Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba mươi

“Naomi hơi dễ giật mình kể từ lúc... cậu biết đấy.” Cara nói, dẫn Pip xuống hành lang về phía tủ đồ của mình. Vẫn còn chút gì đó ngại ngùng giữa họ, một thứ gì đó cứng rắn chỉ mới bắt đầu hòa tan đôi chút ở các cạnh, dù cho cả hai người bọn họ đã cố giả vờ như nó không tồn tại.

Pip không biết phải nói gì.

“Ờ thì, chị ấy vốn đã hay giật mình rồi, nhưng bây giờ còn tệ hơn,” - Cara bất chấp nói - “Hôm qua, bố tớ gọi chị ấy từ phòng bên và chị ấy nhảy dựng lên, mạnh đến mức vứt điện thoại bay ngang bếp. Nó vỡ tan tành. Sáng nay phải gửi đi sửa.”

“Ồ,” Pip nói, mở cửa tủ, xếp sách vào trong. “Ừm, chị ấy có điện thoại dự phòng để dùng tạm không? Mẹ tớ vừa mua điện thoại mới và vẫn còn giữ cái cũ.”

“Ôi trời, không sao đâu. Chị ấy tìm được chiếc điện thoại cũ hồi mấy năm trước. SIM của chị ấy gắn không vừa nhưng bọn tớ tìm được cái SIM rác còn chút tiền ở trong. Tạm thời vậy là đủ với chị ấy rồi.”

“Chị ấy ổn chứ?” Pip nói.

“Tớ không biết.” Cara trả lời. “Tớ nghĩ chị ấy không ổn từ khá lâu rồi. Thực ra không chỉ từ lúc mẹ tớ mất đâu. Tớ luôn nghĩ chị ấy còn phải chiến đấu với điều gì khác nữa.”

Pip đóng tủ đồ và đi theo Cara. Cô hy vọng Cara không nhận thấy quầng thâm mắt mà cô đã cố che đi dưới lớp trang điểm, hoặc mớ tĩnh mạch đỏ ngầu như chân nhện trong mắt cô. Ngủ không còn là một tùy chọn đối với Pip. Cô đã gửi bài luận nhập học Cambridge và bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi ELAT đầu vào. Nhưng thời gian để cô cứu Naomi và Cara khỏi mọi chuyện đang cạn từng giây. Mỗi lần cô chìm vào giấc ngủ, một bóng người đen ngòm lại xuất hiện đâu đó trong giấc mơ, đứng ngoài tầm nhìn và lẳng lặng quan sát.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Pip nói. “Tớ hứa đấy.”

Cara nắm chặt tay cô lúc họ rẽ sang hai hướng dọc hành lang.

Cách lớp học môn Anh ngữ vài cánh cửa, Pip đứng khựng lại. Có ai đó đang bước về phía cô, người có mái tóc trắng cắt kiểu pixie và đôi mắt đen sâu thẳm.

“Nat?” Pip vẫy tay nhẹ.

Nat da Silva bước chậm lại và dừng trước mặt Pip. Cô ấy không cười, không vẫy tay, gần như chẳng nhìn vào Pip.

“Chị đang làm gì ở trường thế?” Pip nói, để ý chiếc thẻ theo dõi đang làm tất hơi cộm chỗ cổ chân.

“Tao không nhớ là mọi chi tiết cuộc đời tao bỗng dưng lại liên quan đến mày đấy, Penny Pippa à.”

“Tao cóc quan tâm.” cô ấy nhổ nước bọt, cong môi đầy khinh bỉ. “Nếu mày cần biết, để giúp ích cho cái dự án nghiên cứu biến thái của mày, thì tao chính thức chìm đến đáy xã hội rồi đây. Bố mẹ tao vừa “sút” tao ra khỏi nhà và chẳng ai thèm mướn tao làm việc. Tao vừa mới cầu xin tay hiệu trưởng khốn kiếp để nhận vị trí lao công mà ông ta làm trước đây. Rõ ràng là họ không được thuê người có tiền án. Có một hiệu ứng hậu Andie ngay đây để mày phân tích đấy. Đúng là cô ta đã chơi tao một vố dài.”

“Em rất tiếc.” Pip nói.

“Không!” - Nat bước qua - “Mày không hiểu đâu.”

Sau bữa trưa, Pip đến tủ đựng đồ để lấy sách giáo khoa tiếng Nga cho môn Lịch sử kép. Mở tủ ra, cô thấy một tờ giấy đang nằm trên chồng sách. Một tờ giấy in gấp đôi đã được đút vào qua khe tủ trên cùng.

Một nỗi sợ tê cóng giáng xuống đầu Pip. Cô ngó quanh, chắc chắn không có ai đang theo dõi rồi mới cầm lên.

Đây là lời cảnh báo cuối cùng, Pippa. Biến đi.

Pip chỉ đọc dòng chữ in lớn màu đen đúng một lần rồi gấp lại, nhét vào bìa sách giáo khoa.

Mọi chuyện giờ đã rõ ràng, kẻ đó muốn cô biết hắn có thể tìm đến cô, đến tận nhà và tận trường. Hắn muốn dọa cô sợ. Và hắn đã làm được. Nỗi kinh hoàng khiến cô mất ngủ, khiến cô nhìn chòng chọc vào ô cửa sổ tối đen suốt hai đêm qua. Nhưng Pip của ban ngày lý trí hơn Pip của ban đêm. Nếu hắn sẵn sàng làm hại Pip hay gia đình cô, tại sao hắn không làm quách bây giờ luôn? Cô không thể bỏ qua chuyện này nữa, vì Sal và Ravi, vì Cara và Naomi. Cô đã can thiệp quá sâu và con đường duy nhất còn lại là theo đuổi đến cùng.

Có một kẻ sát nhân đang ẩn nấp tại Little Kilton. Hắn đã đọc được Nhật ký điều tra gần nhất của cô và giờ đang “xù lông nhím”. Nghĩa là Pip đang đi đúng hướng theo cách nào đó. Tất cả chỉ là một lời cảnh báo, cô phải tin như vậy, phải tự nói với bản thân trong cơn trằn trọc. Tên sát nhân bí ẩn đã tiến đến gần Pip, và bản thân cô cũng đang tiến đến gần hắn.

Pip đẩy cửa lớp học bằng gáy cuốn sách giáo khoa, nó bật mở mạnh hơn cô tưởng.

“Ối.” Elliot kêu lên lúc cánh cửa đập vào cùi chỏ của ông.

Cánh cửa bật ngược vào Pip và làm cô ngã, quyển sách giáo khoa rơi “bạch” xuống sàn.

“Xin lỗi thầy Ward,” cô nói. “Em không biết thầy đứng ngay đó.”

“Không sao.” ông mỉm cười. “Thầy sẽ xem đây là dấu hiệu của sự háo hức học tập thay vì một nỗ lực ám sát không thành.”

“Vâng ạ, bọn em đang học về nước Nga thập niên 1930.”

“Ồ, hiểu rồi.” ông nói, cúi người nhặt sách giúp cô. “Vậy đây là một minh hoạ thực tế sinh động đấy nhỉ?”

Tờ giấy trượt khỏi trang bìa và rơi xuống. Nó tiếp đất ở phần gấp, hơi mở hé. Pip ngay lập tức nhào đến, vo trong lòng bàn tay.

“Pip?” Elliot cố giao tiếp bằng mắt với cô. Nhưng cô chỉ nhìn thẳng.

“Em ổn chứ Pip?” Ông hỏi.

“Vâng ạ.” Cô gật đầu, cười lấy lệ, cắn răng giữ chặt dòng cảm xúc hỗn loạn đang chảy xiết.

“Em ổn.” Đó là tất cả những gì cô có thể nói.

“Nghe này, nếu em đang bị bắt nạt, điều tệ nhất em có thể làm là tự mình chịu đựng hết mọi chuyện.” Ông nhẹ nhàng nói.

“Không phải đâu ạ.” Cô nói, nhìn trực diện Elliot. “Em ổn, thật đấy.”

“Pip?”

“Em khỏe re mà, thầy Ward.” Cô nói trong lúc nhóm sinh viên đầu tiên đi qua cánh cửa sau lưng họ.

Cô cầm sách từ tay Elliot và về chỗ ngồi, biết rằng ông vẫn đang nhìn mình.

“Chào Pip. Tớ lạc mất cậu sau bữa trưa.” Connor nói, thả túi xuống chỗ trống cạnh cô. “Mà sao cậu với Cara có vẻ lạnh lùng thế? Hai cậu nghỉ chơi nhau hay gì?” Connor nhỏ giọng hỏi.

“Không, bọn tớ ổn. Mọi chuyện đều ổn.” Cô nói.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »