Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6571 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ BỐN MƯƠI TÁM
rắn đâu rắn lạc vào đây!? dẫu rằng ma quỷ cũng ngây vì tình.

GIỌT NƯỚC MẮT SÓT SA

Gió thổi ù ù, mái ngói chuyển mình khua lắc cắc. Gian buồng gói tối đen, yên lặng đến nỗi nghe rõ tiếng chân chuột chạy rọt rẹt dưới sàn giường, tiếng con thằn lằn ôm cột nhà chắc lưỡi. Cữ nóng ban chiều kéo dài, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm những sợi tóc mai, dính bết vào màng tang nhớp nháp. Đàn muỗi đói vo ve xao xác, con Thôi nầy cũng tệ! Nhờ buông cái mùng xuống giùm mà cũng quên...

Đầu giường, một ngọn đèn trứng vịt tù mù, tỏa ra một quầng sáng nhỏ rụt rè. Chén cháo trắng lạnh tanh lạt nhách, miệng đắng, lưỡi khô, giống như là miệng của ai. Ước gì có được một múi chanh tươi hay một muỗng chanh muối; nhắp vô miệng vài cái cho vị chua nó lan vô từng thớ lưỡi, thấm tới ruột gan, tan vào phế phủ thì đỡ lạt miệng biết mấy. Trên đầu tủ chén dưới nhà bếp, còn một hũ chanh muối đầy nhóc nhách, nhưng làm sao mà lết được xuống tới dưới đó bây giờ.

Phải chi có con Thôi ở đây thì đỡ biết mấy, giờ nầy chắc chị ta đã ngủ... khò, nó vô mùng còn sớm hơn gà vô chuồng. Hễ đặt lưng xuống ván là ngáy liền pho pho, trời có sập nó cũng không hay, cỡ khiêng nó mà bỏ vô đám dâu, chắc nó cũng ngủ say như chết, chẳng biết trời trăng chi hết. Thiệt! Vô sự thì ngáy o o, hữu sự thì lo ngay ngáy, mình lo muốn chết mà nó thì “phè cánh nhạn”.

Quyên nằm ngửa, mắt mở thao láo, bàn tay trái bị cả thân mình đè lên tê dại, nhưng cô cũng không thèm trở mình lại, trái tim cô đập mạnh và không đều. Toàn thân rã rời, ê ẩm, các khớp xương dường như bị ai lấy sống dao mà dần. Mỗi phút, mỗi giây, sự chờ đợi, rình rập kéo dài trong đau đớn, dường như có con dao bén, xiết vào cơ thể, làm cho cô rã rời suy kiệt. Phải chi có thêm một bàn tay ai đó, trở giùm cái mình lại cho bớt tê. Cô chăm chắm nhìn lên một vết mạng nhện phất phơ trên đỉnh mùng, không dám suy nghĩ gì thêm, cố gắng ngăn chặn những ý tưởng ngờ vực bấy lâu nay vẫn giày vò tâm trí cô...

Mưa khóc rả rích ngoài hiên. Tiếng gió rợn ngoài vườn, dưới ao mương, ếch nhái trỗi giọng uềnh oang. Trong góc phòng, một con dế nhỏ cất giọng ri rỉ đều đều. Cơn gió lạnh thốc ngược vào buồng đem theo cả bụi nước mưa lạnh ngắt...

Dường như cô đã quên không làm một điều gì đó... Nặng nhọc chỏi dậy, lảo đảo đi mấy bước, đất trời dường như đảo lộn, xây mòng mòng xung quanh cô. Phải dựa vô lưng ghế mà thở dốc, sau đó, lần mò vịn từng cái bàn, cái ghế, cô nhúc nhắc đi kiểm tra lại cửa nẻo, coi đã đóng chặt hay chưa. Khuất trong góc phòng, cối đá xanh nặng trịch vẫn còn dằn trên cái khạp rọng cá. Yên tâm, cô chậm chạp trở về, gieo mình xuống giường, ép mình vào giấc ngủ...

Vào khoảng nửa đêm, một cơn giông nổi lên ù ù ở ngoài vườn, âm thanh đó ru cô chìm vào giấc ngủ nặng nề đầy mộng mị...

❃ 

Giấc chiêm bao cũ lại trở về giữa những mịt mùng sương khói. Căn buồng ngủ bỗng trở nên xa lạ, thù nghịch và lạnh ngắt như ở vào giữa tiết lập đông. Trong màn khói sương mờ mịt, cái mà vía của cô thấy lúc đó, là một con rắn lớn, tròn, dẹp, trôi nổi bồng bềnh, vừa sinh động sóng sánh, vừa trơn nhớt và lạnh buốt như nước đá. Con vật đó điên cuồng ngọ ngoạy, đảo lộn tanh banh mọi thứ đồ vật trong buồng. Cuối cùng con rắn lớn ấy phát hiện ra cô, nó bềnh bồng trôi đến bên giường, ngúc ngoắc cái đầu, cúi xuống ngắm nghía, nhểu từng giọt nước miếng thèm thuồng, lạnh giá, tanh ói vô mặt cô.

Giấu mặt vào sâu trong gối, cô nhắm hít mắt, nín thở rán thu mình lại cho thật nhỏ, hai tay nắm chặt, trống ngực đập thình thịch như đánh trống làng. Con rắn luồn cái mình lạnh ngắt trơn nhớt vô mình cô, cuốn lại mấy vòng như trăn lớn cuốn mồi, rồi bắt đầu xiết chặt, mỗi lúc một chặt, chặt hơn, chặt hơn nữa, xương cốt cô bắt đầu rên lên răng rắc. Hét lên một tiếng, cô choàng tỉnh giấc, cái mền lớn đã quấn chặt cứng vô mình cô tự lúc nào...

Trên bàn, ngọn đèn dầu cháy lụn, còn níu lại được một đốm lửa nhỏ xíu như hột mè, xanh lập lòe, chỉ chờ một hơi gió động là tắt. Mọi vật dường như đã trở về vị trí quen thuộc của chúng, nhưng không hiểu sao gian buồng vẫn còn lạnh ngắt.

Quyên ngồi thu lu trên giường, trong bóng tối, trán vã mồ hôi, tóc tai rũ rượi, nhợt nhạt như một xác chết, trái tim vẫn còn đập mạnh, nỗi hoảng sợ không bút mực nào tả xiết. Cơn ác mộng đã làm cho cô bàng hoàng, run rẩy cả toàn thân.

Thật lâu sau, cô vẫn không dám nhúc nhích, không dám nằm xuống trở lại, nỗi kinh sợ còn đọng lại trong cô. Dỏng tai lên, nghe ngóng mọi động tịnh chung quanh, trong im vắng hoàn toàn, cô nghe rõ tiếng máu chảy rần rật và tiếng mạch giựt soi sói hai bên màng tang. Nỗi xúc cảm quá mạnh đã làm tê liệt hết mọi phản ứng của cô. Run rẩy, cô chỉ mong sao cho trời mau sáng.

Sau cùng, gắn gượng chỏi dậy, cô lẩy bẩy khêu lại ngọn đèn, nặng nhọc vịn vào lưng ghế, đi quẩn quanh kiểm tra lại mọi thứ trong buồng. Mọi thứ vẫn ngăn nắp y nguyên, đâu vào đó. Yên tâm, Quyên chậm chạp quay trở về giường. Bỗng cô ngẩn ngơ khi nhận ra thớt cối đá xanh nặng nề đã không còn ở vị trí cũ, còn nắp khạp sành thì đã lăn lóc trên mặt đất tự hồi nào. Ba con lóc cô tổ nái, bự bằng bắp chuối người lớn đã biến mất, trong khạp giờ chỉ còn trơ lại có hai con lóc cửng.

Sao lạ vậy kìa?! Cô nhớ rất rõ, hồi chiều cô và con Thôi đã è ạch rinh thớt đá xanh cẩn thận dằn lên nắp khạp rồi mà. Trong khi đó thì cửa chính đã được khóa chắc chắn, các cửa sổ cũng được cài then kín mít. Hổng lẽ nó là một giống có cánh? Nhưng ngay cả hàng thông gió ở tuốt trên cao, cô cũng đã nhờ anh Hai đóng bít rịt lại từ mấy bữa trước rồi kia mà. Cô không dám tin ở mắt mình nữa, có ai đó đã lẻn vào buồng, hoặc chính cô đã làm chuyện đó.

Thôi chết Quyên rồi! Chỉ một đêm thôi mà mất tới ba con cá lóc lớn. Chắc hẳn trưa mai, nàng sẽ bị bà chủ “cạo đầu khô bằng búa đẽo”, có nước đi tu quách cho xong.

Quyên chắc lưỡi cam chịu: “Thôi kệ! Cá mất thì đã mất rồi. Thí mạng cùi luôn! Coi như cũng xong một đêm!”.

Cơn ác mộng đã khiến cô cảm thấy quá sức kiệt quệ, không thể kháng cự lại cái ý tưởng buông xuôi, muốn ra sao thì ra, tới đâu thì tới. Lạ thay, khi đã nghĩ được như vậy rồi, không thèm đếm xỉa gì đến cá kiết nữa thì tâm trí của cô hốt nhiên trở nên nhẹ nhàng; tuy rằng cô vẫn chưa biết đến trưa mai, khi đối mặt với bà Ba, thì phải ăn làm sao, nói làm sao đây. Cái ngày mai đó thiệt là u ám. Thây kệ! Ngày mai trối kệ ngày mai! Bây giờ thì... bịnh quá! Bỏ đi ngủ một giấc cho khỏe, rồi tới đâu hay tới đó...

Quyên ngủ luôn một giấc dài, nhẹ nhõm. Tiếng giọt mưa buồn bã, gõ nhịp đều đều lên mấy cái mo cau úp ngoài mái hiên đã ru cô vào trong giấc ngủ êm đềm.

 ❊

Bỗng Quyên chợt tỉnh..., một sự im lặng nặng nề, phủ trùm lên khắp ngôi nhà, tiếng mưa nhỏ giọt đều đặn ngoài hiên đã im bặt tự lúc nào. Căn buồng gói nhỏ im lìm như trong một nấm mồ, chính sự im lặng lạ lùng nầy đã đánh thức cô tỉnh giấc. Cả khu vườn ngoài kia dường như cũng đang nín thở trước một sự đe dọa mơ hồ nào đó, lẩn khuất đâu đây.

Lúc ấy đã cuối canh ba sang đầu canh tư, Quyên thức giấc, tỉnh rụi, ngồi yên lặng trên giường, tâm tưởng tràn ngập một dự cảm lạ lùng. Hình như tất cả những gì mà cô ngờ vực, giờ đây lời giải đáp đã hình thành rõ rệt trong giấc ngủ. Trực giác được giấc ngủ ngon mài giũa, dường như sáng suốt thêm lên, mách bảo cho cô rằng, sự thật hiển nhiên sắp được phơi bày.

Không hiểu vì sao trong cô có niềm xác tín rõ rệt, rằng mọi việc rồi sẽ giải quyết chỉ nội trong đêm nay thôi. Chính vì vậy mà hồi đầu hôm, cô đã không nài con Thôi ở lại ngủ đêm với cô. Và còn hổi chiều này nữa, bên bờ giếng lạng, sau vườn cô cũng gạt phăng đi lời nài nỉ của Hai Thành, (vác hèo, núp trước cửa buồng cô - chỉ đứng núp thôi - chớ không được léng phéng chun vô). Vì thật ra trong bụng cô, cô đã hờm sẵn một câu trả lời: “Thôi khỏi! Để đó chơi tay đôi luôn! Quyết ăn thua đủ, một mất một còn với nó! Bất quá thì lưỡng bại câu thương, hoặc cùng lắm thì mạng đổi mạng, thiên địa đồng thọ, hay đồng quy ư tận thôi chớ gì!”.

Giấc ngủ đã hồi phục lại phần nào sức khỏe cho cô, và nước mưa mát lạnh chứa trong hai hàng mái vú ngoài hiên đã lôi cô ra khỏi cơn ngầy ngật, đưa cô tỉnh táo về buồng.

Khêu to ngọn đèn chong lên rồi ngồi khuất mình trong bóng tối, mắt căng gần rách khóe, Quyên âm thầm chờ đợi, tỉnh mỉnh chờ đợi, thao láo chờ đợi, chờ đợi một cái gì đó mà chính cô cũng chưa biết rõ, chỉ mường tượng mơ hồ rằng: cái thế lực thần bí siêu nhiên, ngoài khả năng hiểu biết của loài người, vừa phi tự nhiên, vừa cực kỳ hiểm ác kia, đã từng viếng thăm căn buồng gói nhỏ này, chắc chắn sẽ trở lại một lần nữa, nội trong đêm nay...

CON RẮN MÀU HỒNG

Gian buồng gói bỗng tự nhiên trở nên cực kỳ khó chịu, một sự khó chịu không tài nào lý giải nổi. Càng cố xác định nguyên nhân thì cô càng cảm thấy khó chịu hơn, có một cái gì đó phưởng phất trong bầu không khí đã gây ra cái cảm giác bực bội, bất an đó. Mọi giác quan đều mở bung ra hết cỡ, cô trở nên căng thẳng tột độ. Cô rình nó và cảm thấy dường như nó cũng đang rình lại mình, lảng vảng, lẩn khuất ở đâu đây. Cô cảm thấy sự hiện hữu của nó trong từng luồng không khí đặc quánh, đờn dợn xung quanh. Nó đang ở đó, ẩn nấp, chực chờ. Nhưng nó là cái gì? Làm sao chộp được nó? Con vật vô hình đó.

Cả ngôi nhà vụt nín thở. Trong sự im lặng đến rợn người đó, bỗng cô tưởng chừng như đang nghe, hay đúng hơn, cảm thấy có tiếng gió nhẹ quạt phớt phía khe cửa sau lưng cô, một cái gì đó đờn dợn, lành lạnh thoảng qua sau gáy. Lúc đầu cô không để ý, cho rằng đó chỉ là cơn gió lạnh lùa vào cửa sổ làm lay động mấy tấm màn. Nhưng mà cửa sổ thì đã gài kín mít từ hồi đầu hôm tới giờ, gió lạnh ở đâu ra? Một cảm giác bất ổn, bệnh hoạn, phi tự nhiên đang ngự trị lên toàn bộ ngôi nhà, cảm giác đó cứ mỗi lúc một lớn dần, lớn dần...

Chỉ ít phút sau, lại một thoáng lay động khác, không được rõ lắm, như một va chạm thoảng nhẹ vào các sợi dây đàn đang căng thẳng, nhưng cũng đủ làm se lại các lỗ chân lông và làm cho những đầu mút thần kinh trong cô rợn lên nhè nhẹ. Một luồng không khí lạnh buốt bỗng luồn vào tràn ngập gian buồng, trong buồng giờ đây còn lạnh hơn ở ngoài vườn nữa. Một vài phút im lặng khủng khiếp trôi qua; cuối cùng rồi thì người con gái cũng ớn lạnh cả châu thân khi nhận ra cái giống gì đã làm cho không khí xao động.

Một con rắn lớn đang chuồi vào nhà theo lối ngạch cửa, êm như ru. Thì ra trong nhà nầy vẫn còn một lổ hổng lớn, khoét dưới ngạch cửa, (nhà xưa làm ngạch cửa hơi cao để ngừa mối xông, để lùa rác ra ngoài). Thu mình lòn qua ngạch cửa, trườn được vào nhà rồi thì con rắn bỗng lớn vụt lên và không thèm bò sát đất như loài rắn thông thường mà nó lơ lửng, ẻo ợt trên không như được treo bằng những sợi dây vô hình. Trái với các loài bò sát thông thường, càng về phía đuôi thì càng nhỏ lần đi. Không! Con rắn quái dị này, khúc nào khúc nấy đều chằn chặn bằng nhau. Khúc đầu, khúc mình đã lọt được vào trong nhà rồi mà khúc đuôi vẫn còn ở mãi tận đâu đâu. chẳng lẽ con rắn nầy dài vô tận...

Toàn thân con rắn màu hồng lợt, hơi dẹp, uốn éo, oặt quà oặt quại, sống lưng nó hõm xuống, ở giữa ken đầy những gai thịt nhỏ li ti, phủ một lớp nhung tơ phơn phớt trắng. Làn da bụng mỏng tanh, lộ rõ những mạch máu đỏ li ti chi chít, chằng chịt những sợi gân tím gân xanh, vắt dọc vắt ngang xúm xít.

Toàn thân con rắn ướt nhượt, nhẩy nhụa. Từng giọt, từng giọt nhớt nhao, nhão nhoẹt, tanh rình tanh ói nhỏ xuống nền gạch tàu long tong. Con vật như trôi nổi bồng bềnh trên một lớp nệm không khí lạnh buốt như nước đá. Cái đầu ngỏng lên, ngúc ngoắc qua lại, trôi tới đâu thì một luồng ánh sáng xanh ma quái ùa theo, như trôi cùng với nó.

Trong nhà giờ đây tràn ngập một thứ ánh sáng xanh lè đờn dợn, sóng sánh, dập đờn xao động. Khí lạnh càng lúc càng như đậm đặc... Thớt đá xanh dằn trên nắp khạp nặng chình chịch như vậy mà nó chỉ cần cuộn lấy một vòng, nâng lên rồi đặt xuống đất nhẹ nhàng không gây tiếng động. Trật nắp khạp sành ra, nó vục đầu vào khạp, khua khoắng tứ tung. Giữa đêm khuya thinh vắng bỗng vang lên tiếng cá quẫy đành đạch, rồ ró...

Tay chưn lạnh ngắt, Quyên mụ mẫm cả người, một nỗi gớm ghiếc xuyên thấu qua người, cô như người bị mộc đè á khẩu. Những cơn rùng mình rần rật chạy suốt toàn thân, sởn ốc, nổi da gà, có bao nhiêu sợi tóc ở trên đầu, đều đã dựng đứng lên hết trọi. Trái tim ngừng đập hồi lâu, giờ đập trở lại nhanh một cách khủng khiếp. Cô bắt đầu run lẩy bẩy, hai bên màng tang, mạch giựt soi sói, mồ hôi lạnh rịn ra từng giọt, từng giọt trên trán, trên cổ, rồi len lỏi thành dòng, chảy dọc theo từng đốt sống lưng. Dường như mọi sinh lực đã bị hút cạn khỏi người cô, toàn thân tê liệt, cô không tài nào cử động được một ngón tay, Quyên chỉ có thể làm được mỗi một việc là bất động đờ người, căng mắt ra mà ngó.

Dưới thứ ánh sáng xanh lè, chập chờn ma mị ấy, con rắn đương ngoe nguẩy tìm đường thối lui vì nó đã ngậm được một con cá.

Không! Không phải nó ngậm vì khi Quyên thu hết can đảm, căng mắt ra nhìn thì cô điếng hồn nhận ra rằng: đầu con vật trơn lù, không hề có mắt mũi miệng gì ráo trọi, nó chỉ quặp lấy con cá bằng một khúc cuộn của nó. Rồi khúc cuộn ấy được cong nhỏ lại, hình thành một vòng tròn nhu động, chầm chậm lăn dài, lăn dài, từ đằng trước ra đằng sau. Bằng cách đó con cá được cuộn dần, cuộn dần, một loạt những nhu động lăn dài, nhấp nhô như băng chuyền, hút con cá về phía một cửa hang vô hình nào đó. Con cá thứ nhất chưa kịp lăn ra đến ngạch cửa thì khúc cuộn khác lại được hình thành, con cá thứ hai tiếp tục lên đường.

 ❖ 

Một cơn tức giận nghẹn ngào bỗng trào dâng lên ngực. Những trận đòn tức tưởi oan khiên, kêu trời không thấu, lưng đâu hứng đá hứng thoi, mình mẩy giập bầm, chết đi sống lại, cộng với những lời nhiếc mắng chất ngất lên đầu, lấy thúng mà hốt. Chính cơn tức giận cành hông này, hoát nhiên đã cứu cô thoát khỏi cơn mê, nó đã cởi trói cho cô, đem lại cho cô một dũng khí không ngờ. Hôm nay, tao với mầy, mạng đổi mạng cho xong.

Nộ khí xung thiên, cô rướn mình lên đầu giường, với tay chụp lẹ con dao. Run cầm cập, cô lóng ngóng kéo bật lưỡi dao con chó ra. Trong nháy mắt, cô nhảy xổ lại, thét lên chói lói sập trời:

- Tao đổi mạng với mầy!

Vung lưỡi dao lên cao, cố hết sức bình sinh, cắm “phập” một cái, trúng ngay chóc vào cái đầu đang lắc lư của nó.

Một loạt những tiếng xì xì vang lên. Con rắn lảo đảo, thả con cá rớt “bịch” xuống đất rồi bắt đầu vùng vẫy. Theo bản năng, Quyên lùi lại, lùi lại mãi, cho đến khi lưng cô chạm phịch vào gốc cột nhà. Con rắn vùng vẫy mỗi lúc một mạnh, cuộn mình như một ngọn roi da, nó quật đen đét xuống nền nhà, va đập tứ tung mọi thứ trong buồng. Vô ích, lưỡi dao vẫn cắm chặt. Con vật đau đớn quẫy đập, điên cuồng quẫy đập. Một lúc sau nó quẫy chậm lại rồi từ từ rút mình thụt lui ra theo lối ngạch cửa, tha theo cả con dao. Một điều kỳ lạ, hết sức kỳ lạ, là con vật biết đi thụt lùi - giống rắn không bao giờ đi thụt lùi - cô không hề thấy được khúc đuôi của nó. Quyên đứng chết lặng, như mọc rễ ở góc nhà. Trong buồng, khí lạnh vẫn còn đặc quánh nhưng luồng sáng xanh quái gở thì đã tắt lịm tự bao giờ.

Rọi đèn lần theo dấu máu tươi rải rác ngoài vườn, dính trên cành cây thấp, rớt trên đầu ngọn cỏ cao, đứt rồi lại nối, nối rồi lại đứt..., có lúc tưởng đã mất dấu, bỗng lại thấy xuất hiện lấm tấm trên nền gạch tàu bên hiên nhà. Dấu máu rắc đến trước cửa buồng cậu Hai thì dứt, có tiếng đập đùng đùng ở trỏng.

Quyên tông cửa chạy vô, tốc mùng, lia thẳng ngọn đèn chong. Cô nhìn mà không thể tin ở mắt mình:

— A! Chụp được mầy rồi! Bắt quả tang! Hết chối!

Cái tấm hình hài dị dạng đó! Nó đang giãy đành đạch như con cá lóc bị đập đầu. Hai cánh tay vẫn còn bị trói thúc ké sau lưng, dây trói còn nguyên. Mắt trợn ngược, há hốc một họng đầy máu, đau đớn thò từa lưa ra ngoài một khúc lưỡi dài sọc. Khúc lưỡi nhuốm đầy máu đỏ ấy cứ ngúc ngoắc lia lịa như chót đuôi con thằn lằn bị đứt. Lưỡi dao con chó đã rớt trên giường, nằm chỏng chơ trong một vũng máu. Vương vãi trên giường, ba cái đầu cá lóc vẫn còn mở mắt trao tráo, trừng trừng nhìn Quyên bằng những con mắt cá chết, ngầu đục vô hồn.

Đã đến nông nỗi nầy rồi sao!? Quyên thảng thốt trào ra hai hàng nước mắt. Cô ôm chầm lấy tấm hình hài dị hợm ấy, rồi nước mắt cứ tuôn ra đầm đìa, tầm tã rơi xuống như mưa, đọng lại trên khuôn mặt lơ láo tráo trưng kia. Giận lắm mà cũng thương lắm, cô nức nở khóc, nửa như ân hận, nửa như vỗ về; giống như ngày xưa mỗi lần cô đánh đòn oan thằng Lực. Vừa khóc cô vừa bệu bạo hỏi bằng cái giọng ướt nhẹp:

— Cậu Hai ơi! Cậu có sao không? Sao cậu làm vậy?

M... m... m... m...

— Tôi lạy cậu mà! Cậu đừng có ăn sống, nuốt tươi như vậy nữa.

M... m... m... m...

— Bộ cậu không thương tôi sao?

c... c... c... c... c...

Theo đà cục giận trào dâng, vẫn khóc tấm tức, tấm tưởi, cô uất ức bứt tung “bựt, bựt” mấy cái nút áo, mặc tình cho chúng văng tưới sượi xuống nền nhà, mấy cái văng tuốt vô gốc cột nhà, mấy cái tưng dưới đít sàn giường lóc cóc. Hẩy ngực một cái, trật ngược cái áo ra đàng sau. Lúc la lúc lắc, vặn vẹo, vặn vẹo, cô hổn hển rướn mình ra như con rắn thay da, vặn mình để thoát khỏi lớp da cũ của mình:

— Mỗi lần mất cá, bà đánh tôi, đau đớn thể nào! Bộ cậu không biết hay sao? Đó! Cho cậu coi đó! Coi đi! Thấy... gì chưa?

Cái áo nhẹ nhàng rơi xuống đất. Dưới ánh đèn chong sáng tỏ, ngổn ngộn một tấm thân con gái trắng muốt, mịn màng, lồ lộ hiện ra - ngực nở đít cong, eo thon vai nhỏ. Cơ thể sao mà vun đầy, săn chắc mượt mà, non tơ hơ hớ. Thiệt... là! Mụ bà khéo nặn: mông von von - vú tròn tròn - đùi dài mươn mướt - cẳng thon thon.

Rõ ràng trong ngọc trắng ngà,

Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên.

Nhưng hỡi ôi! Trên tấm thân trong trắng thanh tân ấy, trên làn da con gái mười bảy đang độ sen ngó đào tơ ấy, lại hằn sâu những vết roi cá đuối đỏ bầm, đỏ tía, lằn ngang lằn dọc vắt qua; dấu mới còn đỏ tươi roi rói, nổi lươn lở loét, chồng chất lên dấu cũ đã lờ mờ thành sẹo, bầm tím, xanh lè.

Thoáng có một tia sáng lạ lùng lóe lên trong ánh mắt lờ đờ của con quái vật.

Và trong con mắt “độc nhãn”, con mắt sứ trắng đang trợn ngược, trắng dã tưởng chừng như quạnh quẽ vô hồn ấy, bỗng dường như có một bóng mây lạ lướt qua. Ảo ảnh chỉ thoáng qua nhanh như một tia chớp trong tích tắc rồi trở lại bình thường - Quyên cũng không dám tin ở mắt mình nữa. Rồi từ trong hốc mắt ấy, xuất hiện một màn nước long lanh, ầng ậng dâng lên, ứa ra từ từ, chầm chậm lăn tròn, lăn tròn. Rồi giọt dài, giọt vắn nối tiếp nhau chảy dài xuống má, đọng lại dưới cằm, lưỡng lự vài giây rồi rớt “độp” xuống tay cô, một giọt gì nóng hổi: “Giọt nước mắt của sự xót thương”.

Từ ngày đó trở về sau, tuyệt nhiên không còn mất thêm một con cá nào nữa.


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »