Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3560 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba mươi mốt

Cô thấy căng thẳng như có gai đâm vào ruột khi bước lên. Đó là một tòa nhà văn phòng nhỏ có mặt tiền bằng kính với bảng tên Kilton Mail bằng kim loại cạnh cửa chính. Sáng thứ Hai đầu tuần nhưng nơi này có cảm giác bị bỏ hoang. Không có dấu hiệu của sự sống hay chuyển động sau bất cứ ô cửa sổ nào.

Pip bấm chuông. Âm thanh nghe rên rỉ và khá chói tai. Vài giây sau, một giọng nói máy móc nghèn nghẹn phát ra trên chiếc loa ngoài.

“Xin chào?”

“Ờm... xin chào,” Pip nói. “Tôi đến gặp Becca Bell.”

“Được thôi, để tôi đăng ký cho cô. Đẩy cửa mạnh một chút nhé, bản lề khá cứng.” Giọng nói kia trả lời.

Một tiếng rít gay gắt vang lên. Pip đẩy mạnh vào cửa bằng hông, với một tiếng lạch cạch, nó bung ra và bật vào trong. Cô giờ đang đứng trong một căn phòng hẹp, lạnh lẽo. Có ba chiếc ghế sofa , một chiếc bàn cà phê, nhưng không có người.

“Xin chào?” Cô lên tiếng gọi.

Cửa bật mở, một người đàn ông bước vào, đang kéo cao cổ áo khoác dài màu be. Người đàn ông có mái tóc đen thẳng và làn da xỉn. Stanley Forbes.

“Ồ.” Ông ta dừng lại khi nhìn thấy Pip. “Tôi đang có việc ra ngoài. Tôi... cô là ai?”

Ông ta nheo mắt nhìn Pip, cô thấy cổ mình nổi da gà. Ở đây khá lạnh. “Tôi đến gặp Becca.” Cô nói.

“Ồ, được thôi.” Ông ta cười mỉm. “Hôm nay mọi người làm việc ở mấy phòng phía sau. Máy sưởi sảnh trước bị hỏng. Ở bên kia.” Ông ta chỉ vào cánh cửa mình vừa bước qua.

“Cảm ơn ông.” Cô nói, nhưng Stanley chẳng thèm nghe. Ông ta đã đi được nửa đường ra phía cửa trước. Cửa đóng sầm lại, nhấn chìm chữ “ôngggg” trong lời cảm ơn của cô.

Pip đẩy cửa bước vào chỗ Stanley vừa chỉ. Có một hành lang ngắn dẫn tới một căn phòng lớn hơn với bốn chiếc bàn chất đầy giấy nằm sát tường. Có ba người phụ nữ đang cặm cụi gõ phím, tạo ra một giai điệu vui nhộn. Chẳng ai trong số họ chú ý tới cô trong bản hòa âm kỳ lạ ấy. Pip đi về phía Becca Bell, mái tóc ngắn màu vàng của cô ấy được buộc kiểu đuôi ngựa.

“Chào chị Becca.” Pip nói hắng giọng.

Becca xoay ghế lại, hai người phụ nữ ngồi cạnh cũng nhìn lên.

“Ơ, cô đến đây để gặp tôi à? Giờ này cô không phải ở trường sao?”

“Em đang được nghỉ giữa học kỳ.” Pip nói, bồn chồn cựa quậy dưới cái nhìn của Becca, cô đang nghĩ về chuyện mình và Ravi suýt bị cô ấy bắt gặp ngay trong nhà Bell. Pip nhìn qua vai Becca, nhìn vào màn hình máy tính đầy chữ.

Thấy vậy, Becca quay người, thu gọn cửa sổ tài liệu.

“Xin lỗi nhé, đây là tác phẩm đầu tiên tôi viết để đăng báo, dĩ nhiên là bản nháp tệ kinh khủng. Chỉ có tôi được xem thôi.” Cô ấy mỉm cười. “Nó viết về cái gì ạ?” Pip hỏi.

“A. Chỉ là về một trang trại nhỏ bị bỏ hoang đến nay đã mười một năm, ngay rìa Kilton gần đường Sycamore. Có vẻ chủ trang trại không bán được nó.” Cô ấy ngẩng lên nhìn Pip. “Vài người hàng xóm đang nghĩ đến việc mua nó, cố gắng xin chuyển đổi mục đích sử dụng để biến nó thành quán rượu. Tôi đang viết về lý do tại sao đó là một ý tưởng tồi.” Một người phụ nữ trong phòng lên tiếng cắt ngang. “Anh trai tôi sống gần đó và anh ấy không nghĩ đó là một ý tưởng tồi. Bia tươi ngay cuối đường. Anh ấy thích mê. Cô ấy cười thành tiếng, nhìn người đồng nghiệp bên cạnh, mong đợi chị này cũng hùa theo.”

Becca nhún vai, xắn ống tay áo. “Tôi chỉ nghĩ một ngày nào đó, nơi này xứng đáng trở thành tổ ấm của một gia đình. Bố tôi đã suýt mua và tân trang lại nó vài năm trước, trước khi mọi chuyện xảy ra. Cuối cùng ông đã thay đổi quyết định, nhưng tôi luôn tự hỏi, mọi chuyện sẽ ra sao nếu ông không thay đổi giữa chừng.”

Tiếng đánh máy của hai người đồng nghiệp bỗng im bặt.

“Ôi, Becca, cưng ơi,” người phụ nữ nói. “Tôi không biết đó lại là lý do. Được rồi, giờ thì tôi cảm thấy thật tệ.” Cô ấy đập tay vào trán. “Tôi tự phạt mình pha trà từ bây giờ cho đến hết ngày nhé.”

“Không sao, đừng bận tâm.” Becca khẽ cười, quay sang Pip. “Pippa phải không nhỉ? Tôi có thể giúp gì cho cô? Nếu vẫn là chuyện lần trước chúng ta nói thì tôi không muốn can dự thêm, cô biết đấy.”

“Tin em đi, Becca.” Pip nói, giọng chùng xuống thành những tiếng nói thầm. “Chuyện này quan trọng lắm, cực kỳ quan trọng. Làm ơn đi mà.” Đôi mắt xanh to tròn của Becca nhìn cô một lúc lâu.

“Được thôi.” Chị ấy đứng dậy. “Ra sảnh trước nói chuyện đi.”

Lần thứ hai trở lại, sảnh trước có vẻ còn lạnh hơn. Becca ngồi bắt chéo chân trên chiếc sofa gần nhất. Pip ngồi ở phía còn lại.

“Ừm... vậy...” Giọng Pip nhỏ dần, cô không chắc mình phải mở lời thế nào, hay nên kể với Becca bao nhiêu. Cô khựng lại, nhìn khuôn mặt giống hệt Andie của Becca.

“Sao thế?” Becca nói.

Pip cuối cùng cũng sắp xếp xong suy nghĩ trong đầu. “Như này ạ, trong lúc nghiên cứu, em khám phá ra là Andie có thể đã bán thuốc tại mấy bữa tiệc thảm họa.”

Đôi lông mày được tỉa gọn gàng của Becca cụp xuống khi cô ấy nhìn Pip với vẻ ngờ vực. “Không, không đời nào.”

“Em đã xác nhận chuyện đó với rất nhiều nguồn tin.” Pip nói.

“Chị ấy không thể làm vậy được.”

“Gã đầu nậu cung cấp thuốc cho chị ấy đã đưa cho chị ấy một chiếc điện thoại bí mật thứ hai, một chiếc điện thoại ổ ghi, dùng riêng cho giao dịch.” - Pip nói tiếp trong sự phản đối của Becca - “Anh ta bảo Andie đã giấu chiếc điện thoại đó cùng chỗ thuốc trong tủ quần áo.”

“Xin lỗi nhé, nhưng tôi nghĩ ai đó đang lừa gạt cô rồi,” Becca nói, lắc đầu nguầy nguậy. “Không đời nào chị tôi lại đi bán hàng cấm.”

“Em hiểu chuyện này khó chấp nhận, nhưng em đã phát hiện ra Andie có rất nhiều bí mật. Đây chỉ là một trong số đó thôi. Cảnh sát không tìm thấy chiếc điện thoại ổ ghi trong phòng chị ấy và em đang cố tìm hiểu xem ai là người đã có thể vào phòng Andie sau khi chị ấy mất tích.”

“Gì cơ... nhưng mà...” Becca lắp bắp, vẫn lắc đầu. “Không ai vào được đâu, cả ngôi nhà đã bị phong tỏa cơ mà.”

“Ý em là, trước khi cảnh sát đến ạ. Sau khi Andie rời nhà và trước khi bố mẹ chị phát hiện ra. Liệu có thể nào, ai đó đã đột nhập vào nhà mà chị không biết? Hôm đó chị có đi ngủ sớm không?”

“Tôi... tôi.” - Giọng Becca vỡ ra - “Không, tôi không biết. Tôi không ngủ. Tôi ở dưới nhà xem tivi. Nhưng cô...”

“Chị biết Max Hastings không?” Pip nói nhanh trước khi Becca kịp phản đối lần nữa.

Becca nhìn cô bối rối. “Ừm, có chứ, anh ấy là bạn của Sal đúng không? Anh chàng tóc vàng.”

“Chị có từng nhìn thấy anh ấy đi loanh quanh khu nhà chị sau khi Andie mất tích không?”

“Không.” cô ấy nhanh chóng trả lời. “Chưa từng, nhưng tại sao..”

“Còn Daniel da Silva? Chị có biết anh ấy không?” Pip nói, hy vọng chiến lược đặt câu hỏi nhanh sẽ có hiệu quả, buộc Becca trả lời trước khi cô ấy kịp suy nghĩ đến việc từ chối trả lời.

“Daniel... Có đấy, tôi biết. Anh ấy khá thân với bố tôi.”

Pip nheo mắt. “Daniel da Silva chơi thân với bố chị ạ?”

“Ừ,” Becca khịt mũi. “Anh ấy làm việc cho bố tôi một thời gian, sau khi nghỉ việc lao công tại trường. Bố tôi có một công ty vệ sinh. Nhưng ông quý Daniel và thăng chức cho anh ấy lên làm việc văn phòng. Ông chính là người đã thuyết phục Daniel nộp đơn vào làm cảnh sát, hỗ trợ anh ấy trong suốt quá trình huấn luyện. Ừ, tôi không biết họ có còn thân với nhau không, tôi không nói chuyện với bố tôi nhiều.”

“Chị thường xuyên gặp Daniel không ạ?” Pip hỏi.

“Cũng kha khá. Anh ấy thường hay ghé qua, đôi khi ở lại cùng ăn tối. Chuyện này có liên quan gì đến chị tôi à?”

“Daniel đang là sĩ quan cảnh sát lúc chị gái của chị mất tích. Vậy mà anh ấy không liên quan chút nào thật ạ?”

“Ờ thì... có đấy.” Becca trả lời. “Anh ấy là một trong những sĩ quan đầu tiên phản hồi khi bố tôi báo cảnh sát.”

Pip cảm giác mình đang chúi về phía trước, cô chống tay lên đệm sofa , nghiêng người về phía Becca. “Anh ấy có tham gia khám xét nhà chị không?”

“Có.” Becca nói. “Anh ấy và đồng nghiệp đã lấy lời khai của chúng tôi rồi tiến hành khám xét lần đầu.”

“Liệu Daniel có thể là người đã lục soát phòng của Andie không ạ?”

“Ừ, có thể.” Becca nhún vai. “Tôi không thấy chuyện này có gì liên quan. Tôi nghĩ cô đã bị ai đó dắt mũi rồi, thật đó. Andie không thể nào liên quan đến mấy vụ thuốc men này nọ được.”

“Daniel da Silva là người đầu tiên đi vào phòng Andie.” Pip nói, tự nói với bản thân hơn là với Becca.

“Chuyện đó thì có gì liên quan?” Một chút bực dọc bắt đầu xuất hiện trong giọng nói. “Chúng ta đều biết điều gì đã xảy ra tối hôm đó. Sal đã giết chị tôi, đó là sự thật bất kể Andie hay ai khác có liên quan như thế nào đến vụ án này.”

“Em không nghĩ là anh ấy.” - Pip nói, mở to mắt theo cách mà cô ấy hy vọng là có ý nghĩa - “Em không chắc Sal đã làm điều đó. Và em nghĩ mình sắp chứng minh được rồi.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »