Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6568 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ BỐN MƯƠI BẢY
uốn lưng thịt đổ, dập đầu máu sa. nỗi oan đất thấp, trời xa mây từng.

BÊN BỜ GIẾNG LẠNG

Ngọn roi cá đuối xé gió vun vút, cong oằn lại cuốn tròn lấy một tấm thân con gái mềm mại, mảnh mai. Ngọn roi vừa thu về, lập tức máu tươi đã tứa ra có giọt. Cứ mỗi lần vung ngọn roi lên cao hết cỡ giáng tron trót xuống thân thể măng tơ của người con gái, người đánh lại vui sướng mà gởi trọn vô đó một niềm đắc ý vô biên.

— Để coi, lần nầy bây còn đổ thừa cho ai được nữa không? Được... nữa hay không!?

Trót! Trót! Trót! Bà đánh nó như gió táp, mưa sa, đánh với một sự trịnh trọng, hả hê không hề che giấu. Quyên quằn quại chịu đau, nhưng cái đau thấu trời xanh đó, cũng không thấm thìa vào đâu so với nỗi oan vô lượng. Lần nầy thì con nhỏ ở rừng hết chối,

Vì cả hai người, kẻ đánh lẫn người bị đánh đều ngầm hiểu với nhau rằng: cá mất lần này không phải là do cậu Hai nữa rồi.

Cá lại mất nữa, mất hoài. Không rình thì mất, mà rình thì... cũng mất, để ở đâu cũng mất, rọng trong khạp, lu hay hũ gì cũng mất, dằn cái giống gì lên cũng... mất. Kẻ trộm lần nầy hẳn là một người vô hình có sức khỏe vô biên.

Để đối phó, lần nầy Quyên phải dùng đến một biện pháp mạnh, rất mạnh - mà không thể cho ai biết hết - nhứt là với bà Ba, tuy rằng nàng cũng không dám chắc là bả có biết hay không - hay là bả biết mà giả bộ ngó lơ vì bả cũng phải hiểu rằng, đó là biện pháp hợp lý nhứt.

Có ai mà tin tưởng nổi cái bà trở mặt như “trở bánh phồng” đó không!? Vậy mà sau chuyến phiêu lưu trở về, Quyên vẫn sống khỏe, sờ sờ ra đó. Giữa hai người, dường như họ đã ngầm ký kết với nhau một hiệp ước đình chiến.

Bà Ba bị nhát ma, đít rớt ra khỏi ván, tạ cái mông úc núc xuống gạch, muốn tà xương khu. Tuy cái miệng quen thói rầy la chèn chẹt cả ngày, và hay kiếm chuyện đánh đập đầy tớ; nhưng bả cũng là tay mê tín dị đoan số một, nên bả không dám cả gan giết tới hai lần cái con nhỏ “cọp vật không chết” đó. Về phần Quyên, đã không oán bà, không thèm nói huỵch toẹt ra, trái lại còn giả câm giả điếc, “thủ khẩu như bình” cốt để che giấu, để giữ thể diện cho bà. Vì vậy bả mới để yên cho nó sống, không tìm cách “giết người diệt khẩu” nữa. Và nhứt là, mới vắng bóng Quyên có mấy ngày mà Hai Phát đã ngất ngơ như kẻ chết rồi, nên bả sớm hiểu ra rằng, không ai có thể thay thế con nhỏ nầy được nữa rồi.

❃ 

Một buổi tối, Quyên đích thân làm một cuộc thử nghiệm. Cô xếp vào trong bếp lủ khủ đủ thứ: lu, hũ, khạp. Mỗi khạp cô rọng riêng một loại cá đồng khác nhau (vì chúng không thể nào chung sống hòa bình với nhau trong cùng một khạp). Cá kèo mới đóng đáy hồi chiều, còn nhảy xoi xói, đặc khừ cái khạp. Cá chạch lấu bự cỡ ba lóng ngón tay, dài mút hai gang, con nào con nấy mập lù, bơi lội tung tăng thấy bắt ham. Rồi thì trê vàng, trê trắng, v.v...

Nhưng hỡi ôi! Cá nào nó cũng chê hết thảy! Y như rằng, trự ta chỉ xực toàn loại cá lóc lưu niên ú ụ, thứ cá lóc mấy năm trước tát đìa bắt sót; con nào con nấy bự gần bằng cái bắp vế, gần mọc râu, biết nói chuyện. Hôm nào vắng lóc cổ thì trự ta mới dùng tạm tới lóc cửng hoặc cá trê, mà phải là trê vàng bự cỡ cườm tay trở lên à nghen, trê trắng nó cũng không thèm.

Hôm sau, rồi hôm sau nữa, cô treo lủng lẳng cả mấy ký thịt lên mấy cái móc sắt giàn bếp. Nào là thịt vịt lạp, nào là thịt ba rọi ướp muối diêm, tẩm rượu áp sanh thơm phức, phơi mấy nắng dốt dốt, lớp mỡ trong veo như tờ giấy kiếng. Vậy mà, hỡi ôi, con quái vô hình đó nó chẳng thèm ngó ngàng gì tới hết. Nó chỉ chăm chăm nuốt trông cái món ruột của nó là cá lóc tát đìa mà thôi. Vậy mới nghiệt chớ!

Cùng thời tắc biến, cuối cùng cũng nảy ra diệu kế. Để thử thời vận lần chót, cô thả mấy con cá lóc cồ vô rọng trong cái khạp da lươn, rồi cô với con Thôi, hai đứa è ạch, hè hụi rinh nguyên cái khạp, ém vô buồng ngủ của cô, giấu kín hổng cho ai biết. Cả hai còn khệ nệ dằn lên nắp khạp một thớt cối xay bột bằng đá xanh bự tổ chảng nữa. Trước khi đi ngủ cô còn cẩn thận gài cái chốt ngang chặt cứng để tin chắc rằng không ai có thể lỏn được vô buồng cô đêm đó.

Cô thiếp đi rồi choàng tỉnh dậy vào lúc nửa đêm như thường lệ. Có người đã ăn sạch những con cá lóc mấy giờ trước vẫn còn vẫy vùng táp nước. Ai đã ăn tươi nuốt sống những con cá ấy? Hai Phát lóng trước ăn cá sống còn biết chừa đầu, chứ con quái vô hình này thì ăn sạch trơn, không chừa cái vảy.

Trong gian buồng gói kín mít, tối tăm chật hẹp nầy chỉ có một mình cô, thì còn ai vô đó! Còn ai trồng khoai đất nầy? Tức quá mà!

Cô vẫn tin chắc như đinh đóng cột rằng cô đã nằm im không hề nhúc nhích, cục kịch gì trong suốt giấc ngủ chập chờn, khốn khổ của mình.

Hồi đầu hôm, cô đã rải một lớp tro bếp, phủ đều lên khắp căn buồng, vậy mà chỉ có lớp tro mỏng dính, rắc trên nắp khạp là có xê dịch chút ít. Còn xung quanh thì không hề có chút dấu vết gì lưu lại hết. Hổng lẽ nó là cái giống có cánh?

❃ 

Sáng hôm sau, trong mình cảm thấy bần thần dã dượi. Tuy có ngủ được chút ít nhưng giấc ngủ đó không đem lại cho cô sự khỏe khoắn bình thường, cô miễn cưỡng chỏi dậy đi làm những công việc thường ngày. Khi đi ngang con Mực, cô điểm mặt nó:

— Mầy đó nghen Mực! Cái đồ mắc toi! Có mầy cũng như không hà! Cho mầy ăn uổng lắm! Thứ đồ chó kiểng!

Thuận cẳng, cô sút cho nó một đá nháng lửa, văng tuốt ra sau hè. Tội nghiệp thay cho con vật mẫn cán, sau một đêm thức canh muốn trắng dờ con mắt, còn đương nằm lim dim sưởi nắng, táp ruồi bên cạnh bồ lúa. Bỗng dưng bị nhiếc sa sả vô mặt, lại còn ăn thêm một đá vô be sườn đau điếng, nó la oăng oẳng rồi tháo chạy ra sân.

Nếu như trong lưng Quyên có lận hòn ngọc Dã Tràng, ắt cô đã nghe thấy nó tức tối, ăng ẳng phân trần với mấy con chó khác: “Đâu phải lỗi tại tôi! Thì tôi cũng ráng thức rình giùm cho cổ đó chớ. Tại hổng bắt được thì biết làm sao! Bạn bè gì mà chơi kì quá xá! Còn kêu người ta là chó kiểng nữa chớ, hổng sợ con Bông nó cười!”

Tới trưa, thấy cô từ xa, nó bét ra chỗ khác, không thèm xáp lại ngoắt đuôi như mọi khi. Quyên thấy ân hận: “Có ai mà đối xử tệ bạc với bạn bè như mình vậy không hè”. Đó rồi cô ngoắt nó lại, ôm cổ vuốt ve:

— Tội nghiệp dữ hôn! Thôi! Cho chị xin lỗi, đừng giận chị nữa nghen.

Phần ăn của cô, cô nhường hết cho nó. Cả ngày hôm đó riêng cô, cô chỉ nhai cơm lạt.

Tới bữa, cơm nuốt không vô, uống nước mắc nghẹn nửa chừng. Bưng chén cơm lên, lùa được vài đũa thì nước mắt đã lưng tròng, nhểu đầy vô chén, nhai cơm sao thấy cứng còng như nhai sỏi, trệu trạo bỏ mứa chén cơm. Ngồi cầu ao, chưa rửa xong rổ rau, nước mắt đã lộn nước mũi choàm ngoàm, vừa làm vừa hỉ mũi. Con Thôi bày đặt vái cúng ông Địa nải chuối, để phù hộ cho chị Quyên của nó tai qua nạn khỏi. Tới chừng thấy mắc nợ ông Địa cả quày chuối lớn, mong gì trả nổi nên nó ứa nước mắt, giậm cẳng kêu trời, không thèm vái nữa.

Không sợ sao được! Chẳng thà nó là cái giống hùm beo rắn rít, hay chí ít là một con người, cho dù có hung dữ, tàn ác đến đâu đi nữa, thì cô cũng có cách đối phó. Đằng nầy nó là một thế lực vô hình huyền bí, lai vô ảnh, khứ vô tung, chẳng biết là cái giống chi? Lẽ nào cô cứ phải cúi đầu, trân mình chịu trận mãi hay sao?

Cực chẳng đã, cô mới cậy con Thôi bắn tiếng cho Hai Thành, hẹn gặp cô chiều nay sau vườn, bên bờ giếng lạng.

❃ 

Hai Thành vốn bận rộn tối tăm mặt mũi, ít khi nào chịu để tâm đến chuyện của người khác, vậy mà mới vừa nghe qua là ảnh đã gặng đi, gặng lại.

— Em Hai nhứt định là có “kẻ lạ” đã lỏn vô buồng của em thiệt hả?

— Hổng biết sao, tự nhiên tui thấy, như là... như là...

Cô bỗng dưng im bặt, hạ giọng thầm thì một câu vô nghĩa, một mình mình nói, một mình mình nghe...

— Thôi bỏ đi! Cũng không... chắc lắm! Nói ra sợ có người nổi ghen rồi sanh giặc.

Nhìn ánh mắt của Quyên đăm đăm, mất đi vẻ trong sáng hồn nhiên như mọi bữa, Hai Thành biết ngay là cô có điều chi lo nghĩ lung lắm. Nhưng chỉ ít phút sau đã thấy cô vui vẻ bình thường trở lại, dường như cô muốn cười ngạo chính bản thân mình. Ngồi nín thinh một hồi rồi cô mới rụt rè lên tiếng:

— Hai hứa đi! Hứa đừng cười thì tui mới dám nói!

Hai Thành định cà rởn một câu cho vui, nhưng dáng điệu nghiêm chỉnh của cô đã làm cho anh cụt hứng.

— Tui sợ lắm, tui nằm chiêm bao nhiều lần, lần nào cũng in hệt như lần nấy. Lần sau thấy còn rõ hơn lần trước nữa. Mà tui sợ lắm! Tui không dám nói cho ai biết hết, ngay cả với em Thôi tui cũng không dám nói.

— Chuyện chiêm bao mộng mị, em Hai đừng có tin. Mà em Hai thấy cái gì?

— Tui nằm chiêm bao thấy có một con rắn lớn, lớn lắm, toàn thân nó màu hồng, đêm nào cũng lỏn vô buồng tui bắt cá. Sáng ra tui coi lại khạp rọng cá thì...

— Thì sao!??.

— Cá mất! Chớ sao!

— Nó nữa hả?

— Không! Chắc không phải nó. Vì lần nầy, khạp rọng cá tui khiêng tuốt vô buồng ngủ của tui, tui giấu. Cửa buồng, tui gài chốt ngang chặt cứng, khít rim hà. Cửa sổ cũng đóng kín mít, kín tới phát ngộp luôn. Còn cái nầy nữa, tui đã lén trét mỡ bò trơn lù vô mấy cây cột trong buồng cậu Hai hết rồi.

— Chắc ăn nhứt là em Hai phải trói ghịt hai cánh tay nó lại, đố cha nó leo lên được.

— Trói rồi, khỏi dặn! Đêm nào cũng trói! Trói thúc ké, ghịt cánh khỉ luôn, trói bằng dây da trâu ngâm nước, chặt cứng còn hơn đòn bánh tét.

— Bà chủ có biết không?

— Chắc là bả biết, mà ngó lơ, không thấy nói chi hết.

Thấy Quyên ngồi làm thinh, rụt rè anh nói tiếp:

Hay là như vầy... Mà thôi! Qua nói cái nầy ra sợ em Hai hổng... chịu đâu.

— Hai cứ nói đi, việc chi tui cũng chịu hết á.

— Qua tính như vầy, em Hai coi có được hôn nghen. Đầu hôm, em Hai hí cửa cho qua lỏn vô núp trong buồng của em Hai. Qua thủ sẵn cái hèo, qua phải bắt tại trận cái quân ăn trộm ác nhơn thất đức nầy, qua nện cho nó mấy hèo thì mới vừa cái bụng của qua.

— Quỷ nà! Đâu được.

Quyên hai má đỏ rựng, lắc đầu nguây nguẩy, đấm thùm thụp vô lưng anh đau điếng, rồi giấu mặt sau lưng anh, cô dẩu môi phụng phịu:

— Ứ! Cái anh này! Nghỉ chơi anh ra đi! Hổng được đâu! Người ta nói chết.

Cái vụ nầy không được rồi đa. Chưa chắc đã bắt được cái quân ăn trộm mà không chừng cả làng lại biết cái vụ Hai Thành lỏn vô núp trong mùng của Hai Quyên. Tránh sao khỏi tiếng đời dị nghị gièm pha. Ở cái làng nhỏ còn thủ cựu nầy, nội cái việc “nam đáo nữ phòng” thì sợ ai mà họ không dám đổn rùm lên chớ. Tình dẫu có ngay mà lý vẫn gian. Đêm hôm khuya khoắt, trai đơn, gái chiếc, người dưng khác họ, lửa để gần rơm, mắc gì khỏi ngún. Rồi đây, đầu trên xóm dưới, hổng chừng họ còn giả bộ nằm võng ru em mà hát đẩy hát đưa, ầu ơ ví dầu như vầy nữa cà:

Đêm khuya gà gáy ó o...

Hỡi người “quân tử” kia mò đi đâu?

Mà hễ đầu nầy có người xướng lên:

Ầu ơ... trống treo, ai dám đánh: thùng!

Bậu không, ai dám giở mùng, chun... vô.

Thì đầu kia lập tức có người họa lại ngay:

Ầu ơ... chun vô lẹ lẹ chun ra,

Đâu phải vợ nhà mà ở trỏng luôn.

Hai con người nầy, tuy tình thương nhau thì... rất nặng, mà bước qua vòng lễ giáo thì... không đặng. “Tâm hơ, tâm hất” như con nhỏ Thôi, vậy mà ba cái vụ hẹn hò, hú hí nầy, con nhỏ quỷ dịch ấy, nó cũng “nhạy” lắm. Lần nào cũng vậy, Quyên vừa từ chỗ hẹn lú đầu về, nó thộp nó hỏi liền, hai con mắt sáng rỡ:

— Chụp được chị rồi! Hết chối! Sao? Em hỏi thiệt nghen! Mà chị cũng phải khai cho... thiệt! Có “hun hít” gì chưa vậy?

— Mắc dịch, mắc gió cái con nầy! Mất nết gì đâu á! Có! Mà mới có đưa tay cho nắm thôi, chớ chưa cho hun! Được... chưa?

Bị rủa mà hổng giận, con quỷ mất nết nầy thất vọng quay đi, lần nào cũng lầm bầm, lộp bộp:

— Thiệt! Chán... hai cái ông bà nầy quá!

 ❊

Hai Thành hơi bị xộ, xẻn lẻn hổi lâu, tưởng đâu rằng đó là cái ý kiến thông minh nhứt mà đầu óc đơn giản, chất phác của anh mới vừa nghĩ ra được. Ai dè, cái ý tốt như vậy mà mới vừa lú ra, đã bị tề ngang cái “cụp”. Cái đấng quân từ vườn trong anh cũng vừa kịp thời lên tiếng, khều khều anh con trai mới lớn, còn nông nổi bồng bột kia ra, rồi lên mặt thầy đời mà dạy khôn rằng: “Người quân tử, ai mà thèm chun vô cái chốn “khuê trung” đó chớ. Dẫu có bắt được quả tang cái quân trộm cá, thì người gái thơ kia cũng vì ngươi mà bị ô danh, xủ tiết. Chó đâu chó sủa lỗ không, dẫu có gánh nước mấy sông, cũng không rửa sạch hết tiếng xấu cho cả hai người. Nỗi oan ăn trộm cá chưa chắc đã giải được, nay lại còn chồng thêm nỗi oan danh tiết nữa. Hỗng có được đâu à nghen!”.

Vốn là người lạc quan, chơn chất, Hai Thành chớ có thèm giận lâu, ảnh cười hề hề, xây cái lưng ra, nói:

— Đây! Lưng trẫm đây, ái khanh có muốn đấm muốn thoi gì, thì cứ đấm cứ thoi đi cho hả, chớ đừng có chầu bậu cái mặt như vậy.

— Hí! Tui đâu có... ngu!

Quyên đang buồn, đang quạu mà cũng phải mắc cười ngang với ảnh. Cô quá biết, những người chuyên luyện nội công lâu năm như Hai Thành, thì chỉ cần họ “gằng mình” một cái là cơ bắp đã bành ra như con rắn hổ mang bành. Bàn tay con gái của mình, dẫu có đấm, có thoi vô lưng của họ thì cũng như thụi vô bao cát, như “chuồn chuồn húc thạch trụ”, như “bù mắt cắn voi” trấm trơ trấm trất vậy thôi...

Ngoài kia, bóng tối đã phủ trùm lên khoảng vườn hoang trước mặt. Sương xuống đem theo gió đêm lành lạnh. Bên bờ giếng lạng, hai bóng người lặng lẽ ngồi bất động như đang hóa đá. Im lặng đến mức nghe rõ tiếng mấy hạt sương rơi lộp bộp trên cành lá trong vườn. Thời gian như chùng lại...

Đâu rồi con nhỏ Quyên không biết sợ là gì? Đâu rồi cô nhỏ, đang đêm cỡi cọp băng rừng đi mua rượu cho cha? Mà ở đây, bây giờ chỉ còn lại một nàng Quyên nhão nhoét đang lo sợ thất thần vì một giấc chiêm bao mộng mị.

Bàn tay cô đặt trong tay anh lạnh ngắt...


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »