Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6583 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ NĂM MƯƠI
đôi ta gá nghĩa chung tình, dẫu ăn cơm quán, ngủ đình cũng ưng.

DƯỚI RẶNG TRÂM BẦU

Cái đìa hoang ấy nằm lọt thỏm giữa đồng không mông quạnh. Hai hên bờ đìa, dưới những rặng trâm bầu lá cành rậm rạp, ken đầy đám dứa dại dầy mịt, như một bức tường gai kín mít âm u. Dân ruộng thấy vậy mới đặt tên là đìa dứa. Trâu bầy cũng chê mà không thèm tới đây nằm vũng.

Ngày xửa ngày xưa, có cặp trai gái kia, tình thương nhau thì rất nặng, mà lấy nhau thì không đặng, chỉ vì mấy chữ “môn đăng”. Nàng, tiểu thơ lá ngọc cành vàng, út cưng của một phú ông khét tiếng nhứt vùng, còn chàng thì hỡi ôi, mồ côi từ nhỏ, ở dợ ba đời.

Gia đình ông phú hộ quyết liệt ngăn cấm, nhưng mà cấm sao cho xuể với tuổi trẻ thèm yêu. Họ bèn lập kế vu oan giá họa cho người tớ trai về tội trộm cắp, đánh cho một trận nhão nhừ, rồi ghịt đầu trói vô gốc cột nhà, chờ rạng ngày mai, sẽ giải lên huyện đường cho quan trên kêu án.

Khuya hôm đó, nhờ sự giúp sức của bà vú, tiểu thơ mới lẻn ra cởi trói cho chàng trai rồi hai người mới âm thầm dắt nhau chạy trốn. Trốn đi đâu bây giờ? Trời đất tuy bao la, nhưng ai mà dám chứa.

Những ánh đuốc sáng rực trời cùng với tiếng chó sủa ông ổng mỗi lúc một gần. Cùng đường tuyệt lộ, đôi tình nhân không biết tính sao bèn dắt nhau trốn vào đìa dứa. Hai người ngồi xuống bên thềm đìa mà khóc ròng. Khóc đã thèm rồi bèn ôm nhau nhảy xuống tự trầm. Ông phú hộ tức giận cành hông, ra lịnh không cho ai được vớt lên, để mặc cho chúng mục rữa thây thi bên dưới.

Bất cứ ai sống trong mấy tầm dặm hú quanh đó, hễ có chuyện chi cấp bách, cần phải băng qua đìa dứa, thì họ thà đánh bọc một vòng thiệt rộng, chớ giữa ban ngày ban mặt, cũng chẳng có ai lớn mật mà dám xẹt ngang qua đó. Ma quỷ còn thua là đám chăn trâu, vậy mà lũ con cháu Thần Nông nầy, cũng sợ thiếu điều té đái mỗi khi phải cỡi trâu băng qua đìa dứa.

Đêm nay, trăng rằm vừa mới mọc, chưa nhú lên cao. Bên bờ đìa hoang vắng, dưới rặng trâm bầu, bỗng chập chờn xuất hiện hai cái bóng trắng toát. Đôi tình nhân xưa, vì nỗi oan tình chưa giải hết, không nơi siêu thoát, còn quyến luyến cõi hồng trần nên hiện hồn về than thở chi chăng?

Hai cái bóng trắng ngồi lặng lẽ bên bờ đìa, ngước mắt nhìn trời, thì thầm to nhỏ. Nếu như có ai dám cả gan đi rình, thì té ra đó chỉ là một cặp trai gái trong điền. Công việc bận bịu khiến hai người ít khi được gặp nhau, cho nên hễ có dịp là họ sáp lại gần nhau, say sưa quấn quýt lấy nhau, bất kể đó là nơi chốn nào, bất tiện cũng chẳng sao, càng vắng vẻ âm u càng tốt. Chỉ cần một lõm đất khô, đủ chỗ đặt hai cái đít ngồi là tốt.

Thiệt tình! Chàng trai cũng chẳng hiểu tại làm sao mà nàng lại chọn chỗ hẹn hò gì mà bất nhơn dữ vậy. Lúc đầu họ thường gặp gỡ nhau ở lẫm lúa sau nhà. Lần hồi, cô dời chỗ hẹn đến bờ giếng lạng sau vườn, nơi mà người ta vẫn thường đồn rằng: có tới mấy đứa tớ gái bị vùi thây dưới đó, khuya nào có tráng thì hồn ma của chúng cũng giành nhau trèo lên tuột xuống, cười nghe khành khạch.

Để rồi tới bữa nay, mắc chứng gì, cô nàng đỏng đảnh đó lại đòi gặp nhau ở bên đìa dứa, dưới rặng trâm bầu, giữa đồng không mông quạnh, cách xa nhà tới mấy tầm dặm hú, khiến cho anh chàng không hiểu ý tứ gì ráo. Tại sao lại phải dời đi xa, chỗ hẹn lần sau còn xa hơn lần trước nữa, càng dời càng xa, mà chỗ hẹn hò nào cũng đều thơ mộng dã man, lãng mạn tàn cơn phát ớn luôn.

Nhớ lần hẹn trước đây, chớ có lâu la gì. Hai người còn dám cả gan hú hí với nhau, giữa chòm mồ hoang, mả lạng ở nơi tận cùng ranh đất. Ngồi phẹp xuống cái mộ cổ đá vôi cho mát đít, dựa sát vào tấm bia ngan ngát rêu xanh cho mát lưng, xung quanh là một rừng bia mộ cái đứng cái xiêu, san sát mồ cao mả thấp. Phụ họa với giàn hợp xướng côn trùng rỉ rả là tiếng bụi tre gai bị gió xô nghiêng, cọ mình vào nhau ken két, tưởng chừng như tiếng nghiến răng trèo trẹo đòi án của lũ cô hồn tháng bảy.

Trong cái giờ phút lẽ ra phải ngọt ngào tình tứ đó, thì mới vừa nép sát cái thân hình dịu nhĩu vào lòng anh; bỗng dưng, cô xô anh ra rồi phát ứng thinh lên nói, nói một thôi, nói một hồi, nói ro ro như nước trong bình chế ra, nói vống lên như có vong nào dựa:

— Tôi hổng có thương anh đâu, tôi ghét anh lắm đó! Hiện giờ, cái người mà tôi để bụng thương là cậu Hai, rồi mới tới bà Ba! Thương hết cả nhà, nhưng nhứt là... cậu Hai thôi!

Một ngón tay trỏ cô đè lên môi, còn tay kia cô đưa ra xua lia lịa, ý như muốn nói: “Em chỉ xạo thôi, hổng phải thiệt đâu, anh đừng có tin”. Rồi cả người cô rướn lên, căng thẳng như cánh cung, nghiêng mình, vén tóc, nét mày cong vút cau cau, hiếng mắt dỏng tai nghe ngóng, các ngón tay cong cong chum chúm hình vòm, đưa lên ngang tai, hướng về phía trước, như đang lắng nghe một thứ âm thanh mơ hồ, từ một chốn xa xôi nào vọng lại...

Sửng sốt, chưng hửng trước những cử chỉ khác thường, lạ lẫm của cô, anh buông cô ra rồi lỏ mắt ngó cô lom lom, ý chừng muốn hỏi: “Bộ có ai nghe lén hả?”

Gật đầu lia lịa, cô lại để ngón tay lên môi ra hiệu, cấm tiệt không được nói gì hết.

Hiểu ý, anh tằng hắng mấy cái rồi vừa cười vừa nói: “Hôm qua, qua nói qua qua mà qua hổng qua. Bữa nay, qua hổng nói qua qua mà qua qua”, y thinh như tiếng ếch bắt cặp đêm mưa.

Nhéo mũi cô một cái, lần nầy thì anh giả bộ giận dữ lên giọng đay nghiến, chì chiết:

— Bậu hổng thương qua, sao bậu không nói sớm, để bây giờ bậu mới nói ra. Qua về qua thưa lại với bà Ba, qua qua điền khác qua tìm ngỡi nhân.

Liếc xéo ảnh một cái bén như dao cau, thưởng thêm cho ảnh một cái véo vô sườn non đau điếng, rồi cô ra hiệu chỉ lên mặt trăng, ngón tay trỏ vẽ lên không trung thành một vòng tròn thiệt là tròn, rồi cô còn làm bộ vuốt râu, hất mặt, đá giáp, đi hia. Chỉ vào hai người, rồi chỉ ra xa xa, chỗ có cái đìa dứa âm u với rặng trâm bầu vây bọc ngoài kia. Gỡ tay anh ra, cô ấn mạnh hai vai anh ngồi xuống, ra hiệu cho anh phải về sau, cấm theo, rồi cô nhanh nhẹn băng mình vào đêm tối. Lội tắt qua miếng ruộng bên hông nhà, chỉ hai ba cái nhún mình, hụp lên hụp xuống, bóng cô đà mất dạng...

Anh chàng không phải là hạng người tối tăm, ngu dốt gì mà không hiểu rằng, nàng hẹn ảnh lần sau vào đúng cái đêm trăng tròn, nhơn dịp có đám hát bội cúng đình, mà địa điểm là rặng trâm bầu, nơi có cái đìa dứa tối tăm, u ám đó.

❃ 

Tiếng trống cúng đình nổi lên thì thùng rộn rã dường như không át nổi tiếng tim đập thùm thụp trong lồng ngực chàng trai khi nhác thấy dáng một người dong dãy dịu dàng từ đàng xa đi lại, thong thả men theo bờ mẫu, hai cánh tay đánh đòng xa, đong đưa dịu nhĩu. Vừa mới tạng mặt nhau, còn chưa kịp mừng thì anh chàng đã giả mặt giận, lên tiếng trách:

— Mấy bữa nay có việc chi mà em Hai biệt tăm biệt dạng, chớ có cho qua gặp mặt?

Sà vào lòng anh, cô thổn thức:

— Tui không hiểu sao, hễ tối nào tụi mình hẹn hò với nhau, là y như rằng sáng hôm sau lúc tui chăm sóc rửa ráy cho cậu Hai, thì cậu làm mình làm mẩy, làm trận làm thượng, vật vã ghê gớm lắm. Hình như là cậu đánh hơi, lóng tai nghe được những lời tụi mình thề thốt với nhau. À! Mà ngộ lắm à nghen! Tui thấy hình như cậu Hai lóng rày cậu để ý tới tui, cậu hay nắm tay tui vuốt ve hoài, rồi còn dòm tui lom lom hà. Dòm kỳ lắm à nghen! Chăm chú luôn, chớ hổng phải như mọi khi đâu.

Nói tới đây cô chợt ngưng ngang, sực nhớ tới lúc sau nầy, mỗi khi cô chăm sóc cho cậu, cô vẫn thường bắt gặp một ánh mắt u uẩn đến lạ lùng, nó dường như nửa hờn, nửa oán.

Vì đâu nên nỗi!? Có lẽ mọi việc bắt đầu từ lúc mà - trong một phút quá uất ức - cô đã bựt tung nút áo, hồn nhiên phơi trần thân thể con gái non tơ hơ hớ của mình, trật áo ra “vạch lưng chỉ thẹo”, cho cậu Hai xem vú xem mông. Để giờ đây mới ra nông nỗi: “Cá thì không mất nữa mà cái khổ còn hơn là lúc còn mất cá hà rầm”. Cái khổ rất “con gái” này khó nói lắm, đến con Thôi mà cô còn không dám hé răng tâm sự nửa lời.

Biết tánh anh chàng, nên cô cũng không dám học lại những lời của đám thanh niên, trai tráng trong làng, họ hay tò vè đi theo cô xa xa, hoặc quần tam tụ ngũ, rọ rạy nói lén sau lưng, nhưng cố ý lớn tiếng cho cô nghe mỗi khi thấy bóng cô cắp thúng đi ngang qua, để chọc cho cô phải mắc cỡ thẹn thuồng, chơn đi lấp vấp: “Cái thằng Cốt Đột đó, nó khôn quá tổ mẹ người ta chớ khùng khịu cái nỗi gì! - Phải lịch sự lịch sàng cỡ như ai kia thì mới trụ lại được! - Chớ như mấy đám trước, xấu huơ xấu hoắc, ngồi chưa ấm chỗ, ở chưa vững vàng thì đã biệt tăm biệt tích rồi!”.

Chuyện “cái rương xe” thì phải giấu nhẹm à nha, và nhứt là làn khói đen mờ ảo biến thành con ma da bạch tuộc, tọt vô buồng sờ soạn giữa đêm khuya, thì tuyệt nhiên phải giấu biệt. Va mà biết được thì chết tươi thằng nhỏ với va...

Còn đương do dự, không biết phải mở lời nói gần nói xa thế nào để cho anh Hai ảnh hiểu, thì bên tai đã nghe lời của ảnh từ tốn nói rằng:

— Qua thấy nó để ý tới em Hai thì cũng là chuyện thường tình. Em Hai trắng trẻo, lịch sự quá chừng, chỉ có ông già chín mươi hay mấy thằng đui mới không để ý. Có điều mấy lần sau, tụi mình gặp nhau, ở cách xa nhà tới mấy công đất lận, thì làm sao mà nó nghe thủng đặng, bộ nó có “Thiên lý nhãn” với “Thuận phong nhĩ” hay sao? Giống như cái ông gì đó trong truyện Phong Thần. Hổng lẽ thằng nầy nó đã thành tinh? Ờ! Mà sao bữa nay, em lại không sợ cậu Hai, cậu lóng tai, nghe lén như mọi khi?

Cô cười hóm hỉnh, chỉ tay ra đám hát cúng đình đang ồn ào náo nhiệt ngoài kia. Tiếng hát bội, tiếng trống chầu, tiếng đập chuối nướng, mực nướng, xen lẫn với tiếng rao mía ghim, cóc, ổi. Có tiếng đứa con nít trật vú, ré lên khóc ngằn ngặt, bởi bà mẹ trẻ mê coi hát, hồn đà gởi trọn lên lên sân khấu cho anh kép hát, hai con mắt chết sững, tay vẫn vỗ vỗ vào mông đít đứa con chan chát...

Ý cô muốn nói: om sòm, bát nháo, chát cái lỗ tai như vầy, cho dù cậu Hai, cậu mà có ráng dỏng tai lên nghe ngóng, thì cũng bị lủng màn nhĩ, điếc con ráy, “nhiễu” tùm lum, chớ nghe gì được mà nghe. Đó rồi cô lại thẹn thùa hạ giọng thầm thì:

— Hai hứa đi, hứa đi rồi tui nói cái nầy cho mà nghe.

— Hứa giống gì? Có gì mà phải hứa.

— Hứa không được giận, không nổi cộc, không đòi đánh người ta, thì tui mới dám nói.

— Ừa! Hứa thì hứa.

Cô cúi đầu, lấy tay vân vê một cọng cỏ tội nghiệp mọc gần đó, giọng cô nhẹ như hơi thở:

— Mấy ngày nay, tui thấy cậu Hai, cậu làm nhiều chuyện dị hợm lắm, mỗi lần tui thay đồ rửa ráy cho cậu, cậu hay thò tay nắm vuốt, rờ rẫm trong mình tui hoài hà. Hễ tui khẻ tay cho đau, thì cậu lại càng chờn vờn làm tới, bởi vậy...

Nói tới đây, tiếng cô nhỏ lần, nhỏ lần, chỉ còn lí nhí trong cổ họng, rồi cô lại e thẹn cúi đầu. (ý là cô đã cố tình giảm tội cho cậu Hai nhiều lắm rồi đó...)

Chàng trai chưa nghe dứt câu đã nổi đóa:

— Thứ đồ mất nết! Thứ đồ hư thân! Em Hai để vậy mà chịu được à! Không thể để như vậy được nữa! Rồi em có méc với má nó không?

— Bà chủ, bả đánh tui, bả nhiếc tui đổ oan cho con của bả. Bả nói nó còn nhỏ... xíu hà, còn con nít trân thì biết cái khỉ khô gì.

— Nó là yêu quỷ, chớ có phải người ta nữa đâu. Mười mấy tuổi, đã biết muốn vợ rồi chớ còn nhỏ nhít gì nữa. Em Hai để đó qua rình, nó mà còn ăn quen, sờ soạn bậy bạ vậy nữa, qua cho nó ăn một loi cho nó lòi bản họng, chết... dịch nó luôn. Cái đồ quỷ vật!

Ảnh làm ngon mà nói vậy, chớ trong bụng ảnh lại nghĩ: “Con nít người ta, tuổi đó còn cởi truồng, tắm sông đùng đùng. Còn cái thằng tiểu yêu nầy, chắc tại nằm hoài một chỗ nên nó mới sanh bụng tẹo”.

— Thôi... mà! Tha cho cậu đi anh. Với lại, cậu chỉ rờ rẫm không thôi, chớ có làm tới gì nữa đâu. Chắc tại cậu đương thời trổ mã?

— Trổ ngựa chớ trổ mã gì nó! Trổ mã, người ta chỉ dùng để nói tới mấy con gà trống hay con gái mới lớn cà, còn con trai thì phải nói là nhổ giò, là bể tiếng, dậy mẩy thì mới phải. Thứ đồ con nít quỷ, để vậy mà em chịu được à? Để đó cho qua, nó mà còn ló mòi, sanh tật...

Cô vội vàng bịt miệng ảnh lại:

— Hồi nãy hứa cái gì đó! Nhớ hôn?

— Ừa hén! Quên. Nhưng mà qua tức lắm! Bây giờ em Hai tính sao?

— Bởi vậy, tui đã tính, tính tới tính lui nát nước rồi... chắc là tui không sống được ở đây nữa quá. Tui phải đi trốn, mà trốn cho thiệt xa à nghen. Dẫu xa xôi tới góc biển chơn trời nào tui cũng đi được, làm giống gì tui cũng làm được, miễn là tránh cho thiệt xa cái con người dị hợm đó.

— Chỉ sợ em Hai chịu cực không quen thôi. Em Hai còn ở lại đây ngày nào, thì họ còn kiếm chuyện đánh đập em Hai ngày nấy, qua dằn lòng sao đặng. Cái phận của qua, cũng như con chó giữ của cho nhà giàu, qua cũng muốn đi phứt cho rồi, ngặt còn lẹo tẹo em Hai nên đi không đành bụng. Hễ trời sanh voi thì sanh cỏ, khỏe mạnh cùi cụi như tụi mình, dẫu có đi tới chốn sơn cùng thủy tận nào cũng không sợ chết đói. Mình làm mình ăn, hai đứa tụi mình, hệt như cây bần cây đước, liệng ở đâu cũng mọc khỏe re. Hay là như vầy...

Anh nghiêng đầu, thì thầm vào tai cô:

— Qua tính như vầy, em Hai nghe coi có được hôn nghen. Nó đã sanh tâm, không nên trì huỡn, cái thằng trời đánh nầy, nó đã thành tinh. Đêm khuya thinh vắng, mình mà bàn tính trốn đi, chỉ cần nó vén cái lỗ tai “Thuận phong nhĩ” của nó lên, là mình “hư bột, hư bánh” ráo trọi. Nhơn dịp có đám cúng đình chộn rộn như vầy, cơ hội ngàn năm một thuở. Em Hai lỏn về nhà, lục cơm nguội ăn sơ sịa ba hột dằn bụng, tom góp bậy vài bộ quần áo rồi ra đứng chờ qua ở dưới mé sông, chỗ có cây bần quỳ. Qua đi kiếm ghe, tụi mình hẹn gặp nhau dưới đó. Qua chèo rút một hơi tới sáng bạch, hễ xuôi chèo mát mái, hổng chừng trôi tuốt tới Mỹ[132] chớ chẳng chơi. Ra khỏi ranh đất rồi, trời sáng, ngược nước, ngược gió, “bà hú” tụi nó cũng không bắt kịp mình nữa, chỉ có nước ngồi đó mà hút gió hổng kêu.

Nàng cúi đầu im lặng, sóng tình dường đã xiêu xiêu. Lễ cúng đình kỳ yên, mỗi năm đáo lệ chỉ có xuân thu nhị kỳ. Dịp may hiếm có như vầy, không gật thì còn đợi tới chừng nào. Thuyền theo lái, gái theo chồng, chẳng phải là từ lâu trong bụng của cô, cô vẫn thầm ao ước: nếu được dựa bóng tùng quân, cái con người quân tử tài bộ như anh Hai nầy, thì dẫu có bị đày tới chốn thiên trường địa cửu, hải giác thiên nhai , dù có phải nhai cơm lạt với muối lồi, thì cô cũng vẫn thấy rất là hạnh phúc đó sao. Ở đó mà còn làm bộ màu mè, chín hấu, mại hơi, trì huỡn, dục dặc hoài. Mắc cỡ gì mà chưa chịu gật cho rồi.

Đói no em chịu cùng chàng,

Xuống sông, ra biển, lên ngàn cũng theo.

“Để hổng thẳng rồi em... ừ!” thì e rằng chẳng kịp, mà gật đầu cái rụp, thì cũng hơi kỳ, nên cô mới làm màu e lệ, nhẹ nhàng dựa đầu vào vai anh, lí nhí nói nhỏ rí như con chí trong cổ họng:

— Hai tính sao thì tính! Lẹ lẹ lên đi! Phận tui thì thế nào cũng được, sao sao tui cũng chịu hết á! Chớ tui thì hết cách rồi.

*

Lỡ sanh phận gái, mẹ cha mất sớm, không người dạy bảo. Nhưng cái thiên lương tươi tốt, không chút bợn nhơ mà ông trời đã phú cho cô, đã giúp cho cô hiểu khác hơn người ta. Cô hiểu rằng: vì không có ai dạy bảo, khuyên răn, cho nên cậu Hai, cậu không hiểu rằng những cử chỉ tò mò, sờ soạn khả ố đó là bất lịch sự với đờn bà con gái, là không nên làm; cho nên cậu ta vẫn hồn nhiên như em bé mân mê bầu vú mẹ. Đơn giản, đó chỉ là những biểu hiện của tuổi dậy mẩy, trai tơ mới lớn ở cậu ta, cậu Hai đáng thương hơn đáng trách. Tạo hóa nghĩ cũng trớ trêu, đã lấy sự phát dục quá mức bình thường, đem đặt ngay vào cái cơ thể teo héo liệt giường. Bởi vậy mới sanh sứa lắm sự dị thường.

Trách ông Tạo hóa trêu ngươi,

Đem tình trai gái gán người nằm teo.

Nhưng với cái đà nầy, càng ngày càng lớn, càng phát triển, càng biến dị, cậu ta sẽ làm tới, càng “trây trúa hỗn hào”, trơ tráo hơn nữa. Đến lúc đó rồi, sẽ không còn giới hạn “chị chị, em em” gì nữa. Ví như “phù thủy lụy âm binh”, đã đến nông nỗi phải bắt tới ấn ngủ lôi rồi, mà vẫn không “khiển” được âm binh, thì thầy phù thủy phải liệu hồn mà cao chạy xa bay, kẻo âm binh vật ngược, hộc máu như chơi.

Do đó, không nên ở lại cái nhà nầy lâu quá, một ngày cũng không. Tam thập lục kế, dĩ đào vi thượng .

Phải tránh cho thiệt xa, cái thứ tình yêu ma quỷ ấy...

Chú thích:

[131] Thời đó người ta chưa biết có một loại bịnh gọi là “ái vật”, một loại bịnh nằm trong số nhiều dạng thức dị thường về tình dục. Người bịnh rất thích sờ mó cái loại nội y của con gái đã qua sử dụng. Ở gần mấy ông nầy thì chứ hớ hênh

[132] Tức Mỹ Tho


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »