Bước chân của Pip lần này đã nhẹ hơn nhiều vì giờ đây cô biết chắc: Sal Singh không sát hại Andie Bell. Cô có thể nói to suy nghĩ trong đầu, nhẩm đi nhẩm lại như câu thần chú.
Cô gọi cho Cara.
“Chào cưng.” Cara bắt máy.
“Cậu đang làm gì đấy?” Pip hỏi.
“Tớ đang học nhóm với Naomi và Max. Họ đang viết đơn xin việc còn tớ thì đang làm tiếp bài EPQ. Cậu biết đấy, tớ không tập trung khi ở một mình được.”
Ngực Pip nhói đau. “Cả Max và Naomi đều ở đó à?”
“Ừ.”
“Bố cậu có nhà không?”
“Không, bố tớ sang thăm dì Lila chiều nay.”
“Giờ tớ qua nhé. Mười phút nữa.”
“Hết sảy. Tớ có thể lấy đi một phần sự tập trung của cậu.”
Pip cúp máy, thấy hơi có lỗi với Cara, sợ rằng cô ấy sẽ dính dáng vào bất kỳ chuyện gì sắp xảy ra ở đó. Bởi vì Pip không mang đến sự tập trung cho buổi học nhóm. Cô mang đến một cuộc tấn công bất ngờ.
Cara mở cửa cho Pip, cô ấy mặc bộ đồ ngủ hình chim cánh cụt và đi dép lê.
“Chào gái,” cô ấy nói, xoa mái tóc vốn dĩ đã rối bù của Pip. “Chủ nhật vui vẻ. Nhóm học của tôi cũng là của bạn .” Cara nói bằng tiếng Tây Ban Nha. Pip đóng cửa và theo Cara vào phòng bếp.
“Chúng tớ cấm nói chuyện,” Cara nói, giữ cửa mở cho cô. “Cũng không được gõ phím ồn quá đâu, như Max đang làm đấy.”
Max và Naomi đang ngồi cạnh nhau ở bàn ăn, trước mặt bày đầy laptop và giấy tờ. Trên tay họ cầm tách trà mới pha còn nghi ngút khói. Chỗ của Cara ở phía bên kia, chỗ một đống lộn xộn có giấy, vở và bút nằm ngổn ngang trên bàn phím.
“Chào Pip.” Naomi mỉm cười. “Dạo này em thế nào?”
“Em khỏe, cảm ơn chị.” Pip nói, chất giọng đột nhiên trở nên cộc cằn và thô thiển.
Pip nhìn Max, anh ta lập tức quay mặt, nhìn tách trà nâu sẫm trên tay. “Chào, Max.” Cô nói thẳng thừng, buộc anh ta phải nhìn lại về phía cô. Anh ta nhếch môi cười, trông có vẻ giống lời chào với Cara và Naomi nhưng cô biết, thực ra, nó là động tác nhăn mặt.
Pip bước tới bàn và đặt ba lô lên, đối diện Max. Nó va mạnh xuống mặt bàn, khiến màn hình của ba chiếc laptop rung nhẹ.
“Pip khoái bài tập về nhà lắm,” Cara giải thích với Max. “Yêu cuồng nhiệt luôn.”
Cara ngồi thẳng lưng và chạm nhẹ chuột để máy tính hoạt động trở lại. “Ngồi đi.” Cô ấy nói, dùng chân kéo thêm một chiếc ghế dưới gầm bàn. Chân ghế ma sát với sàn nhà, tạo ra tiếng kin kít chói tai. “Có chuyện gì à, Pip?” Naomi nói. “Em muốn uống trà không?”
“Cô đang nhìn gì đấy?” Max ngắt lời Naomi.
“Max!” Naomi đập xấp giấy vào cánh tay Max.
Pip có thể thấy khuôn mặt bối rối của Cara bên rìa tầm mắt. Nhưng cô không rời mắt khỏi Naomi và Max. Cô có thể cảm nhận cơn giận đang trào dâng trong mình, cánh mũi cô phập phồng thiếu kiên nhẫn. Mãi cho đến khi nhìn họ, cô mới biết hóa ra đây là những gì cô cảm thấy. Cô đã nghĩ mình sẽ thấy nhẹ lòng. Nhẹ lòng vì mọi chuyện đã kết thúc, rằng cô và Ravi đã hoàn thành những gì họ dự định làm. Nhưng khuôn mặt họ khiến cơn giận trong cô sục sôi lần nữa. Chuyện này không còn là những lời nói dối vô hại hay một chút nhớ nhầm vô tội nữa. Đây là một lời nói dối để đời có tính toán. Một sự phản bội được khai quật từ từng điểm ảnh. Cô sẽ không nhìn đi đâu khác hoặc không để yên mọi chuyện cho đến khi cô biết được lý do.
“Tôi đến đây trước hết chỉ vì phép lịch sự,” cô nói, giọng run run. “Bởi vì, Naomi, chị không khác gì một người chị ruột của em cho tới bây giờ. Còn Max, tôi chẳng nợ anh điều gì.”
“Pip, cậu đang nói gì đấy?” Cara nói, bắt đầu lo lắng.
Pip mở ba lô, lấy ra một tập bìa nhựa, mở ra và đặt ba bức ảnh đã in vào khoảng trống giữa Max và Naomi.
“Đây là cơ hội để anh chị giải thích trước khi tôi đến gặp cảnh sát. Anh có gì muốn nói không, Nancy Tangotits?” Cô lườm Max.
“Cô đang nói về cái quái gì vậy?” Anh ta chế giễu.
“Đó là ảnh chụp của anh, Nancy. Chúng được chụp vào cái đêm mà Andie Bell mất tích, đúng chứ?”
“Ừ.” Naomi nói nhỏ. “Nhưng, tại sao...”
“Cái đêm Sal rời nhà Max lúc 10 giờ 30 phút để sát hại Andie?”
“Ừ, đúng đấy,” Max khạc nhổ. “Và cô đang cố chứng minh cái gì?”
“Nếu anh ngừng đỏ mặt tía tai trong phút chốc để nhìn mấy bức ảnh, anh sẽ biết tôi đang muốn chứng minh điều gì.” - Pip gay gắt đáp trả - “Rõ ràng anh cũng chẳng thèm kiểm tra kỹ, nếu có thì từ đầu anh đã chẳng dám đăng lên. Vậy để tôi giải thích. Cả anh, Naomi, Millie và Jake đều có mặt trong bức ảnh này.”
“Ừ, rồi sao?” Anh ta nói.
“Vậy thì Nancy này, ai đã chụp ảnh này cho bốn người bọn anh?”
Naomi trợn mắt, miệng há hốc, nhìn chằm chằm vào bức ảnh.
“Rồi, được thôi, vậy có thể Sal đã chụp bức ảnh. Chuyện không giống như bọn tôi đã kể, hẳn là Sal đã chụp bức ảnh đó sớm hơn trong đêm.” Max nói.
“Có cố gắng, nhưng...” Pip nói.
“Điện thoại của tớ.” Naomi ỉu xìu. Cô cầm bức ảnh lên. “Điện thoại tớ có hiển thị thời gian.”
Max im lặng, nhìn những bức ảnh in, quai hàm căng cứng.
“Chà, khó mà thấy rõ mấy con số. Cô hẳn đã chỉnh sửa nó.” Anh ta nói.
“Không, Max. Tôi lấy nó từ Facebook của anh đấy. Đừng lo, tôi đã nghiên cứu được thứ này hay lắm: Cảnh sát có quyền truy cập tất cả dữ liệu này kể cả khi anh xóa chúng đi. Tôi nghĩ họ sẽ rất hứng thú với manh mối này.”
Naomi quay sang Max, má ửng đỏ. “Sao cậu không kiểm tra kỹ?”
“Im đi.” Anh ta nói khẽ nhưng chắc nịch.
“Chúng ta sẽ phải nói với em ấy thôi,” Naomi nói, đẩy ghế về phía sau, tiếng cót két phát ra như muốn cắt ngang qua Pip.
“Im đi, Naomi.” Max nói một lần nữa.
“Trời ơi.” Naomi đứng bật dậy. “Chúng ta phải nói...”
“Đừng nói nữa!” Max nói, đứng lên và ghì vai Naomi. “Đừng có nói thêm gì hết.”
“Em ấy sẽ đến gặp cảnh sát đó, Max. Cậu muốn không?” Naomi nói, nước mắt lăn dài. “Chúng ta phải nói với em ấy.”
Max hít một hơi sâu, nhìn từ Naomi sang Pip.
“Mẹ nó!” Đột nhiên anh ta hét lên, buông Naomi ra và đá mạnh vào chân bàn.
“Chuyện quái gì đang xảy ra thế?” Cara nói, bấu lấy tay áo Pip. “Kể cho em đi, Naomi.” Pip nói.
Max ngồi phịch xuống ghế, mái tóc vàng hoe của anh ta rủ xuống che mặt. “Sao cô phải làm thế chứ?” Anh ta nhìn Pip. “Sao cô không để mọi chuyện được yên?”
Pip lờ Max. “Naomi, nói cho em, Sal đã không rời nhà Max vào 10 giờ 30 phút đêm đó, đúng không? Anh ấy đã rời đi lúc 0 giờ 15 phút, chính xác như những gì anh ấy khai với cảnh sát. Anh ấy chưa bao giờ yêu cầu bọn chị nói dối để tạo bằng chứng ngoại phạm, anh ấy thực sự có. Anh ấy đã ở cùng bọn chị. Sal chưa bao giờ nói dối cảnh sát dù chỉ một lần, tất cả bọn chị đã nói dối vào hôm thứ Ba đó. Bọn chị nói dối để tước đi bằng chứng ngoại phạm của anh ấy.”
Mắt Naomi ướt nhòe. Cô ấy nhìn Cara và Pip, gật đầu. Pip chớp mắt. “Tại sao?”