Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6573 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ BỐN MƯƠI CHÍN
vận rủi tam tai, tà ma quấy rối, chút lòng trinh trắng, thấu đến phật bà?

NHƯ LÀN GIÓ THOẢNG

Từ ngày đó trở về sau, không còn mất thêm con cá nào nữa. Khỏi đòn, khỏi chửi, khỏe... re. Quyên ta đã có thể ăn ngon, ngủ yên, đỏ da thắm thịt, thẹo vít đều lành, tưởng không còn hạnh phúc nào hơn...

Nhưng hỡi ôi! Đức Phật còn vương tám nạn, con người sao khỏi ba tai. Một hôm có việc phải mở cái rương xe (là nơi chứa đồ dùng thập vật của đám tớ gái trong nhà), Quyên bàng hoàng, sảng sốt khi thấy một góc đồ đạc riêng tư của cô ở trỏng đã bị ai đó lục lạo nát nước. Cái rương nầy rất lớn, lớn đến nỗi phải gắn bánh xe để đẩy nên mới kêu là rương xe. Rương to đến mức một người tầm thước có thể yên tâm nằm ngủ trên cái nắp rương hơi mo mà không sợ ngủ mê bị lăn tòm xuống đất. Trước đây bà Ba vẫn dùng để chứa tộ kiểu, chén kiểu, lư hương cổ, độc bình xưa v.v... Sau nầy, sắm được tủ chén tân thời kiểu mới rồi, bà mới dạt ra cho đám tớ gái trong nhà để làm nơi chứa đồ đạc riêng tư của chúng. Mỗi lần muốn mở cái rương nầy ra, mấy cô gái phải cố hết sức bình sinh mới đẩy nổi cái nắp rương nặng chình chịch ấy. Mở được ra rồi, còn phải kiếm cây chống, nếu không cái nắp rương nó cụp lại, “cốp” vô đầu của mình, u lên một cục. Còn như muốn tìm kiếm vật gì đó hơi lâu, thì làm ơn bắc ghế, thót vô ngồi luôn ở trỏng cho đỡ mỏi chưn...

Do cái rương nó rộng thênh như vậy nên cô nào cũng ngại mở thường. Các cô chỉ dùng để giấu những đồ nội y kín đáo, những vận dụng tế nhị mà người phụ nữ chỉ dùng mỗi tháng trong những “ngày ấy”.

Hôm đó, biết là mất đồ, biết là có người lục lạo ở trong ngăn đồ của mình, nhưng Quyên cũng không để ý là mất thứ gì nữa. Tới chừng tình cờ bước vô buồng cậu Hai, cô điếng hồn, đỏ mặt tới tận chân tóc khi thấy cậu ta đang vùi đầu vùi cổ, hít lấy hít để mớ đồ lót màu trắng của cô. Con mắt đảo đồng đảo địa, lỗ mũi hít hà, nhai nhai, rứt rứt, miệng tràn rớt rãi nhớt nhao, thấy mà phát gớm. Tức giận cành hông, máu nóng xung tràn lên mặt, cô giựt lại, thẳng tay xáng cho cậu một bạt tai cháy chòi. Sau đó thấy ân hận, cô đi nhúng khăn ướt lau mặt cho cậu, năm vết ngón tay đỏ hỏn, ba ngày sau vẫn chưa thèm lặn. Cố dằn cục tức xuống, cô nhỏ nhẹ than:

— Cậu đừng làm như vậy nữa, bà biết được chết tôi. Bộ cậu không thương chị sao?

Đó rồi xắn quần, bới tóc, cô đùng đùng lia chổi, tảo thanh hết mọi ngóc ngách trong buồng, lôi từng cái nệm, lật từng cái gối. Mèn ơi! Lôi ra không biết mấy lớp mà kể, lớp thì giấu dưới nệm, lớp thì giấu trong gối ôm, lớp lại chèn nhét vô chính cái gối đang nằm của cậu, nếu tính gộp luôn cả những cái đã mất đâu từ hồi năm thì toàn là đồ của Quyên không hà, chớ chẳng thấy của ai đâu khác.

Báo đời chưa! Thiệt! Đã nghèo còn mắc cái eo, đồ của đàn ông hay của mấy đứa xấu xí khác thì một cái cậu cũng không thèm lấy[131]. Sướng chưa! Cái rương lớn như vậy, nặng như vậy mà còn... Quyên ta hỏa vọng lên đầu, nổi sùng trong bụng, thấy ngứa họng, bỗng dưng mắc... chửi:

— Thiệt... là cái đồ quỷ vật! Mất nết gì đâu á!

❃ 

Một đêm kia, Quyên giựt mình thức giấc vào lúc nửa đêm, linh cảm như có một người lạ, vừa từ trong buồng cô vùng thoát ra ngoài, để rớt lại sau lưng một luồng gió lạnh.

Tự nhiên thấy gió lùa lạnh bụng, dòm xuống thì thấy áo tốc ngực phơi trần... vạt áo so le nhàu nát trễ tràng, hàng khuy nút gài bắt quàng, bầu ngực còn hơi nhoi nhói. Quyên có cảm giác như trong đêm thâu, trong lúc nàng đương say sưa mê ngủ, dường như có một bàn tay trơn nhớt nào đó đã ve vuốt lần lần từ trán xuống đến môi má và đã sờ soạn từng bộ phận trên cơ thể nàng. Quyên tự hỏi, phải chăng mình đã nằm mơ.

Nghi hoặc, Quyên kín đáo luồn tay xuống mằn mò những vùng kín khuất của mình, cô có cảm tưởng như từng phân vuông da thịt trên cơ thể non tơ của mình đã bị ai đó vuốt ve, lùng sục, vờn trợt, phơi trần.

Ý nghĩ đó dù chỉ thoáng nhanh qua như một tia chớp nhưng cũng đủ khiến cô nổi da gà khắp cả châu thân. Kinh khủng nhứt là trên viền môi vẫn còn cảm thấy dư vị tanh tưởi của một đôi môi ẩm ì nào đó đã ịn lên, chà xát giây lâu trong giấc ngủ. Khoảnh khắc đó đáng sợ không bút mực nào tả xiết, Quyên thức luôn tới sáng. Thiệt là! Chưa dứt nạn nọ, đã ló nạn kia.

Đó rồi, cách vài ba tháng, hiện tượng kỳ lạ ấy lại tái diễn, lần lần làm tới, trâng tráo hơn, hỗn hào hơn các lần trước nữa. Trà quạu cũng chẳng giúp ích gì được cho cô, lần nào cũng vào lúc nửa đêm, một cơn buồn ngủ không gì cưỡng nổi, đã từ đâu ập đến; hai mí mắt nặng trĩu như bị đổ chì, khiến cho cô nhướng mắt lên hết nổi, cô lịm đi như người chết rồi.

Sáng ra Quyên thức dậy với cái lưng ê ẩm, tứ chi rã rời, đầu váng mắt hoa, cầm cây chổi quét nhà hổng muốn nổi. Cô Quyên mất ngủ chèo nhèo, hai con mắt trỏm lơ nầy, coi bộ không giống với một cô Quyên tươi tỉnh lanh lợi thường ngày, mà trong bụng cô thì cứ tức hoài ấm ách, không biết có nên giấu biệt đi hay nên kể hết cái chuyện nhờn trợt âm u, đêm khuya dị hụ nầy cho con Thôi nó biết.

Xưa nay cô rất gan dạ, chưa hề yếu bóng vía bao giờ, vậy mà mấy ngày nay, giấc ngủ đến với cô sao quá đỗi khó khăn. Cứ nghĩ tới giờ đi ngủ là cô đã thấy chưn tay bủn rủn, cô cố trì huỡn cái giờ khắc phải leo lên giường. Ban ngày, lúc sàng gạo, cô ngủ gục trên nia. Hừng sáng, lúc trở cái ổ bánh phồng trong cối, cô xém bị chày bập trúng tay - cái chày đạp, nặng chình chịch mà hai con ở mập lù phải thay phiên nhau đứng dận cả thân mình lên mới đạp nổi - ai mà bị nó bập trúng tay thì phải chịu mang tật cán vá tới già. Thiệt là, ngồi không yên ổn, đứng không vững vàng...

Mấy ngày nay, Quyên chỉ trông sao cho trời mau sáng, cô cứ rủa thầm lũ gà trống chết dịch, sao không chịu dậy sớm mà gáy phứt cho rồi. Bình minh vừa rạng, nỗi mừng vui chưa kịp hưởng thì buổi trưa đã tới, buổi chiều nhanh chóng đi qua và buổi tối dường như đã ập xuống ngay sau đó. Mỗi lần nhìn những luồng ánh sáng vàng úa xuyên qua các mảnh lá sách trên ô cửa sổ, rơi rụng xuống nền gạch tàu ẩm ướt, cứ nhạt nhòa lần rồi co rút lại, thì trái tim cô như muốn co rút theo. Tia nắng rớt như muốn gởi đến cho cô tín hiệu từ giã của một ngày tàn. Và khi giọt nắng cuối cùng đã lẩn về trời, thì lúc đó trái tim cô cũng thắt lại vì một nỗi sợ vô duyên cớ, cô chắc lưỡi than: “Trời ơi! Mới sáng đó mà đã chiều tối rồi”, nỗi sợ bóp chặt tim cô, như có cái kềm sắt xiết lại...

Phải như con gái người ta thì chắc chắn sẽ la hoảng, tri hô lên rồi đùng đùng ôm mùng, ôm chiếu xuống nhà ngang ngủ chung với con Thôi, hoặc chí ít cũng nài nó lên ngủ chung buồng với cô cho đỡ sợ. Nhưng Quyên ta hoạn nạn đã từng, tam tai đã trải, coi cọp beo không ra cái cóc rác gì hết, nên cô bặm môi chịu trận, không thèm hé răng hé lợi với ai hết ráo, một mình mình chịu, một mình mình hay, tự tay lèo lái cho qua con vực xoáy: “Chơi tay đôi, chơi tới bến, chơi cho chốn trần ai, ai dễ biết tay”.

Cô nẹo Hai Thành, hôm nào có việc đi Bến Tre, phải lập tức tửng về ngay cho cô mấy sợi dây lòi tói - mà không được vặn vẹo hỏi han mua để làm gì. Nhơn cùng tắc biến, cô còn kiếm đâu ra được mấy cái bao bố tời, đem trải ra trước cửa buồng cậu Hai rồi một hai ép con Mực đêm nào cũng phải ra nằm ở đó, không được đi đâu hết.

Mực ta vốn là một con khuyển giàu lòng tự trọng. Nói nào ngay, nó vẫn chưa quên được cú đá tức dái ê mông hôm nào. Cho nên thiệt là khổ cho nó khi sáng nào cũng phải chớp chớp hai con mắt được khen là thấy ma, cóm róm nhìn Quyên bằng ánh mắt dường như biết lỗi. Vậy là, mọi biện pháp đề phòng đều tỏ ra vô hiệu...

CON MA DA

Một tối kia, Quyên chuẩn bị sẵn sàng: trà quạu Thái Đức, óc nóc một bình, dao con chó, bén ngót một con, lận sẵn trong lưng. Quyên nằm ngửa, tỉnh mỉnh trên giường, chờ để ăn thua đủ...

Vào khoảng quá nửa đêm, không gian yên ắng, chỉ còn nghe tiếng thằn lằn chắc lưỡi trên cột nhà, con tắc kè nghiến răng trong kẹt vách. Bỗng nhiên, từ trên ngọn cây dương ngoài vườn, vọng đến ba tiếng cú rúc. Cơn buồn ngủ ập đến thình lình, mí mắt bắt đầu trĩu nặng, nhướng lên hết muốn nổi. Quyên lập tức nốc trọn bình trà Thái Đức, thít mũi dao nhọn hoắc vào bắp vế mình rồi ngoáy mạnh một cái cho đau thiệt là đau...

Hỡi ôi! Trà quạu Thái Đức cộng với cái đau xé thịt đó cũng chỉ giúp cho nàng chập chờn nửa tỉnh nửa mê mà nhận thức được sự yếu đuối, hữu hạn của cơ thể mình. Tất cả diễn ra tù mù, tờ mờ trước mắt nàng như được phủ qua một màn khói sương huyền ảo. Quỷ thần ôi! Dường như bao nhiêu sương khói của biển cỏ sau vườn, đã hè nhau tụ hội hết về đây, theo một mệnh lệnh triệu tập thần bí nào đó. Màn sương lạnh lẽo mờ mịt đôi chỗ tan loãng ra để lộ không biết cơ man nào là những sợi khói đen đậm đặc, cuồn cuộn túa vào nhà theo nhiều ngóc ngách. Từ trên mái nhà đổ xuống, từ ngoài lá sách cửa sổ bò vô, rồi từ lỗ thông gió, từng đợt, từng đợt trườn vô, cả lọn, cả chùm, rồi phọt ra cả búi như người ta ép bún, dập đờn lay động tựa như cái nùi tóc rối của thằng chỏng chết trôi vướng phải chà tre, nhấp nhô theo từng đợt sóng.

Ngừng lại một chút, như nghe ngóng, như thăm dò, rồi cái nùi tóc rối ấy mới lớn dần, lớn dần, lơ lơ lửng lửng trên không, hồi lâu sau cuộn lại thành một cái búi to khổng lồ đổ tràn xuống đỉnh mùng. Xuyên qua làn vải mùng thưa, nó buông mình rớt xuống lợt đợt, đờn dợn tụ lại, quánh đặc lần lần giống như một khối chất nhão, dao động sóng sánh, óng ánh xà cừ, vặn vẹo uốn éo, lắc lư lục ục, kết tụ lại thành một dáng người nhỏ bé âm u, phẳng lì mặt mũi, không ra hình thù gì rõ rệt.

Quyên nằm bất động, bồng bềnh như đang ở trên ghe, mắt đứng tròng, trực thị đỉnh mùng. Tràn ngập trong cô là một cảm giác khó chịu, khó chịu vô cùng, một sự bất ổn lạ lùng không tài nào giải thích nổi. Những cái tay lạnh nhớt như xúc tu của loài bạch tuộc phủ kín lấy toàn thân cô, bấu chặt kín mít, rồi luồn vào trong, lướt thật chậm từ đầu xuống chân rồi nhấp nhô vờn ngược trở lại, không bỏ sót một phân vuông da thịt nào. Những cái ve vuốt, vờn trợt đó dường như có tác dụng bóp nghẹt mọi sức đề kháng cuối cùng còn sót lại trong Quyên. Dao con chó đã lăn xuống sàn giường, kêu lóc cóc.

Quyên cứng người, nắm chặt hai tay, mắt tối sầm, môi má nóng bừng, miệng khát đắng, kinh hãi đến tột cùng, thân xác sượng sần tênh hênh bất động dù trí não vẫn còn tỉnh táo. Toàn thân như xung huyết, kích động rùng rùng, giật lên từng cơn, miệng rên u ú, da thịt miên man, sượng sẩn, tê điếng, máu nóng sôi chảy bừng bừng trong huyết quản con gái mười bảy, như đang rạo rực thèm muốn, như đang ao ước hiến dâng, như đòi hỏi phải được vuốt ve, vuốt ve thêm nữa đi, vờn trợt thêm nữa đi. “Than ôi! Làm sao chống lại được con bạch tuộc quái dị, bất tri lai khứ, lúc tụ lúc tan như làn khói thoảng nầy chứ! Một thứ ma da biết vuốt ve âu yếm,vờn trợt, mân mê”.

Quyên đang mắc nạn, đang mụ mị lâm nguy đây, có ai tới cứu Quyên không? Anh Hai ơi! Em Thôi ơi! Có ai biết cho Quyên không? Quyên đang đắm chìm trong cõi u mê, Quyên không gắng gượng được nữa rồi...

Cùng đường đối đế, vô kế khả thi, tức giận thay cho cái thân thể yếu đuối của mình quá đỗi, nó đã không thèm tuân theo ý chí của mình nữa rồi, cô đành bật khóc: “Quyên ơi là Quyên! Dám cự tay đôi lại nữa thôi? Đã chịu thua chưa?!”. Trong cô vụt trỗi lên một niềm ước muốn, ước muốn thiết tha: phải chi có ai đó “véo” vô bắp vế non của cô một cái đau điếng, hoặc có ai đó cầm cái kéo thiệt bén, ngoay tóc cô giựt ngược lên cao rồi “xởn” một cái xoẹt, giải thoát cho cô khỏi cơn u mê ám chướng nầy. Vài giây trôi qua mà tưởng chừng như đã kéo dài hàng giờ, chỉ có những âm thanh ú ớ, vô nghĩa thoát ra.

Ngoài vườn, trút xuống một cơn mưa xối xả... Thôi chết rồi, còn gì là danh tiết, chẳng lẽ xuôi tay chịu trận, bao nhiêu tiết ngọc giá trong, đành phải thả trôi xuôi, theo dòng cơn mưa tầm tã ấy...

❃ 

Trong lúc mọi cố gắng cứu ghe cứu xuồng đều hoàn toàn thất bại, bao nhiêu công sức cầm cự dường như đã đổ biển trôi sông. Ngoài vườn, thình lình nháng lên một tia chớp cùng với tiếng sét chói tai làm cho Quyên choàng tỉnh. Cô sực nhớ hồi còn nhỏ, lúc còn chơi đùa với đám trẻ ở thành Gia Định xưa, ham chơi đến nỗi quên phứt là đêm đã về khuya. Mãn cuộc chơi, ai về nhà nấy, đường vắng đêm khuya, bạn bè lần lượt ra về, hễ đi qua một nhà là rụng thêm một đứa. Cuối cùng, chỉ còn sót lại có hai chị em, mà phải lội bộ qua mấy bãi tha ma vắng vẻ. Chị em cô thường rủ nhau, tay bắt ấn “hàng ma”, miệng lâm râm niệm chú trừ tà: “Án ma ni, bát mê hồng” rồi nắm tay nhau, co cẳng vọt qua cho thiệt lẹ.

Nhưng hỡi ôi! Con Quyên lúc này chân tay như bị đổ chì, như cá mắc cạn, như bị bóng đè, miệng á khẩu, lưỡi dính cứng ngắt vào hàm ếch, môi như bị may túm lại bằng chỉ bao bố, không sao mở ra được, thì niệm chú là niệm thế nào? Nằm chềnh ềnh một đống trên giường, ai muốn làm gì thì làm, hồn vía dật dờ, một ngón tay cũng không cục cựa, muốn nhắm hít mắt để khỏi phải thấy gì hết, nhưng ngay cả cái mí mắt, nó cũng không thèm tuân theo ý chí của mình, thì bắt ấn phải bắt làm sao? Thôi! Đành bó tay, thua ngay tại trận...

Thời may, ngoài vườn, ông trời bỗng xáng thêm một tia chớp rực rỡ, chớn chở nữa. Tia chớp thứ hai nầy lóe qua khe cửa, chiếu sáng rực cả căn buồng. Tia chớp cứu tinh rạng rỡ nầy đã gõ mạnh vào tiềm thức cô gái, giải thoát cho cô khỏi bùa mê thuốc lú, đánh thức những kỷ niệm vốn đã ngủ quên trong ký ức cô, khiến cho cô nhớ lại một bài chú mà bà Tư đã dạy cho cô từ hồi cô còn rất nhỏ: bài “Bạch y thần chú Quan Thế Ầm Bồ Tát”.

Người mẹ chu đáo nầy, đã bắt đứa con gái nhỏ của bà, phải học thuộc lòng bài chú nầy, và còn dặn đi dặn lại nhiều lần rằng: hễ khi nào lâm vào hoàn cảnh ngặt nghèo, niệm bài chú nầy lên thì Phật Bà sẽ hiện ra, độ cho tai qua, nạn khỏi.

*

Đứa con gái kỳ khôi, cả đời cừ ngạnh nầy, nó chỉ chịu học là để chiều lòng má nó thôi, cho má nó vui, chớ nó chẳng tin tưởng gì ráo, cho nên học xong là nó liệng bỏ đó, có học cho tới đầu tới đũa gì đâu. Nhưng trong hoàn cảnh ngặt nghèo, cực kỳ nguy khốn nầy, lời chú năm xưa vụt hiện trở về trong tâm thức nó, rõ mồn một, âm thanh sống động đến lạ thường. Hên một cái, là đọc bài chú nầy thì không cần phải bắt ấn bắt iếc gì ráo, cho nên vía con Quyên lập tức niệm lầm thầm trong bụng: “Nam mô đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, quảng đại linh cảm, Quan Thế Âm Bồ Tát... ”.

Đã mấy năm qua, kể từ khi má mất, không còn ai kiềm thúc, nhắc nhở, cho nên bài chú mười phần quên bảy còn ba, chữ đặng chữ mất. Hơn nữa, khúc giữa bài chú lại toàn là tiếng Phạn, khó đọc, khó nhớ, sư còn bó tay, đố ai hiểu nổi: tu lị tu li, sa bà na, sa bà ha chi đó... cho nên vía con Quyên niệm thôi ba sồn ba sựt, chữ rớt chữ rơi, chữ Hán, chữ Phạn, xen lẫn với chữ Nôm tá lả. Nhưng Phật tại tâm, linh nghiệm hay không là do ở tấm lòng của mình, Phật Bà quảng đại chắc cũng không nỡ trách người quýnh đít. Cho nên tuy là thần chú niệm quàng, niệm xiên, câu nọ xọ câu kia, lung tung beng, loạn xà bèng, mà sự linh ứng đã đến tức thời, lưỡi con Quyên lần lần mềm ra đỡ cứng, khúc giữa bài chú, nghe ra như đã có hơi. Đến đoạn chót bài chú, âm thanh chỉ còn hơi lọng cọng, rồi từ từ phát ra rõ ràng như người thảnh thơi, ngồi xếp bằng tụng kinh gõ mõ: “... thiên la thần, địa la thần, nhấn lỵ nạn, nạn lỵ thân, nhất thiết tai ương hóa vi trần’ thì tự nhiên vía con Quyên như được cởi trói, bao nhiêu dây nhợ buộc ràng đứt ra phừng phực, thần minh gom tụ, ba hồn chín vía trở lại đầy đủ, chân tay như đã có lực, bắt đầu cục cựa...

Gồng mạnh cả hai tay, túm lấy con ma da đẩy mạnh ra ngoài đồng thời co cẳng, cô đạp cho nó một đạp. Con ma da văng bổng lên trời. Một cái vòi trơn nhớt còn dính lại trên mình cô. Không sẵn dao nên cái vía con Quyên đành hả miệng cắn cho nó một phát đứt rời. Con bạch tuộc co vòi cuống quýt rút lui cái rột, bỏ lại cái xúc tu, vẫn còn ngo ngoe như cái đuôi thằn lằn bị đứt.

Hóa thành làn khói đen, nương theo đường cũ nó rút về nhấp nháy, còn lẹ gấp mấy lần lúc nó tới nữa. Khúc vòi đứt bị bỏ lại, bỗng nhảy dựng lên rồi cũng lót tót nhảy theo tưng tưng...

Đã tìm lại được chính mình, lại ỷ ta đây có Phật Bà che chở, nên cái vía con Quyên lúc đó vẫn còn sôi sục, đã tính vác hèo, ví theo con ma da kia mà “phang với” mấy hèo cho đã cái nư giận. Vậy mới là Quyên chớ! Nhưng dưới bóng từ bi mà sân si quá đỗi, e rằng không “hạp” chút nào, nên cái vía con Quyên đành phải bỏ giận làm lành, nức nở cảm tạ Phật Bà Quan Âm, lẩm bẩm cầu xin Phật Bà áo trắng, thần thông quảng đại, hãy nhúng cành dương vô tịnh bình, rưới nước Cam Lồ mà cứu khổ, cứu nạn cho đời con đỡ khổ. Khổ sao mà khổ từ hồi nhỏ khổ tới bây giờ, đời con sao mà giập bầm quá cỡ. Nam Mô Di Phật! Nếu như bà bằng lòng thì ừ đại một tiếng đi! Con nguyện ăn chay trường cho hết trọn năm nay. Ý... mà! Có ăn thêm hai, ba năm hay nhiều hơn chút nữa thì mô Phật con cũng cam lòng...

Ăn chay niệm Phật là do ở tấm lòng thành của mình chớ Phật nào có ép. Vậy mà vía con Quyên cứ mãi lải nhải, cò kè bớt một thêm hai...!

Ú ớ mấy tiếng rồi choàng tỉnh dậy, Quyên thấy mình vẫn còn nằm yên ở trên giường, trán mướt mồ hôi nhưng trong mình khỏe khoắn chớ không bần thần dã dượi như mấy lần trước. Căn buồng gói nhỏ cũng đã trở lại bình thường.


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »