Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi lăm

Pip đặt dao và nĩa lên đĩa của mình một cách trang trọng với độ chính xác hết mức.

Giờ thì con rời bàn được chưa ạ?” Cô nhìn khuôn mặt đang cau có của mẹ mình.

“Mẹ không thấy có gì cần phải vội.” Bà nói.

“Con đang chạy nước rút cho bài EPQ và con muốn đạt chỉ tiêu của mình trước khi đi ngủ.”

“Ừ, đi đi, Dưa Chuột Muối.” Bố cô mỉm cười, với lấy đĩa Pip để gạt phần thức ăn thừa vào đĩa mình.

“Vic!” Mẹ cô chuyển sang cau có với ông trong lúc Pip đứng dậy và đẩy ghế sát bàn.

“Ôi em yêu, có người còn phải lo lắng con cái mình chực chuồn khỏi bàn ăn để tranh thủ hút chích đấy. Hãy cảm thấy biết ơn vì Pip chỉ mê bài tập về nhà thôi.”

“Hút chích là gì ạ?” Giọng Josh loáng thoáng sau lưng Pip.

Cô bước hai bậc một, Barney ở chân cầu thang nghiêng đầu nhìn cô đi vào cấm địa của loài chó.

Cô đã nghĩ lại mọi thứ liên quan đến Nancy Tangotits trong bữa tối, bây giờ cô có một ý tưởng.

Pip đóng cửa phòng ngủ, rút điện thoại ra và quay số.

“Chào buổi tối.” Giọng Cara phía bên kia đầu dây.

“Ê, bồ có đang bận gì không, có thời gian lén giúp mình vài thứ không?” Pip nói.

“Tớ luôn sẵn lòng lén lút. Bồ cần gì nào?”

“Naomi có nhà không?”

“Không, đi London chơi rồi. Sao thế?” Bắt đầu có sự nghi ngờ trong giọng nói của Cara.

“Hứa phải giữ bí mật đấy.”

“Chắc như bắp, chuyện gì đấy?”

“Tớ nghe được vài tin đồn về một bữa tiệc thảm họa cũ có thể cho tớ vài manh mối để làm bài EPQ. Nhưng tớ cần tìm bằng chứng, đây là lúc cần chút lén lút.” Pip nói.

Cô hy vọng mình ngửa bài vừa đủ, xóa bỏ tên của Max và giả vờ xem nhẹ mọi chuyện, đủ để Cara không lo lắng về chị mình, để lại vừa đủ khoảng trống để nó khiến cô ấy tò mò.

“Tin đồn gì thế?” Cô ấy nói.

Pip “đi guốc trong bụng” Cara.

“Cũng chưa có gì rõ ràng. Nhưng tớ cần xem qua vài bức ảnh cũ chụp ở bữa tiệc thảm họa đó. Đây là lúc tớ cần cậu giúp.”

“Ừ, để tớ.”

“Facebook của Max Hastings chỉ là bình phong, cậu biết đấy, kiểu để nhà tuyển dụng và mấy trường đại học xem qua cho vui. Tài khoản thật của anh ta dùng tên giả và thiết lập quyền riêng tư. Tớ chỉ có thể xem được những bài đăng mà cả Naomi cũng được gắn thẻ.”

“Và cậu muốn tớ đăng nhập với tài khoản của Naomi để xem qua ảnh cũ của Max?”

“Trúng phóc.” Pip nói, ngồi lên giường và lấy laptop .

“Được luôn.” - giọng Cara run lên - “Về cơ bản bọn mình đâu có rình rập Naomi đâu phải không, như cái lần chúng ta chỉ cần biết liệu thằng cha nhìn giống Benedict Cumberbatch* có phải bạn trai của chị ấy không thôi. Bởi vậy vụ này cũng đâu có vi phạm gì đâu. Thêm nữa, Naomi cũng nên học thói quen thỉnh thoảng đổi mật khẩu đi là vừa, chị ấy chỉ dùng một mật khẩu cho tất cả mọi thứ. Naomi cũng nên học thói quen thỉnh thoảng đổi mật khẩu đi là vừa, chị ấy chỉ dùng một mật khẩu cho tất cả mọi thứ.”

“Cậu có vào được laptop của chị ấy không?” Pip nói.

“Đang mở đây.”

Có một khoảng trống với tiếng đánh máy và nhấp chuột. Pip có thể hình dung Cara ngay lúc này với chiếc mũ trùm quá khổ đến mức kỳ cục mà cô luôn đội khi mặc đồ ngủ. Cô ấy mặc như thế chín trên mười lần. “Chị ấy vẫn còn đăng nhập này. Tớ vào được rồi.”

“Cậu nhấp vào chỗ Cài đặt bảo mật được không?” Pip hỏi.

“Xong.”

“Bỏ chọn hộp thoại kế bên chức năng thông báo đăng nhập để chị ấy không biết tớ đăng nhập vào từ một thiết bị mới.”

“Xong.”

“Xong rồi, đó là tất cả các thủ thuật hacker tớ cần từ phía cậu.” Pip nói.

