Tôi sẽ không làm ngơ sự thật là tôi đã gặp Nat da Silva tại trường chỉ vài giờ trước khi tìm thấy mẩu giấy trong tủ. Đặc biệt cân nhắc đến lịch sử cô ấy từng dọa giết Andie và gửi thông điệp ấy, cũng qua tủ đựng đồ. Mặc dù hiện tại tên của cô ấy đã leo lên đỉnh Danh sách tình nghi , vẫn chưa có cách nào khẳng định hoàn toàn. Trong một thị trấn nhỏ như Kilton, có đôi khi, những thứ có vẻ liên quan đến nhau lại hoàn toàn là trùng hợp và ngược lại. Tình cờ gặp ai đó tại ngôi trường trung học duy nhất của thị trấn không biến họ thành kẻ giết người.
Gần như tất cả mọi người trong Danh sách tình nghi của tôi đều có liên kết với ngôi trường đó. Max Hastings và Nat da Silva đã từng học ở đó, Daniel da Silva từng làm lao công ở đó, cả hai đứa con gái của Jason Bell đều là học sinh trường đó. Tôi thực sự không biết liệu Howie Bowers có phải cựu học sinh của trường Ngữ pháp Kilton hay không, tôi không tìm thấy bất cứ thông tin nào về anh ta trên mạng. Nhưng tất cả đối tượng tình nghi này đều biết tôi học ở đó, bọn họ hoàn toàn có thể lần theo tôi, có thể lẳng lặng quan sát tôi vào buổi sáng thứ Sáu lúc tôi cất đồ vào tủ cùng với Cara. Hình như chẳng có bảo vệ nào ở trường, bất kỳ ai cũng có thể vào ra như chốn không người.
Vậy đó có thể là Nat, nhưng cũng có thể là những người khác. Mà từ đầu đến cuối chỉ có tôi nói chuyện với chính mình. Ai là kẻ sát nhân chứ? Thời gian đang cạn dần và tôi vẫn chưa thể chỉ ngón tay về bất cứ ai.
Từ mọi thứ mà tôi và Ravi đã điều tra được, tôi vẫn xem chiếc điện thoại ổ ghi của Andie là manh mối quan trọng nhất. Nó đã biến mất, nhưng nếu chúng tôi có thể tìm ra nó hoặc tìm ra ai là người đang giữ thì mọi chuyện coi như xong. Chiếc điện thoại là một vật chứng hữu hình. Đó chính xác là những gì chúng tôi cần nếu muốn tìm cách lôi cảnh sát bước chân vào vụ này lần nữa. Họ có thể cười nhạo một tấm ảnh in với những chi tiết mờ nhạt, nhưng không ai có thể bỏ qua một chiếc điện thoại thứ hai bí ẩn của chính nạn nhân.
Đúng vậy, trước đây tôi đã nghĩ Andie mang theo chiếc điện thoại ổ ghi lúc bị sát hại và nó đã biến mất vĩnh viễn cùng thi thể của cô ấy. Nhưng cứ giả vờ như không phải vậy đi. Giả sử Andie bị chặn đường trong lúc lái xe rời khỏi nhà. Giả sử cô ấy đã bị sát hại và phi tang xác. Thế rồi kẻ sát nhân bất chợt nghĩ: “Ôi, không được, chiếc điện thoại ổ ghi đó có thể là manh mối dẫn đến mình, lỡ cảnh sát tìm ra nó trong lúc khám xét nhà Andie thì sao?”
Thế là anh ta phải đến lấy trộm nó. Có hai người trong danh sách mà tôi đã xác nhận có biết về chiếc điện thoại ổ ghi. Max và Howie. Nếu Daniel da Silva là “anh chàng lớn tuổi bí ẩn”, chắc chắn anh ta cũng biết về nó. Đặc biệt là Howie, anh ta biết chiếc điện thoại được giấu ở đâu.
Mọi chuyện sẽ ra sao, nếu một trong số họ đã đến nhà Bell và tìm cách phi tang nó sau khi đã sát hại Andie, trước khi nó có thể được tìm thấy? Tôi có thêm vài câu hỏi dành cho Becca Bell. Tôi không biết liệu chị ấy có chịu trả lời không nhưng tôi phải thử.