Nhưng kể từ ấy, tôi lúc nào cũng phải canh chừng đồ uống của mình.
Bởi vậy, tôi thực sự tin rằng các cô gái có thể bị đánh thuốc đồ uống tại mấy bữa tiệc như vậy (tôi không biết thuốc gì). Tôi mong thông tin này có thể giúp ích cho bài phóng sự của cô. Hãy thoải mái liên lạc lại với tôi nếu cô có thêm câu hỏi gì khác.
Thân mến,
Jo Riddell.
Cốt truyện cứ tiếp tục dày lên.
Tôi nghĩ mình có thể chắc chắn rằng đồ uống có bị đánh thuốc tại các bữa tiệc thảm họa vào năm 2012, mặc dù những người tham gia không biết rõ về điều đó lắm. Vậy, Max đã mua thuốc xâm hại tình dục từ Andie và đánh thuốc các cô gái ở những bữa tiệc mà anh ta tổ chức. Không cần phải là thiên tài gì mấy để kết nối hai mảnh ghép đó.
Không chỉ vậy, Nat da Silva có khả năng cao là một trong số những nạn nhân từng bị đánh thuốc. Liệu điều này có liên quan đến vụ sát hại Andie chăng? Và có chuyện gì xảy ra với Nat trong cái đêm mà cô ấy bị đánh thuốc không? Tôi không thể hỏi thẳng cô ấy được: Cô ấy là đối tượng mà tôi phải gọi là một nhân chứng đặc biệt thù địch .
Và cuối cùng, trên tất cả, Joanna Riddell nói rằng bạn cô ấy nghĩ mình đã bị đánh thuốc và có báo cáo cho đồn cảnh sát Kilton. Báo cáo với một sĩ quan “trẻ”. Vậy đó, tôi đã nghiên cứu qua và sĩ quan nam trẻ tuổi duy nhất vào năm 2012 là (đúng rồi, BINGO) Daniel da Silva. Joanna nói rằng không có cuộc điều tra nào diễn ra sau đó. Có phải bởi vì cô gái vô danh ấy đã báo cảnh sát quá muộn nên không còn dấu hiệu về chất kích thích trong mẫu thử không? Hoặc là chính bản thân Daniel cũng có tham gia theo cách nào đó... và anh ta đang cố che giấu điều gì đấy? Mà tại sao cơ chứ?
Tôi vừa tình cờ bắt được một liên kết khác giữa những cá nhân trong Danh sách tình nghi , giữa Max Hastings và hai người nhà Da Silvas. Tôi sẽ gọi cho Ravi sau và chúng tôi có thể cùng động não xem bộ ba khả dĩ này có thể mang ý nghĩa nào. Nhưng bây giờ tôi cần tập trung vào Max.
Anh ta đã nói dối đủ nhiều và bây giờ tôi có lý do xác đáng để tin rằng anh ta đã đánh thuốc các cô gái ở bữa tiệc, anh ta cũng có thể đã dan díu với Andie sau lưng Sal tại khách sạn Ivy House.
Nếu tôi phải dừng dự án ngay tại đây và chỉ ra hung thủ, tôi sẽ chỉ thẳng vào Max. Anh ta là nghi phạm số một.
Nhưng tôi không thể cứ đến và nói chuyện với anh ta về điều này, anh ta là một nhân chứng thù địch khác và bây giờ thậm chí còn có thể có lịch sử về tấn công tình dục. Anh ta sẽ không chịu hé miệng mà không có “đòn bẩy”. Vì vậy, tôi phải dùng một trong những cách thức quen thuộc: rình mò trên mạng một cách nghiêm túc.
Tôi cần phải tìm cách đột nhập vào trang cá nhân Facebook của anh ta và “truy lùng” bất cứ thứ gì liên kết anh ta với Andie, khách sạn Ivy House hay những cô gái say xỉn qua từng bài đăng, từng bức ảnh. Một thứ gì đó mà tôi có thể dùng để buộc anh ta mở miệng, hoặc thậm chí tốt hơn, một bằng chứng đủ để tôi “đường đường chính chính” đến thẳng chỗ cảnh sát.
Tôi cần phải vượt qua chế độ quyền riêng tư của Nancy Tangotits (nghĩa là Max đấy).