“Tiếc ghê, nó còn hấp dẫn hơn bài EPQ của tớ nữa.” Cara nói.

“Ờ thì đáng lẽ cậu không nên làm bài nghiên cứu của mình theo khuôn mẫu quá.” Pip nói.

Cara đọc địa chỉ email của Naomi và Pip đánh vào khung đăng nhập của Facebook.

“Mật khẩu của chị ấy là Isobel0610 .” Cara nói.

“Tuyệt cú mèo,” Pip nhanh chóng nhập vào. “Cảm ơn nhé đồng chí. Nghỉ.”

“Rõ! Naomi mà biết chuyện là tớ khai cậu ra đấy.”

“Đã hiểu.” Pip nói.

“Được rồi bạn mình, bố tớ đang gào lên dưới nhà. Báo cho tớ nếu cậu tìm được thứ gì thú vị nhé.”

“Nhất trí luôn.” Pip nói, mặc dù cô biết mình không thể làm vậy.

Cô cúp máy và nhấn vào nút đăng nhập Facebook.

Điểm qua những tin mới trên tường của Naomi, cô khám phá ra rằng, cũng giống tường của cô, nó chứa đầy bài đăng về lũ mèo đang làm trò ngu ngốc, video công thức món ăn kiểu mì ăn liền và bài đăng có mấy câu trích dẫn sai ngữ pháp trên ảnh nền chụp hoàng hôn đậm chất ngôn tình.

Pip nhập Nancy Tangotits vào thanh tìm kiếm và nhấp chuột để đi đến hồ sơ của Max. Vòng tròn đang tải trên tab biến mất và trang tường nhà Max hiện lên, một dòng thời gian đầy ảnh chụp sặc sỡ và những nụ cười tươi hết cỡ.

Không mất nhiều thời gian để Pip hiểu ra vì sao Max có hai hồ sơ. Không đời nào anh ta muốn bố mẹ mình nhìn thấy những “trò mèo” mà anh ta làm khi không ở nhà. Rất nhiều ảnh chụp ở quán bar, vũ trường, mái tóc vàng bết trên trán mướt mải mồ hôi, quai hàm bạnh và đôi mắt lờ đờ mất tập trung. Làm dáng khi ôm gái, thè lưỡi trước máy ảnh, đồ uống bị đổ bắn tung tóe lên áo sơ mi. Đó mới chỉ là mấy ảnh chụp gần nhất trên dòng thời gian.

Pip nhấp vào mục ảnh chụp của Max và bắt đầu hành trình dài hơi lăn chuột đến tận năm 2012. Cứ mỗi tám mươi bức ảnh hoặc cỡ đó, cô phải chờ ba thanh đang tải chạy dần để đưa cô xa hơn, ngược về quá khứ của Nancy Tangotits. Hầu hết mấy bức ảnh đều có chung một mô típ: quán bar , vũ trường, những đôi mắt lờ đờ. Thỉnh thoảng có sự khác biệt với các hoạt động về đêm: trong một loạt ảnh từ chuyến đi trượt tuyết nào đó, Max đứng chỉ mặc độc chiếc quần đùi.

“Chuyến du hành” dài tới mức Pip phải giết thời gian bằng một tập podcast về những tội ác có thật mà cô đang nghe dở. Cuối cùng cô cũng đến được năm 2012, lướt ngay đến tháng Một trước khi cô bắt tay nghiền ngẫm từng bức ảnh một cách cẩn thận.

Hầu hết là ảnh cười chính diện của Max cùng những người khác, hoặc ảnh một đám đông phá lên cười khi Max làm trò ngốc nghếch. Naomi, Jake, Millie và Sal là bạn diễn chính của anh ta. Pip nán lại một lúc lâu trước bức ảnh Sal nở nụ cười rạng rỡ bên cạnh Max đang giả vờ liếm má anh ấy. Ánh mắt cô lướt qua hai chàng trai đang vui vẻ trong men say, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nhỏ nhất nào về từng bí mật và bi kịch có thể xảy ra giữa hai người bọn họ.

Pip đặc biệt chú ý đến những bức ảnh có đám đông, tìm kiếm khuôn mặt của Andie ở hậu cảnh, bất cứ thứ gì khả nghi trên tay Max, vì anh ta luôn rình rập quá gần đồ uống của các cô gái. Cô nhấp chuột tới lui qua rất nhiều bức ảnh về các bữa tiệc thảm họa đến nỗi mắt cô mệt nhoài, khô khốc vì ánh sáng trắng từ laptop - nơi có những bức ảnh chuyển tiếp như trang sách đang lật. Cho đến khi cô nhấp nút mũi tên phải vào những bức ảnh được chụp vào cái đêm định mệnh đó, mọi thứ trở nên sắc nét và tĩnh lặng trở lại.

Pip nhoài người, nhìn gần màn hình.

Max đã chụp và tải lên mười bức ảnh trong buổi tối Andie mất tích. Pip ngay lập tức nhận ra quần áo của nhóm người bọn họ và chiếc ghế sofa ở nhà Max. Thêm vào ba bức ảnh của Naomi và sáu bức ảnh của Millie, tổng cộng có mười chín bức ảnh, mười chín bức ảnh chụp nhanh về những giờ phút cuối đời của Andie Bell.

Pip rùng mình và kéo chăn trùm kín chân. Các bức ảnh có tính chất tương tự như những bức Millie và Naomi đã chụp: Max và Jake nắm chặt bộ điều khiển và nhìn ra ngoài khung hình, Millie và Max tạo dáng với những bộ lọc chỉnh sửa ảnh hài hước, Naomi ở phía sau mải nhìn vào điện thoại mà không để ý đến mấy kiểu tạo dáng đang diễn ra ngay sau lưng. Trong nhóm bốn người bạn thân nhất không có chỗ cho người thứ năm. Sal ra ngoài và bị cáo buộc với tội sát nhân thay vì đàn đúm với bạn bè của mình.

Đó là khi Pip nhận ra. Khi chỉ có Millie và Naomi thì những bức ảnh này có thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng giờ đây, khi cô nhìn vào những bức ảnh của Max, một khuôn mẫu đã xuất hiện. Cả ba người bọn họ đều đăng ảnh trong khung giờ 9 rưỡi đến 10 giờ, vào chính cái đêm thứ Hai ngày 23 đó . Có hơi lạ không khi tất cả bọn họ đều quyết định đăng mấy bức ảnh này gần như cùng một lúc giữa cơn bão điên cuồng về sự mất tích của Andie? Mà tại sao họ lại đăng mấy bức ảnh này chứ?

Naomi nói rằng chị ấy và những người khác đã quyết định vào tối thứ Hai rằng họ sẽ nói với cảnh sát sự thật về bằng chứng ngoại phạm của Sal, liệu việc đăng ảnh có phải bước đầu tiên của quyết định đó? Để ngừng che giấu sự vắng mặt của Sal?

Pip đánh máy lại một số ghi chú về quyết định đăng ảnh trùng hợp, bấm lưu và gập laptop . Cô chuẩn bị để đi ngủ, bước ra từ phòng tắm với bàn chải đánh răng ngậm trong miệng, vừa ngâm nga vừa viết nhanh danh sách việc cần làm cho ngày mai, gạch chân ba lần dòng “Hoàn thành bài luận về Margaret Atwood” .

Nằm trên giường, Pip đọc ba đoạn trong cuốn sách đang đọc dở trước khi sự mệt mỏi bắt đầu xen vào từng con chữ, khiến chúng trở nên xa lạ và dời dạc. Cô chỉ kịp tắt đèn trước khi chìm hẳn vào giấc ngủ.

Pip ngồi bật dậy chỉ với một cái khịt mũi và một cú giật chân. Cô tựa vào đầu giường, dụi mắt trong lơ mơ. Pip mở điện thoại, hấp háy nhìn vào màn hình. Mới 4 giờ 47 phút sáng.

Điều gì đã đánh thức cô? Có phải một con cáo đang la hét ngoài kia? Hay là một giấc mơ?

Rồi một thứ gì đó bắt đầu khuấy động, trên đầu lưỡi và trong não cô. Một ý nghĩ mơ hồ, quá mơ hồ, quá gai góc và quá vặn vẹo để có thể diễn tả bằng lời, vượt xa khả năng tiếp thu của một người vừa bất chợt tỉnh giấc. Nhưng cô biết nó đang kéo mình về đâu.

Pip trượt nhanh xuống giường. Hơi lạnh trong phòng làm da cô buốt nhói, biến hơi thở của cô thành những bóng ma. Cô chộp lấy chiếc laptop trên bàn và mang lên giường, quấn chăn quanh người để giữ ấm. Mở màn hình, Pip lại bị chói mắt bởi ánh sáng. Cô mở Facebook, vẫn đăng nhập với tên Naomi, tìm đường trở lại với Nancy Tangotits và những bức ảnh đêm đó .

Cô nhìn qua tất cả một lượt rồi lướt chậm, xem kỹ hơn một chút. Pip dừng tay ở bức ảnh chụp kế cuối. Cả bốn người bạn thân đều có mặt trong bức ảnh đó. Naomi đang ngồi quay lưng về phía máy ảnh, cụp mắt. Dù Naomi chỉ xuất hiện ở phần nền sau nhưng có thể thấy rõ rằng cô ấy đang cầm chiếc điện thoại sáng lên với màn hình khóa và vài con số nhỏ màu trắng, mắt cô ấy nhìn chăm chú. Trọng tâm của bức ảnh là Max, Millie và Jake, cả ba đang đứng gần ghế sofa , mỉm cười, Millie khoác vai hai chàng trai. Max đang cầm bộ điều khiển trong tay phía ngoài và bộ điều khiển của Jake biến mất khỏi cạnh phải của bức ảnh. Pip run lập cập, nhưng không phải vì lạnh.

Máy ảnh phải cách những gương mặt tươi cười ít nhất 1.5 mét mới gom hết bọn họ vào chung khung hình.

Và trong sự thinh lặng chết chóc của màn đêm, Pip nói thầm. “Vậy ai đã chụp bức ảnh này?”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »