“Tại sao?” Pip hỏi lại. Naomi đã im lặng nhìn xuống chân mình đủ lâu. “Có người ép bọn chị.” - Naomi sụt sịt - “Ai đó đã bắt bọn chị làm vậy.”
“Ý chị là sao?”
“Bọn chị... chị, Max, Jake và Millie đều nhận được tin nhắn vào đêm thứ Hai đó. Từ một số lạ. Bắt bọn chị phải xóa mọi bức ảnh đã chụp Sal vào đêm Andie mất tích và tải lên các ảnh còn lại như bình thường. Bắt bọn chị hôm thứ Ba phải bảo giáo viên chủ nhiệm gọi cho cảnh sát, bắt bọn chị đưa ra lời chứng. Rằng bọn chị phải nói Sal đã rời nhà Max lúc 10 rưỡi và trước đó đã nhờ bọn chị nói dối.”
“Nhưng tại sao chị nghe theo?” Pip hỏi.
“Vì...” - Naomi nhăn mặt khi cố kìm lại những tiếng nức nở - “...vì người đó biết vài điều về bọn chị, vài điều xấu mà bọn chị đã làm.”
Naomi không kiềm chế được thêm. Cô đập hai tay vào mặt và òa khóc, tiếng khóc như bóp nghẹt lại giữa những ngón tay. Cara bật dậy khỏi chỗ ngồi và chạy đến ôm chị mình. Cô ấy nhìn Pip, mặt tái nhợt vì sợ hãi.
“Max?” Pip nói.
Max hắng giọng, mắt nhìn bàn tay lóng ngóng. “Bọn tôi... có vài chuyện đã xảy ra vào đêm giao thừa năm 2011. Một điều rất tệ.”
“Chúng tôi á?” Naomi lắp bắp. “Chúng tôi sao, Max? Mọi chuyện xảy ra đều do lỗi của cậu. Cậu kéo bọn tôi vào và chính cậu bảo chúng tôi bỏ mặc ông ấy ở đó.”
“Cậu nói dối. Lúc đó chúng ta đều đồng ý mà,” anh ta nói. “Lúc đó tớ sốc lắm. Tớ cũng sợ chứ.”
“Naomi?” Pip nói.
“Bọn chị... bọn chị đã đến cái vũ trường nhỏ bệnh hoạn ở Amersham đó.” Cô ấy nói.
“Vũ trường Imperial Vault phải không?”
“Ừ. Bọn chị quá chén. Rồi tới lúc vũ trường đóng cửa, bọn chị xếp cỡ thứ bảy mươi trong hàng chờ mà ngoài trời đang lạnh cóng, bọn chị không đón được taxi . Max đã lái xe chở bọn chị đi, cậu ấy nói mình chưa say lắm, vẫn lái xe được. Cậu ấy thuyết phục chị, Millie và Jake lên xe. Thật ngu ngốc. Trời ơi, nếu chị có thể quay lại và thay đổi chỉ một điều duy nhất trong đời, chắc chắn sẽ là khoảnh khắc đó...” Giọng cô ấy lạc đi.
“Sal không ở đó ạ?” Pip hỏi.
“Không. Chị ước gì cậu ấy đã ở đó, vì cậu ấy sẽ không bao giờ để bọn chị làm những điều ngu ngốc như vậy. Đêm đó Sal ở nhà cùng em trai. Vì vậy Max, cũng “xỉn quắc cần câu” như bọn chị, đã lái quá tốc độ trên đường A413. Lúc đó khoảng 4 giờ sáng và chẳng có chiếc xe nào khác trên đường. Thế rồi...” - Nước mắt Naomi rơi lã chã - “Thế rồi..”
“Có một thằng cha tự dưng xông ra.” Max nói.
“Không, không phải vậy. Tớ nhớ rõ ràng, ông ấy đang đứng bên vệ đường mà Max. Tớ nhớ cậu đã mất lái.” Naomi nức nở.
“Ờ, vậy là chúng ta nhớ khác nhau hoàn toàn. Chúng tôi đâm phải ông ấy và xe quay vòng. Khi đã dừng được xe, tôi tấp vào lề đường để đến xem ông ấy.”
“Trời đất ơi, toàn máu là máu, chân của ông ấy gãy gập lại, trông sợ lắm.” Naomi khóc.
“Nhìn ông ấy như chết rồi.” Max nói. “Chúng tôi đã kiểm tra xem ông ấy còn thở không và đều nghĩ ông ấy đã chết. Chúng tôi nghĩ mọi chuyện đã quá muộn, quá muộn để gọi xe cấp cứu. Mà bởi vì tất cả đều uống rượu, chúng tôi biết mình sẽ gặp rắc rối lớn. Tội hình sự, vào tù. Cho nên chúng tôi đều đồng thuận và bỏ đi.”
“Max ép bọn chị,” Naomi nói. “Cậu ấy “tẩy não” và đe dọa để bọn chị buộc phải đồng ý, vì cậu ấy biết cậu ấy mới là người gặp rắc rối.”
“ Tất cả chúng ta đều đồng ý, Naomi, cả bốn người chúng ta,” Max hét lên, mặt anh ta đỏ bừng. “Chúng tôi lái xe trở lại nhà tôi vì bố mẹ tôi lúc ấy đang ở Dubai. Chúng tôi rửa sạch xe và cố tình đâm nó vào thân cây đầu ngõ nhà tôi. Bố mẹ tôi chưa bao giờ nghi ngờ và đã mua cho tôi một chiếc xe mới vài tuần sau đó.”
Cara oà khóc khi nghe vậy, lén gạt nước mắt trước khi Naomi nhìn thấy. “Người đàn ông đó có chết không?” Pip nói.
Naomi lắc đầu. “Ông ta hôn mê mất vài tuần nhưng đã vượt qua được. Nhưng... nhưng..” - Naomi nhăn nhó đầy đau đớn - “Ông ấy bị liệt, phải ngồi xe lăn. Chính bọn chị đã khiến ông ấy bị như thế. Lẽ ra bọn chị không nên bỏ rơi ông ấy.”
Không gian chìm vào im lặng khi Naomi tiếp tục khóc, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Cuối cùng Max lên tiếng. “Bằng cách nào đó, có người đã biết những gì chúng tôi làm. Kẻ đó nói nếu chúng tôi không làm theo yêu cầu, hắn sẽ báo cảnh sát về chuyện xảy ra với người đàn ông đó. Bởi vậy chúng tôi đã nghe theo, xóa ảnh và nói dối cảnh sát.”
“Nhưng làm sao có ai biết được bọn chị đã đâm người ta rồi bỏ trốn chứ?” Pip nói.
“Bọn chị không biết,” Naomi nói. “Bọn chị thề là sẽ không bao giờ kể với bất kỳ ai, không bao giờ. Chị cũng chưa bao giờ nói về chuyện đó.”
“Tôi cũng không.” Max nói.
Naomi nhìn Max với vẻ giễu cợt.
“Gì nữa?” Max trừng mắt nhìn Naomi.
“Tớ, Jake và Millie luôn nghĩ cậu là người đã lỡ miệng.”
“Ồ, vậy luôn?” Anh ta khạc nhổ.
“Ừ, chỉ có cậu là người gần như ngày nào cũng “xỉn quắc cần câu.””
“Tớ chưa từng nói với ai,” Max thanh minh, quay sang Pip. “Tôi không biết làm sao chuyện đó “vỡ lở”.”
“Anh từng lỡ miệng rồi, Max,” Pip nói. “Naomi này, Max vô tình nói với em rằng chị có vắng mặt một lúc vào đêm Andie mất tích. Chị đã ở đâu? Em muốn nghe sự thật.”
“Chị ở cùng Sal.” cô ấy nói. “Anh ấy muốn nói chuyện với chị trên tầng, nói chuyện riêng. Về Andie. Sal đang giận Andie về điều gì đó cô ấy đã làm, anh ấy cũng không kể chi tiết. Chỉ nói Andie là một người rất khác với những gì mọi người tưởng, rằng anh ấy không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước cách cô ấy đối xử với người khác nữa. Đêm đó, Sal đã quyết định sẽ chấm dứt với Andie. Trông anh ấy... có vẻ nhẹ nhõm hẳn khi đưa ra quyết định đó.”
“Để em tóm tắt lại,” Pip nói. “Sal ở cùng bọn chị tại nhà Max đến 0 giờ 15 phút vào đêm Andie mất tích. Hôm thứ Hai, có ai đó đã đe dọa, ép chị đến gặp cảnh sát và nói anh ấy rời đi lúc 10 rưỡi, đồng thời xóa hết mọi dấu vết về anh ấy đêm hôm đó. Hôm sau, Sal mất tích và bị tìm thấy trong tình trạng đã chết. Chị biết điều này có nghĩa là gì không?”
Max nhìn xuống, cạy lớp da quanh ngón cái. Naomi ôm mặt.
“Sal vô tội.” Pip nói.
“Chúng ta chưa biết chắc mà.” Max nói.
“Sal vô tội. Có ai đó đã giết Andie rồi giết cả Sal, sau khi chắc chắn anh ấy trông có vẻ có tội. Bạn thân nhất của anh chị vô tội và anh chị đều biết điều đó trong suốt năm năm qua.” Pip nói.
“Chị xin lỗi,” - Naomi khóc sướt mướt - “Rất, rất xin lỗi. Bọn chị không biết phải làm gì khác. Bọn chị đã lún quá sâu, không lường được chuyện Sal chết, nghĩ rằng nếu bọn chị nghe lời, cảnh sát sẽ bắt được hung thủ đã làm hại Andie, Sal rồi sẽ được minh oan và mọi người sẽ không sao. Bọn chị tự nhủ rằng đó chỉ là một lời nói dối nhỏ. Nhưng sau đó đã nhận ra mình phạm phải tội “tày đình” như nào.”
“Sal đã chết, chỉ vì lời nói dối “nhỏ” của anh chị.” Cơn thịnh nộ bị đè nén bởi nỗi buồn quặn thắt trong bụng Pip.
“Chúng ta chưa biết được,” Max nói. “Sal vẫn có thể liên quan đến những gì xảy ra với Andie.”
“Anh ấy không có đủ thời gian.” Pip nói.
“Cô muốn làm gì với mấy bức ảnh?” Anh ta hạ giọng. Pip nhìn Naomi, khuôn mặt sưng húp đỏ ửng của cô ấy hằn lên vẻ đau đớn. Cara đang nắm tay chị mình, nhìn Pip, nước mắt lăn dài trên má.
“Max,” Pip nói. “Có phải anh đã giết Andie không?”
“Gì cơ?” Max đứng bật dậy, hất phần tóc mái lòa xòa ra khỏi mắt. “Không, tôi ở nhà cả đêm hôm đó.”
“Anh có thể đã rời đi lúc Naomi và Millie ngủ.”
“Không, không hề.”
“Anh có biết chuyện gì đã xảy ra với Andie không?”
“Không!”
“Pip.” bây giờ Cara mới lên tiếng. “Đừng mang ảnh đến cảnh sát được không? Xin cậu đấy. Tớ không thể mất chị như đã từng mất mẹ.” Cara cố kìm nén những tiếng khóc nức nở. Naomi vòng tay ôm lấy cô ấy.
Pip nhói lên một cảm giác bất lực, trống rỗng. Cô nên làm gì? Cô còn có thể làm gì? Cô không biết liệu cảnh sát có xem xét bức ảnh này một cách nghiêm túc hay không. Nhưng nếu họ làm vậy, Cara sẽ bị bỏ lại một mình và đó sẽ là lỗi của Pip. Cô không thể làm điều đó với bạn mình. Nhưng còn Ravi thì sao? Sal vô tội và không đời nào cô từ bỏ việc minh oan cho anh ấy. Cô nhận ra chỉ có một cách duy nhất để giải quyết chuyện này.
“Tôi sẽ không đến gặp cảnh sát.” Cô nói.
Max thở phào, cười yếu ớt. Pip nhìn anh ta với vẻ ghê tởm.
“Không phải vì anh đâu, Max,” cô nói. “Mà vì Naomi và mọi hậu quả mà sai lầm của anh đã gây ra cho chị ấy. Không biết anh có thấy cắn rứt lương tâm chút nào không, nhưng tôi hy vọng anh sẽ phải trả giá bằng cách nào đó.”
“Đó cũng là lỗi của chị,” Naomi nói nhỏ. “Chị cũng là đồng phạm.” Cara bước đến và ôm Pip từ bên hông, nước mắt thấm ướt áo len.
Max bỏ đi, không nói một lời. Anh ta cất laptop và tập vở, xách ba lô và bước thẳng ra cửa trước.
Phòng bếp lặng im lúc Cara đi rửa mặt và rót nước cho chị mình. Naomi là người phá vỡ sự im lặng.
“Chị xin lỗi rất nhiều.” Cô ấy nói.
“Em biết.” Pip nói. “Em biết chị rất hối hận. Em sẽ không mang bức ảnh đến gặp cảnh sát. Chuyện đó rất dễ dàng, nhưng em không cần đến bằng chứng ngoại phạm của Sal để chứng minh anh ấy vô tội. Em sẽ tìm đường khác.”
“Ý em là sao?” Naomi sụt sịt.
“Chị nhờ em che giấu giúp chị những việc chị đã làm. Em sẽ làm vậy. Nhưng em sẽ không che giấu sự thật về Sal.”
Cô nuốt khan nước bọt. “Em sẽ tìm ra kẻ đứng sau, kẻ đã sát hại Andie và Sal. Đó là cách duy nhất để phục hồi danh dự cho Sal mà vẫn bảo vệ được chị.”
Naomi ôm chầm lấy Pip, vùi khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên vai cô. “Làm ơn.” Naomi thủ thỉ. “Anh ấy vô tội và sự thật đó giết chị từng ngày, kể từ lúc ấy.”
Cô vuốt tóc Naomi và nhìn Cara - người bạn thân nhất, người chị em của cô. Vai Pip chùng xuống bởi sức nặng vô hình. Thế giới chưa bao giờ nặng nề đến vậy.