Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3540 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi sáu

Đó là Sal.

Đó phải là Sal.

Pip thấy nóng ran và bủn rủn, bất chấp cái lạnh khô.

Cô di chuyển một cách máy móc, tâm trí trôi dạt trong những làn sóng suy nghĩ đang xô vào nhau một cách vô tổ chức. Nhưng tay Pip bằng cách nào đó vẫn biết phải làm gì. Vài phút sau, cô đã tải xong bản dùng thử của Photoshop về máy. Cô mở bức ảnh của Max trong chương trình. Theo hướng dẫn trực tuyến của một người đàn ông có giọng Ai-len mượt mà, cô phóng to ảnh rồi tăng độ sắc nét.

Cô ngồi lùi ra sau và thở gấp.

Không còn nghi ngờ gì nữa. Những con số nhỏ hiển thị trên điện thoại của Naomi là “00:09”.

Họ nói Sal rời đi lúc 10 giờ 30 phút nhưng cả bốn người bọn họ đã ở đó, lúc 0 giờ 09 phút, lọt thỏm trong khung hình của bức ảnh mà không ai trong số họ có thể tự chụp.

Bố mẹ Max đi vắng đêm đó và không có ai khác ở nhà, đó là điều họ luôn nói. Năm người bọn họ ở cùng nhau, cho đến khi Sal rời đi lúc 10 rưỡi để giết bạn gái mình.

Và đây, ngay trước mắt Pip, là bằng chứng cho thấy đó là lời nói dối. Một người thứ năm đã ở đó sau nửa đêm. Còn có thể là ai khác ngoài Sal?

Pip phóng to góc trên cùng của bức ảnh. Đằng sau ghế sofa , trên bức tường phía sau là một ô cửa sổ. Trên ô cửa ngay chính giữa là ảnh phản chiếu của đèn flash điện thoại. Khó có thể phân biệt bóng người đang cầm chiếc điện thoại ấy với bóng tối bên ngoài. Nhưng, ngay bên rìa những vệt sáng trắng, có một vầng sáng nhạt phản chiếu màu xanh lam, chỉ có thể thấy được nhờ phân biệt với nền đen xung quanh. Cũng chính là màu xanh giống với chiếc áo sơ mi Sal đã mặc tối hôm đó, chiếc áo mà cho đến giờ Ravi vẫn thỉnh thoảng mặc. Bụng Pip quặn thắt lúc nghĩ đến Ravi, tưởng tượng anh sẽ thế nào khi nhìn thấy bức ảnh này.

Pip phóng to ảnh, trích xuất và lưu thành tệp. Cô bật trang ảnh có Naomi cầm điện thoại cạnh trang có ánh đèn flash phản chiếu trên cửa sổ. Cùng với bức ảnh gốc đã lưu, cô gửi từng trang đến máy in đặt trên bàn làm việc. Cô ngồi trên giường, nhìn chiếc máy in kêu lạch xạch lúc nó nhả ra từng trang, âm thanh phát ra nghe như một đoàn tàu thu nhỏ đang hoạt động.

“Pip, mẹ vào hút bụi được không?”

Pip giật thót. Cô bật dậy, hông và cổ bên phải đau nhức.

“Con vẫn đang ngủ nướng đấy à?” Mẹ cô nói, mở cửa ra. “1 rưỡi chiều rồi đấy heo lười. Mẹ tưởng con dậy rồi chứ.”

“Không... con...” Pip nói, họng ngứa ngáy. “Con chỉ hơi mệt, cảm thấy không khỏe lắm. Mẹ hút bụi phòng Josh trước được không?”

Bà dừng lại nhìn cô, lo lắng. “Con không làm việc quá sức đấy chứ, Pip?” Bà nói. “Chúng ta đã nói chuyện về vấn đề này rồi.”

“Không có đâu mẹ, con hứa.”

Pip bò khỏi giường, suýt làm rơi laptop . Cô đã sẵn sàng. Cô mặc áo len chui đầu màu xanh đậm, chật vật dùng lược gỡ mái tóc rối, nhặt ba bức ảnh đã in lên, đặt chúng vào một bìa nhựa rồi nhét tất cả vào ba lô. Sau đó, cô lấy điện thoại, tìm kiếm trong các số điện thoại mới liên lạc gần đây và bấm nút gọi.

“Ravi!”

“Chuyện gì đấy, trung sĩ?”

“Gặp tôi bên ngoài nhà anh trong mười phút nữa. Tôi lên xe đây.”

“Được, thực đơn hôm nay có món gì ấy nhỉ, thêm “một đĩa tống tiền”, “món phụ đột nhập” và...”

“Nghiêm túc đấy, Ravi. Nhớ có mặt trong mười phút.”

Ngồi trên ghế lái phụ, Ravi há hốc miệng nhìn các bức ảnh in trên tay.

Anh im lặng một hồi lâu trước khi lên tiếng. Họ ngồi đó, không nói gì, Pip nhìn Ravi dò ngón tay trên bức ảnh phản chiếu dải xanh mờ ảo trên ô cửa sổ.

“Hóa ra, Sal chưa từng nói dối cảnh sát.” Cuối cùng Ravi cũng nói. “Ừ, anh ấy không nói dối,” Pip nói. “Tôi nghĩ anh ấy rời nhà Max lúc 0 giờ 15 phút, như anh ấy nói lúc đầu. Bạn của Sal mới là người nói dối. Tôi không biết tại sao, nhưng họ đã nói dối vào chính hôm thứ Ba đó và tước đi bằng chứng ngoại phạm của Sal.”

“Có nghĩa là anh ấy vô tội, Pip.” Mắt Ravi sáng bừng.

“Đó là điều chúng ta cần kiểm tra, đi thôi.”

Pip xuống xe. Cô đã đón Ravi và chở anh thẳng đến đây, đậu xe trên bãi cỏ ven đường Wyvil, để mặc đèn cảnh báo nguy hiểm nhấp nháy. Ravi sập cửa và đi theo Pip.

“Làm thế nào để chúng ta kiểm tra điều đó?”

“Chúng ta cần chắc chắn, Ravi, trước khi chấp nhận nó như một sự thật.” Cô nói, đi chậm lại một chút để đi song song với anh. “Và cách duy nhất để biết chắc chắn là dựng lại hiện trường vụ sát hại Andie Bell. Để xem với thời gian xuất phát mới từ nhà Max, liệu Sal còn đủ thời gian gây án không.”

Họ rẽ trái xuống Tudor Lane, lững thững đi về phía ngôi nhà bừa bộn của Max Hastings, nơi mọi chuyện bắt đầu từ năm năm rưỡi trước. Pip rút điện thoại. “Chúng ta có quyền nghi ngờ lời buộc tội giả định. Giả sử Sal rời khỏi nhà Max ngay sau khi chụp bức ảnh đó, mười phút sau nửa đêm. Bố anh nói Sal về nhà lúc mấy giờ?”

“Khoảng 0 giờ 50 phút.” Anh trả lời.

“Ừ. Cứ cho là có vài sai số về ghi nhớ, Sal về nhà muộn hơn một chút, khoảng 0 giờ 55 phút chẳng hạn. Nghĩa là Sal sẽ có bốn mươi lăm phút từ đầu đến cuối. Chúng ta phải di chuyển thật nhanh, Ravi, dùng thời gian ít nhất có thể để sát hại và phi tang thi thể cô ấy.”

“Này, thanh thiếu niên bình thường ngồi ở nhà xem tivi vào ngày Chủ nhật đấy.” Ravi nói.

“Rồi, chuẩn bị bấm giờ... bắt đầu!”

Pip xoay gót và chạy ngược trở lại con đường họ vừa đi, Ravi chạy bên cạnh. Những bước chân của cô rơi vào đâu đó giữa kiểu chạy nước rút và đi bộ nhanh. Tám phút và bốn mươi bảy giây sau, họ đến chỗ chiếc xe. Đây chính là điểm chặn.

“Được rồi.” Cô nổ máy, lái nó trở lại đường. “Vậy giả sử đây là xe của Andie và cô ấy đã gặp Sal. Giả sử cô ấy đang lái xe để đón bố mẹ mình nhanh hơn. Giờ chúng ta sẽ đến địa điểm yên tĩnh đầu tiên mà trên lý thuyết, đó là nơi vụ sát hại có thể diễn ra.”

Cô không cần lái xe quá xa trước khi Ravi chỉ ra phía ngoài.

“Ở đó, chỗ đó khá yên tĩnh và hẻo lánh. Tấp vào đây đi.” Anh nói.

Pip tấp vào con đường đất nhỏ, chật cứng những hàng rào cao. Một biển báo cho họ biết con đường ngoằn ngoèo này dẫn về một trang trại. Pip dừng xe ở lối đi rộng cắt vào hàng rào.

! “Bây giờ chúng ta ra ngoài. Họ không tìm thấy vết máu nào ở phía trước xe, chỉ có trong cốp.”

Pip liếc nhìn chiếc đồng hồ bấm giờ đang chạy trong lúc Ravi vòng qua đầu xe để sang phía cô ngồi: 15 phút 29 giây, 15 phút 30 giây...

“Tiếp theo, giả sử họ cãi nhau ngay lúc này. Cuộc cãi vã bắt đầu căng thẳng. Có thể là về chuyện Andie bán thuốc hoặc về “anh chàng lớn tuổi bí ẩn”. Sal nổi giận, Andie chửi anh ấy,” Pip huơ tay để lấp đầy thời gian của khung cảnh tưởng tượng. “Rồi ngay lúc này, có thể Sal nhìn thấy một tảng đá trên đường, hoặc thứ gì đó nặng từ xe Andie. Cũng có thể là không có vũ khí nào. Hãy cho anh ấy ít nhất bốn mươi giây để sát hại cô ấy.”

Họ đợi.

“Vậy là bây giờ Andie đã chết.” Pip chỉ xuống con đường đá cuội. “Sal mở cốp xe...” - Pip nâng cốp xe lên - “...rồi bế cô ấy.” Cô cúi xuống và đưa tay ra, dành đủ thời gian để nhấc một thi thể vô hình. “Anh ấy đặt cô ấy vào cốp xe, chỗ vết máu được tìm thấy.” Pip đặt tay xuống và lùi lại để đóng cốp. “Bây giờ anh ấy trở lại trong xe.” Ravi nói.

Pip nhìn đồng hồ bấm giờ: 20 phút 02 giây, 20 phút 03 giây... Cô lùi xe và lái ra con đường chính.

“Bây giờ Sal đang lái xe, dấu vân tay của anh ấy đầy trên vô lăng và bảng điều khiển. Anh ấy đang nghĩ xem phải phi tang xác cô ấy thế nào. Khu vực gần nhất có rừng cây là Lodge Wood. Vì vậy, có thể Sal đã quẹo ra khỏi Wyvil Road tại đây.” Cô nói, đánh tay lái, khu rừng hiện ra phía bên trái họ.

“Nhưng bây giờ Sal phải tìm được chỗ để xe gần đây.” Ravi nói.

Họ đi men theo rìa rừng vài phút để tìm kiếm một địa điểm phù hợp, cho đến khi họ tiến vào một “đường hầm” dựng bởi hại hàng cây với vòm lá rộng.

“Ở đó.” Họ đồng thanh.

Pip tấp xe vào bờ cỏ. “Tôi dám cá là cảnh sát đã tìm chỗ này cả trăm lần, đây là khu rừng gần nhà Max nhất, nhưng cứ cho là bằng cách nào đó Sal giấu được cái xác ở đây đi.” Cô nói.

Họ xuống xe lần nữa.

20 phút 18 giây.

“Vậy,” Sal mở cốp và kéo cô ấy ra. Pip tái hiện động tác, để ý cơ hàm của Ravi cứng lại rồi thôi. Có thể anh từng gặp những cơn ác mộng về cảnh này - cảnh người anh trai tốt bụng kéo lê xác chết đẫm máu qua những thân cây. Nhưng biết đâu, chỉ sau hôm nay, anh sẽ không còn bị ám ảnh về khung cảnh ấy nữa.

“Sal hẳn đã phải kéo cô ấy đi rất xa khỏi mặt đường.” Cô nói, giả vờ kéo lê cái xác, khom lưng, loạng choạng lùi về phía sau.

“Đây cũng khá khuất mặt đường rồi.” Ravi nói khi Pip đã “kéo” được khoảng 70 mét vào rừng.

“Ừ.” Cô “buông Andie”.

29 phút 48 giây.

“Vậy, cái hố luôn là một vấn đề, làm sao anh ấy có đủ thời gian để đào một cái đủ sâu chứ. Nhưng giờ chúng ta đã đi đến tận đây rồi,” - Pip liếc quanh những thân cây lốm đốm nắng - “cũng có khá nhiều cây bị đổ. Có thể anh ấy không cần phải đào quá sâu. Có thể anh ấy đã tìm được một hố nông có sẵn, như chỗ kia chẳng hạn.” Cô chỉ vào một hố rêu lớn có mớ rễ khô già bò qua, vẫn còn bám vào một thân cây đã đổ từ lâu.

“Sal phải đào nó sâu thêm,” Ravi nói. “Thi thể của cô ấy chưa được tìm thấy. Chúng ta cho anh ấy thêm ba đến bốn phút để đào bới đi.”

“Đồng ý.”

Hết thời gian, Pip “kéo thi thể” xuống hố. “Rồi anh ấy lấp nó lại bằng đất và lá rụng.”

“Làm thôi.” Ravi nói, mặt đầy quyết tâm. Anh đá một nắm đất vào trong hố.

Pip làm theo, đổ bùn, lá và cành cây để lấp đầy nó. Ravi quỳ gối, quét cả nắm đất lên “người Andie”.

“Xong rồi.” Pip nhìn vào cái hố giờ đã không còn nhìn thấy trên nền đất rừng. “Thi thể của cô ấy đã được chôn,” Sal trở lại xe.

37 phút 59 giây.

Họ bước nhanh lên xe, đất dây đầy sàn. Pip lùi xe chừng ba bước, chửi thề khi một chiếc xe bốn chỗ thiếu kiên nhẫn bấm còi inh ỏi lúc cố vượt qua, tai cô cứ thế ù đi trên suốt đường về nhà.

“Rồi, giờ Sal sẽ lái xe đến Romer Close, nơi Howie Bowers đang ở và bỏ xe Andie lại đó.” Pip nói, đoạn vòng trở lại Wyvil Road.

Họ tấp vào lề vài phút sau, Pip đỗ xe ở góc khuất với nhà của Howie. Một chiếc xe chạy sau suýt đâm vào đuôi xe họ.

“Và giờ chúng ta sẽ đi bộ về nhà tôi.” Ravi nói, cố gắng đuổi kịp Pip, cô bước vội gần đến mức chạy chậm. Cả hai đều quá tập trung để nói bất cứ điều gì, mắt họ lần theo từng bước chân *bị tình nghi hàng năm trời của Sal."

Họ đến nhà Singh, thở hổn hển và cả người nóng rực. Pip lau mồ hôi, rút điện thoại và nhấn dừng đồng hồ tính giờ. Những con số lướt nhanh qua cô, rơi tõm xuống dạ dày - nơi chúng bắt đầu “hăm hở hoạt động”. Cô nhìn Ravi.

“Sao?” Anh mở to mắt.

“Chúng ta đã cho Sal tối đa bốn mươi lăm phút để di chuyển giữa các địa điểm. Quá trình tái hiện của chúng ta dựa trên những địa điểm gần nhất và hành động nhanh đến mức gần như không tưởng” Pip nói.

“Ừ, một vụ sát hại nhanh nhất trong lịch sử, và?”

Pip giơ điện thoại cho Ravi thấy đồng hồ đếm giờ. “58 phút 19 giây.” Ravi đọc to.

“Ravi.” Cô nói, cười nhẹ nhõm. “Sal không thể nào thực hiện điều đó. Anh ấy vô tội, những bức ảnh chụp đã chứng minh điều đó.”

“Chết tiệt.” Ravi lắc đầu nguầy nguậy. “Anh ấy không làm điều đó. Sal vô tội.” Rồi anh bật ra một tiếng khàn và phá lên cười, một tràng cười trong trẻo và ấm áp. Má Pip ửng đỏ vì ngại ngùng.

Vẫn điệu cười đó, Ravi nhìn lên trời, hét lớn, gào lên với những đám mây.

Người bên kia đường thấy vậy liền kéo rèm cửa. Nhưng Pip biết anh chẳng quan tâm. Cô cũng vậy. Cô nhìn Ravi đắm chìm trong giây phút thô sơ của niềm vui lẫn lộn cùng nỗi buồn khôn tả.

Ravi nhìn Pip và lại bật cười. Anh nhấc bổng cô và xoay tròn. Một điều gì đó sáng bừng bỗng xoẹt qua người Pip, cô cười lớn, rơm rớm.

“Chúng ta làm được rồi!” Ravi nói, đặt Pip xuống một cách vụng về làm cô suýt té ngã. Anh bất giác xấu hổ, dụi mắt. “Chúng ta làm được thật rồi phải không? Bằng chứng này đã đủ chưa? Chúng ta có thể đến gặp cảnh sát với những bức ảnh này chứ?”

“Tôi không biết,” Pip nói. Cô không muốn lấy đi niềm vui này của anh, nhưng cô thực sự không biết. “Có thể nó đủ để thuyết phục họ mở lại vụ án, có thể không. Nhưng trước hết chúng ta cần câu trả lời. Chúng ta cần biết tại sao các bạn của Sal nói dối. Tại sao họ tước đi bằng chứng ngoại phạm của anh ấy. Đi thôi.”

Ravi do dự. “Ý cô là, đi hỏi Naomi?”

Cô gật đầu và anh chùn chân.

“Cô nên đi một mình, Naomi sẽ không chịu nói nếu tôi có mặt ở đó. Đúng hơn là chị ấy sẽ không nói thành lời. Tôi tình cờ gặp chị ấy năm ngoái và chị ấy đã bật khóc ngay khi nhìn thấy tôi.”

“Anh chắc chứ?” Pip nói. “Nhưng mà hơn bất kỳ ai khác, anh xứng đáng được biết lý do.”

“Đó là cách duy nhất, tin tôi đi. Cẩn thận nhé, trung sĩ.”

“Được rồi, tôi sẽ gọi cho anh ngay sau đó.”

Pip không chắc mình phải rời đi thế nào. Cô vỗ nhẹ vào tay Ravi rồi bước qua, mang theo ánh nhìn trông đợi của anh.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »