Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi chín

Pip mở khóa cửa trước và đẩy vào. Barney chạy như bay xuống cầu thang, “hộ tống” cô vào nhà cùng những giọng nói quen thuộc.

“Xin chào, Dưa Chuột Muối.” Victor nói lúc Pip ngó đầu vào phòng khách. “Cả nhà vừa nhắc đến con. Bố chuẩn bị nấu bữa tối, Joshua đã ăn bên nhà Sam rồi. Con ăn ở nhà Cara chưa?”

“Con ăn rồi bố ạ.” Cô nói. Họ ngồi ăn cùng nhau nhưng không nói chuyện nhiều. Cara im bặt trên trường cả tuần nay. Pip hiểu dự án nghiên cứu này đã khiến gia đình cậu ấy lung lay. Cuộc đời cậu ấy giờ đây phụ thuộc vào việc Pip tìm ra sự thật. Cậu ấy và Naomi đã hỏi Pip vào hôm Chủ nhật, sau khi Max rời đi, rằng cô nghĩ ai đã làm điều đó. Cô không nói gì, chỉ cảnh báo Naomi tránh xa Max. Pip không thể mạo hiểm chia sẻ những bí mật về Andie với họ, khi họ vẫn nằm trong tầm đe dọa của kẻ sát nhân. Đó là gánh nặng mà cô phải chịu.

“Buổi chiều của bố mẹ thế nào?” Pip hỏi.

“Ừ, tốt cả.” Leanne nói, xoa đầu Josh. “Môn Toán với Khoa học tự nhiên khá hơn chút nào chưa Josh?”

Josh gật đầu, vụng về gắn mấy khối lego lại với nhau.

“Cô Speller nói con có xu hướng trở thành “Chúa tể” của lớp.” Victor nhìn Josh, giọng lém lỉnh.

“Nó bắt chước ai nhỉ?” Pip nói, giả giọng bố.

Ông cười to, vỗ đùi bôm bốp. “Đừng nhìn bố kiểu đấy, con gái.”

“Con lên phòng đây, con còn vài tiếng phải làm cho xong việc trước khi đi ngủ.” Pip bước ra hành lang và hướng lên cầu thang.

“Ôi, cưng ơi,” - mẹ cô thở dài - “đừng cố quá không thành quá cố đấy.”

“Làm gì mà đến mức đó đâu mẹ.” Pip nói, vẫy tay từ trên cầu thang.

Cô dừng trước cửa phòng và nhìn chăm chú. Cánh cửa đang mở hé và nó không khớp với ký ức buổi sáng trước khi đi học của Pip. Khi Joshua lấy hai chai dầu cạo râu của Victor và - đội mũ cao bồi - cầm mỗi tay một chai, phun bọt tứ tung dọc hành lang trên tầng hai và nói: “Ta là “siêu anh hùng nước hoa” đây, ngôi nhà này không đủ lớn cho cả hai chúng ta, Pippo .”

Pip thành công thoát khỏi Joshua, đóng chặt cửa để phòng cô không ám mùi dầu cạo râu. Hay là sáng hôm qua nhỉ? Tuần này cô không ngủ sâu giấc, ngày và giờ cứ lẫn lộn với nhau. “Có ai vào phòng con ạ?” Cô gọi với xuống.

“Không, bố mẹ vừa về đến nhà.” Mẹ cô trả lời.

Pip vào phòng và ném ba lô lên giường. Cô đến bàn làm việc và chỉ với nửa cái liếc mắt, cô biết ngay có điều gì đó không ổn. laptop của cô đang mở, màn hình nghiêng về phía sau. Pip luôn gặp lại khi cô ra khỏi nhà. Cô bấm nút và trong lúc chiếc laptop bắt đầu khởi động trở lại, cô nhận thấy chồng tài liệu in xếp ngay ngắn bên cạnh đã bị lục tung. Một tờ giấy in được đặt ngay trên đầu.

Đó là bức ảnh. Bằng chứng ngoại phạm của Sal. Nó không được đặt ở nơi cô đã để lúc đầu.

Laptop phát ra hai nốt nhạc chào mừng và hiển thị trang chủ. Nó vẫn y nguyên như lúc cô rời nhà, tài liệu Word về Nhật ký điều tra gần nhất trên thanh tác vụ, bên cạnh một tab Chrome thu nhỏ. Cô nhấp vào file nhật ký. Nó được mở thêm một trang ngay bên dưới sơ đồ mạng nhện của cô. Pip thở dồn dập.

Ngay dưới những dòng cuối, có ai đó đã ghi thêm: MÀY CẦN PHẢI DỪNG LẠI, PIPPA.

Dòng chữ đó lặp lại cả trăm lần. Nhiều đến mức nó lấp kín bốn trang A4 tiếp sau.

Tim Pip phút chốc biến thành hàng nghìn con bọ bò râm ran bên dưới làn da. Cô rút tay khỏi bàn phím và bàng hoàng nhìn nó. Kẻ sát nhân đã ở đây, ngay trong phòng cô. Lục lọi đồ đạc của cô. Xem qua nghiên cứu của cô. Đánh máy trên bàn phím của cô.

Ngay bên trong nhà cô.

Pip lao xuống cầu thang. “Ừm, mẹ này..” Cô cố gắng lên tiếng một cách bình thường để át đi nỗi sợ tắc nghẹn trong cổ họng. “Hôm nay có ai đến nhà mình ạ?”

“Không biết nữa, mẹ đi làm cả ngày rồi chiều tạt qua trường để họp phụ huynh cho Josh, sao con?”

“Không có gì ạ,” Pip tùy cơ ứng biến. “Con có đặt mua một cuốn sách, cứ tưởng hôm nay người ta giao. Ừm... thực ra thì, còn một điều nữa. Hôm nay ở trường con, các bạn đồn ầm hết cả lên. Có mấy nhà bị đột nhập mẹ ạ, mọi người nghĩ bọn trộm dùng chìa khóa dự phòng để lẻn vào nhà. Có lẽ nhà mình cũng nên cẩn thận hơn, cho đến khi chúng bị bắt.”

“Có chuyện đó nữa ư?” Leanne nhìn Pip. “Không, chẳng cần phải vậy đâu.”

“Để con ra lấy chìa khóa.” Pip nói, cố gắng để không bị trượt chân trong lúc chạy vội ra cửa.

Làn gió lạnh đêm tháng Mười phả vào khuôn mặt nóng bừng của Pip. Cô quỳ gối và nhấc một góc tấm thảm chùi chân lên. Chiếc chìa khóa phản chiếu ánh sáng lấp lánh từ đèn hành lang. Nó không được đặt ở nguyên vị trí cũ. Pip cầm lên, hơi lạnh của kim loại khiến ngón tay cô buốt nhói.

Pip nằm dưới lớp chăn dày, người thẳng như mũi tên, run lập cập. Cô nhắm mắt và tập trung lắng nghe. Có tiếng lạo xạo đâu đó trong nhà. Liệu có phải ai đó đang cố đột nhập vào nhà cô? Hay chỉ là nhánh liễu già thỉnh thoảng cọ vào cửa sổ phòng ngủ của bố mẹ?

Có một tiếng “bộp” ở trước nhà. Pip nhảy dựng lên. Tiếng hàng xóm sập cửa xe hay tiếng ai đó cố lẻn vào nhà cô đây?

Pip bước ra khỏi giường lần thứ mười sáu và đến bên cửa sổ. Cô kéo hé một góc rèm và nhìn ra ngoài. Trời tối om. Ánh trăng bàng bạc, nhợt nhạt phủ lên mấy chiếc xe đỗ trước nhà, nhưng màn đêm xanh sẫm màu xanh hải quân có che giấu thứ gì khác? Liệu có ai đang ở ngoài kia, rình rập trong bóng tối không? Có ai đang theo dõi cô không? Pip dè chừng bất cứ dấu hiệu chuyển động nào trong màn đêm, dù là nhỏ nhất, bất cứ thứ gì đang lắc mình hóa thành hình dáng một con người.

Pip buông rèm và leo lên giường. Chiếc chăn dày đã phản bội cô, nó nỡ lòng buông bỏ toàn bộ hơi ấm mà cô đã chật vật truyền cho nó trước đó. Cô trùm chăn, run lẩy bẩy, thẫn thờ nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại chậm chạp nhảy qua con số “03:00”.

Cơn gió rít bên ngoài khiến cành cây quật liên hồi vào cửa sổ. Tim Pip nhảy lên tận cổ họng, cô đá tung tấm chăn và lại lao xuống giường. Nhưng lần này, cô đi vào phòng Josh. Ánh sáng xanh dịu từ đèn ngủ làm khuôn mặt nó trông càng bình yên hơn.

Pip nhón chân, trèo lên giường và ngả đầu xuống một bên gối, nhẹ nhàng hết sức để không đánh thức em trai. Nó không tỉnh giấc nhưng có lầm bầm một chút lúc cô kéo chăn qua phía mình. Josh sẽ được an toàn nếu cô ở đây, phải không?

Pip nằm đó, nghe tiếng thở đều đều, để cơn buồn ngủ của em mình giúp cô cảm thấy ấm áp trở lại. Mí mắt cô díu vào nhau khi cô lim dim nhìn về phía ánh sáng xanh dịu của những ngôi sao đang xoay tròn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »