Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3548 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần III
pippa fitz-amobi
epq 16/10/2017
nhật ký điều tra - phần 23

Anh ấy vô tội.

Cả ngày nay đi học, câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Dự án này không còn là một phỏng đoán đầy hy vọng như lúc bắt đầu. Không còn là tôi - chiều theo trực giác của mình chỉ vì Sal từng đối xử tử tế với một Pip còn nhỏ và còn bị tổn thương. Không còn là Ravi mòn mỏi sự thật về người anh trai yêu quý. Nó là sự thật, không có một chút có thể/ biết đâu/cáo buộc nào còn sót lại. Sal Singh không sát hại Andie Bell và anh ấy cũng không tự tử.

Một mạng sống vô tội đã bị tước đoạt và tất cả mọi người trong thị trấn này biến nó thành điều xấu xí qua miệng lưỡi của họ, biến anh ấy thành kẻ phản diện. Nhưng nếu một kẻ phản diện có thể được tạo ra, nó cũng có thể được xóa bỏ. Hai thiếu niên đã bị sát hại ở Little Kilton năm năm rưỡi về trước, và chúng tôi có những manh mối để tìm ra kẻ sát nhân: tôi, Ravi và tập tài liệu tiếp tục kéo dài vô tận này.

Tôi đã đến gặp Ravi sau giờ học - tôi cũng chỉ vừa mới về đến nhà. Chúng tôi đến công viên và nói chuyện với nhau hơn ba tiếng đồng hồ, cho đến khi trời nhá nhem tối. Anh ấy rất tức giận khi tôi kể anh ấy nghe lý do vì sao bằng chứng ngoại phạm của Sal bị tước đi. Một kiểu tức giận không lời. Anh ấy nói việc Naomi và Max Hastings có thể bước qua mọi chuyện mà chẳng hề bị trừng phạt thật bất công; trong khi Sal, người chưa từng làm hại bất cứ ai, lại bị sát hại và bị xem là kẻ sát nhân. Dĩ nhiên chuyện đó không công bằng, chẳng có chút gì dính dáng đến chuyện này là công bằng hết. Nhưng Naomi chưa từng có ý làm hại Sal, điều đó rõ ràng trên mặt chị ấy, rõ ràng trong cách chị ấy rụt rè bước tiếp trong cuộc đời kể từ ngày đó trở đi. Hành động của chị ấy bị thúc đẩy bởi nỗi sợ và tôi có thể hiểu điều đó. Ravi cũng vậy, mặc dù anh ấy vẫn không chắc mình có thể tha thứ cho chị ấy hay không.

Nhìn Ravi buồn hẳn đi lúc tôi nói mình không biết liệu bức ảnh ấy đã đủ để phía cảnh sát mở lại vụ án hay chưa. Tôi khiến Max và Naomi hé lời. Cảnh sát có thể nghĩ tôi đã chỉnh sửa bức ảnh và từ chối lệnh kiểm tra trang cá nhân của Max. Anh ta đã xóa bức ảnh, dĩ nhiên là vậy. Ravi nghĩ tôi có uy tín với phía cảnh sát hơn anh ấy, nhưng tôi không chắc về điều đó. Tôi - một cô gái tuổi dậy thì chăm chăm chỉ về một góc ảnh với những con số màu trắng nhỏ xíu trên màn hình điện thoại, đặc biệt là khi bằng chứng chống lại Sal quá vững chắc. Chưa tính đến việc Daniel da Silva sẽ công kích và cố gắng bịt miệng tôi.

Và còn một điều nữa: Ravi mất khá lâu để hiểu tại sao tôi muốn bảo vệ Naomi. Tôi giải thích rằng họ là một gia đình, rằng Cara và Naomi đều là chị em của tôi. Mặc dù Naomi có góp phần trong những việc đã xảy ra, Cara hoàn toàn vô tội. Tôi sẽ chết mất nếu phải làm thế với cậu ấy, khiến cậu ấy mất nốt chị gái sau khi đã mất mẹ. Tôi hứa với Ravi rằng đây chắc chắn không phải một bước lùi, rằng chúng tôi không cần bằng chứng ngoại phạm để chứng minh Sal vô tội, chúng tôi chỉ cần tìm ra kẻ sát nhân thực sự. Vì vậy chúng tôi đã đi đến một thỏa thuận: cho bản thân thêm ba tuần nữa. Ba tuần để tìm ra kẻ sát nhân hoặc một bằng chứng vững chắc nào đó chống lại một nghi phạm. Nếu không tìm thêm được gì sau thời hạn đó, chúng tôi sẽ mang bức ảnh đến cảnh sát, để xem liệu họ có nhìn nhận nó một cách nghiêm túc hay không.

Vậy đó. Giờ đây tôi chỉ có ba tuần để tìm ra kẻ sát nhân, bằng không, cuộc sống của Naomi và Cara sẽ tan vỡ. Liệu tôi có sai khi yêu cầu Ravi làm điều này, phải chờ đợi thêm dù anh vốn đã phải chờ quá lâu? Tôi cảm thấy mình như bị chia đôi, giữa nhà Ward, nhà Singh và những điều đúng đắn. Tôi thậm chí không còn biết điều gì đúng đắn nữa rồi - mọi thứ thật hỗn độn. Tôi không dám chắc mình còn là cô gái ngoan hiền mà tôi từng nghĩ mình là hay không. Có lẽ tôi đã đánh mất cô ấy ở đâu đó trên cuộc hành trình điều tra.

Nhưng chẳng còn thời gian để lãng phí cho những suy nghĩ đó. Từ Danh sách tình nghi , chúng tôi đã có năm nghi phạm. Tôi đã xóa Naomi khỏi danh sách. Những lý do khiến tôi nghi ngờ chị ấy giờ đã được giải thích: vụ vắng mặt vào đêm hôm đó và vì sao chị ấy lại khó xử lúc trả lời những câu hỏi về Sal.

Đây là sơ đồ mạng nhện tổng kết lại tất cả nghi phạm.

Bên cạnh mẩu giấy và tin nhắn mà tôi nhận được, giờ đây tôi đã có một manh mối khác chỉ thẳng đến kẻ sát nhân: sự thật rằng kẻ đó biết vụ đâm xe bỏ chạy. Đầu tiên và rõ ràng nhất, Max biết chuyện vì anh ta là người gây ra. Anh ta có thể giả vờ tự đe dọa bản thân và bạn bè để đổ vấy vụ sát hại Andie cho Sal.

Nhưng như Naomi đã nói, Max luôn thích tụ tập say xỉn, nhậu nhẹt và cắn thuốc. Anh ta có thể đã lỡ miệng kể với ai đó vụ đâm xe trong lúc phê pha. Một người mà anh ta quen, như Nat da Silva hoặc Howie Bowers. Daniel da Silva là một cảnh sát tại ngũ phụ trách về tai nạn giao thông, có thể anh ta đã kết nối những manh mối lại với nhau? Hoặc biết đâu có ai trong số họ đã có mặt trên cùng tuyến đường đêm đó, nhìn thấy tai nạn và lợi dụng điều đó để trục lợi. Nhưng Max vẫn là kẻ tình nghi số một trên phương diện này.

Tôi biết về cơ bản, Max có bằng chứng ngoại phạm trong phần lớn khung thời gian mà Andie mất tích, nhưng tôi không tin anh ta . Anh ta có thể đã rời đi lúc Naomi và Millie ngủ. Miễn là anh ta kịp chặn đường Andie trước 0 giờ 45 phút, thời điểm mà cô ấy đáng lẽ phải đón bố mẹ mình, mọi chuyện vẫn có khả năng. Hoặc cũng có thể anh ta đến để giúp hoàn tất một điều gì đó mà Howie đã khởi đầu? Anh ta nói mình không rời nhà nhưng tôi không tin câu trả lời đó. Tôi nghĩ anh ta đang giả vờ, anh ta biết tôi khó lòng giao Naomi cho cảnh sát, vì thế anh ta không cần phải nói thật với tôi. Tôi bị đẩy vào tình huống khó xử: Tôi không thể bảo vệ Naomi mà không đồng thời bảo vệ cả Max.

[

p378

Một manh mối khác mà thông tin mới này mang đến, là bằng cách nào đó, kẻ sát nhân có thể truy cập vào số điện thoại của Max, Naomi, Millie và Jake (cả tôi nữa). Nhưng một lần nữa, nó không giúp thu hẹp phạm vi tình nghi. Max rõ ràng có tất cả số liên hệ và Howie cũng có thể tiếp cận theo cách đó. Nat da Silva có thể có số điện thoại của tất cả bọn họ, đặc biệt khi cô ấy là bạn tốt của Naomi: Daniel có thể lấy các số điện thoại thông qua em gái mình. Jason Bell có thể giống chú cừu đen trong vấn đề này, NHƯNG nếu ông ta giết Andie và có được chiếc điện thoại của cô ấy thì có thể, tất cả các số điện thoại cũng được lưu trong đó.

Trời ơi, tôi chẳng thu hẹp được một chút ít phạm vi nào và tôi sắp hết thời gian. Tôi cần phải theo đuổi mọi manh mối còn bỏ ngỏ, tìm được sợi chỉ mấu chốt mà chỉ cần kéo ra thì toàn bộ cuộn len quấn quýt khó hiểu này sẽ trở nên rõ ràng. Và tôi phải nhanh chóng hoàn thành bài luận chết tiệt về Margaret Atwood thôi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »