Bản ghi nội dung phỏng vấn với Ravi Singh
Pip : Vậy, năm nay anh bao nhiêu tuổi?
Ravi : Sao lại hỏi vậy?
Pip : Tôi chỉ đang cố gắng sắp xếp thông tin một cách có hệ thống thôi.
Ravi : Vâng thưa trung sĩ, tôi vừa bước qua tuổi hai mươi.
Pip : (Cười lớn) [Ghi chú: ÔI MÁ ƠI, GIỌNG CƯỜI CỦA TÔI TRONG ĐOẠN GHI ÂM NGHE THẬT KHỦNG KHIẾP. TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ DÁM CƯỜI LỚN TIẾNG NỮA ĐÂU!]
Và Sal lớn hơn anh ba tuổi?
Ravi : Ừ.
Pip : Anh có nhớ anh trai mình có biểu hiện nào kỳ lạ vào thứ Sáu, ngày 20 tháng Tư năm 2012 không?
Ravi : Vào thẳng vấn đề luôn nhỉ. Ừm, không, chẳng có gì hết. Chúng tôi đã dùng bữa tối sớm, ờ, vào khoảng 7 giờ thì phải, trước khi bố tôi thả anh ấy xuống nhà Max, anh ấy chỉ nói chuyện phiếm, như Sal của thường ngày. Nếu anh ấy bí mật lên kế hoạch cho một vụ mưu sát, nó chẳng có vẻ gì là rõ ràng với chúng tôi. Anh ấy đã rất... hài, tôi phải nói đó là một dấu hiệu tốt.
Pip : Vậy còn lúc trở về từ nhà Max thì sao?
Ravi : Lúc đó thì tôi đã đi ngủ rồi. Nhưng sáng hôm sau, tôi nhớ tâm trạng của anh ấy khá tốt. Sal luôn là con người của buổi sáng. Anh ấy thường dậy làm bữa sáng cho cả nhà, mãi cho đến lúc nhận được điện thoại từ một người bạn của Andie, anh ấy mới biết chuyện Andie mất tích. Từ thời điểm đó trở đi, rõ ràng là anh ấy không hài hước nổi nữa, anh ấy trở nên rất lo lắng.
Pip : Vậy nghĩa là cả bố mẹ Andie và phía cảnh sát, không ai gọi cho Sal vào tối thứ Sáu phải không?
Ravi : Theo tôi biết là vậy. Bố mẹ Andie không thực sự biết về Sal. Anh ấy chưa bao giờ gặp họ hay qua nhà họ chơi. Andie thường đến đây, hoặc họ sẽ hẹn hò tại trường hay mấy buổi tiệc tùng.
Pip : Họ đã quen nhau được bao lâu ấy nhỉ?
Ravi : Chỉ mới từ trước Giáng sinh vào năm trước, vậy là khoảng bốn tháng nhỉ. Chính xác là Sal đã nhận vài cuộc gọi nhỡ từ một trong những người bạn thân của Andie hôm đó, lúc khoảng 2 giờ sáng thì phải. Anh ấy để chế độ im lặng nên đã ngủ một mạch đến sáng.
Pip : Vậy, còn điều gì xảy ra hôm thứ Bảy đó không?
Ravi : A, sau khi biết tin Andie mất tích, Sal đã “dán mắt” vào điện thoại theo đúng nghĩa đen, gọi điện cho chị ấy cứ mỗi vài phút. Cuộc gọi nào cũng bị chuyển đến hộp thoại, nhưng anh ấy đoán nếu Andie muốn nhận cuộc gọi của ai, thì đó hẳn phải là của anh ấy.
Pip : Chờ đã, vậy là Sal đã gọi vào điện thoại của Andie?
Ravi : Ừ, gọi cả triệu cuộc luôn ấy, xuyên suốt hai ngày cuối tuần đó và cả ngày thứ Hai nữa.
Pip : Nghe không giống hành động của người có động cơ sẽ làm, nếu họ biết người họ đã giết không thể nào bắt máy.
Ravi : Đặc biệt nếu anh ấy giấu điện thoại của chị ấy đâu đó trên người, hoặc trong phòng mình.
Pip : Ừ, lập luận này còn chuẩn hơn nữa. Vậy, còn điều gì khác đã xảy ra ngày hôm đó không?
Ravi : Bố mẹ tôi bảo anh ấy đừng đến nhà Andie, vì cảnh sát hẳn là đang tìm kiếm ở đó. Vì vậy anh ấy chỉ ở nhà, cố gắng gọi cho Andie. Tôi hỏi anh ấy có đoán được chuyện chị ấy đang ở đâu không, anh ấy tỏ ra khá bối rối. Anh ấy nói mọi thứ Andie làm đều có mục đích, có thể chị ấy cố ý bỏ nhà đi để trừng phạt ai đó. Rõ ràng vào cuối tuần anh ấy đã nhận ra sự việc không phải như vậy.
Pip : Andie muốn trừng phạt ai chứ? Sal?
Ravi : Tôi không biết, tôi cũng chẳng hỏi. Tôi đâu biết gì nhiều về chị ấy, chị ấy chỉ ghé qua nhà tôi vài lần. Ý tôi là, tôi đoán “ai đó” mà Sal nhắc tới ở đây có thể là bố của Andie.
Pip : Jason Bell? Tại sao chứ?
Ravi : Tôi có tình cờ nghe được vài điều lúc chị ấy đến đây. Tôi nhận ra mối quan hệ của chị ấy với bố mình chẳng tốt đẹp mấy. Tôi cũng không nhớ được chi tiết nào đặc biệt.
Pip : [Phù, anh ấy nói “đặc biệt” chứ không phải “đặc bẹt”.]
Chi tiết đặc biệt mới là những gì chúng ta cần. Vậy cảnh sát đã liên lạc với Sal khi nào?
Ravi : Họ đến vào chiều thứ Bảy. Họ gọi anh ấy và hỏi xem họ có thể ghé qua trao đổi một chút được không. Họ đến vào khoảng 3 hay 4 giờ gì đấy. Tôi và bố mẹ lủi vào bếp để cho họ không gian, chúng tôi thực sự không nghe được gì nhiều về những gì họ nói.
Pip : Sal có kể lại những gì họ hỏi anh ấy không?
Ravi : Một chút. Anh ấy hơi rụt rè khi họ ghi âm lại cuộc trò chuyện và...
Pip : Cảnh sát đã ghi âm lại cuộc trao đổi sao? Vụ đó có bình thường không vậy?
Ravi : Sao tôi biết được, cô mới là trung úy mà. Họ nói đó chỉ là thông lệ và hỏi anh ấy đã ở đâu, với ai đêm hôm đó. Họ cũng hỏi về mối quan hệ giữa anh ấy và Andie.
Pip : Và mối quan hệ đó là thế nào?
Ravi : Tôi là em trai, tôi không nắm được nhiều. Nhưng, ừ, Sal thích chị ấy lắm, anh ấy có vẻ khá vui khi được ở cạnh cô gái xinh đẹp, nổi tiếng nhất của năm. Mặc dù Andie có vẻ lúc nào cũng vướng vào mấy chuyện thị phi.
Pip : Chuyện thị phi kiểu gì cơ?
Ravi : Tôi chẳng biết nữa, tôi nghĩ chị ấy thuộc kiểu người khoái mấy chuyện thị phi.
Pip : Bố mẹ anh có thích chị ấy không?
Ravi : Có, bố mẹ tôi rất tốt với chị ấy. Chị ấy chưa bao giờ cho họ lý do nào để không đối xử tốt cả.
Pip : Và còn điều gì khác xảy ra sau cuộc phỏng vấn đó không?
Ravi : Ờ thì, bạn của anh ấy có ghé qua vào buổi tối, cô biết đấy, để xem anh ấy có ổn không.
Pip : Và đó có phải lúc anh ấy nhờ bạn mình nói dối cảnh sát để tạo bằng chứng ngoại phạm cho mình không?
Ravi : Tôi đoán là vậy.
Pip : Sao anh lại nghĩ Sal làm điều đó?
Ravi : Ý tôi là, tôi không biết nữa. Có thể anh ấy hoảng sau khi bị cảnh sát điều tra. Anh ấy sợ sẽ trở thành đối tượng tình nghi nên cố gắng bảo vệ bản thân. Chẳng biết nữa.
Pip : Giả sử Sal vô tội, anh có nghĩ đến nơi nào mà Sal có thể ghé qua từ khi rời nhà Max lúc 10 giờ 30 phút và về đến nhà lúc 0 giờ 50 phút không?
Ravi : Không, vì anh ấy cũng nói với chúng tôi là anh ấy bắt đầu đi bộ về nhà từ nhà Max vào khoảng 0 giờ 15 phút. Tôi nghĩ anh ấy đã đi đâu đó một mình nên mới biết rằng mình sẽ không có bằng chứng ngoại phạm nếu nói ra sự thật. Chuyện đó có vẻ tệ, đúng không?
Pip : Ý tôi là, vụ nói dối cảnh sát và nhờ bạn bè mình làm như vậy cũng rất tệ cho tình cảnh của Sal. Nhưng nó không phải bằng chứng tuyệt đối về việc Sal có liên quan đến cái chết của Andie. Vậy, điều gì đã xảy ra vào ngày Chủ nhật?
Ravi : Vào chiều Chủ nhật, tôi, Sal và bạn bè anh ấy tình nguyện dán áp phích, phát tờ rơi cho mọi người trong thị trấn. Vào hôm thứ Hai, tôi không thấy Sal nhiều ở trường, nhưng mọi chuyện hẳn đã rất khó khăn với anh ấy vì tất cả mọi người đều nói về vụ mất tích của Andie.
Pip : Tôi có nhớ chuyện đó.
Ravi : Cảnh sát cũng vậy, tôi thấy họ khám xét tủ đồ của Andie. Đúng đấy, cho nên tối hôm đó Sal có vẻ khá suy sụp. Anh ấy im lặng suốt, nhìn rất lo lắng, cũng dễ hiểu phải không? Bạn gái đang mất tích mà. Rồi hôm sau...
Pip : Anh không cần nói về ngày hôm sau nếu anh thấy khó chịu.
Ravi : (Ngập ngừng) Không sao. Chúng tôi đã đi bộ đến trường cùng nhau và tôi đi trước để đăng ký học, Sal ở lại trong bãi đỗ xe. Anh ấy muốn ngồi ngoài một chút. Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Sal. Tất cả những gì anh ấy nói là “Gặp em sau nhé!” Tôi... tôi biết cảnh sát đang có mặt ở trường, có tin đồn là họ đã nói chuyện với bạn bè của Sal. Rồi mãi đến tận 2 giờ chiều, tôi mới thấy mẹ đang cố gắng gọi điện cho tôi, thế là tôi về nhà, bố mẹ bảo cảnh sát cần nói chuyện với Sal và hỏi tôi có biết anh ấy đang ở đâu không. Các sĩ quan đã rà soát phòng anh ấy. Tôi cũng đã cố gọi cho Sal, nhưng điện thoại chỉ đổ chuông. Bố tôi cho tôi xem tin nhắn mà ông nhận được, đó là lần cuối cùng tôi nghe về Sal.
Pip : Anh có nhớ nội dung tin nhắn đó không?
Ravi : Có, tin nhắn viết: “đúng là con. Con đã làm điều đó. Con xin lỗi nhiều.” Và... (ngập ngừng) lúc cảnh sát quay lại chiều hôm đó, bố mẹ tôi mở cửa, tôi đứng phía trong lắng tai nghe. Khi họ nói họ tìm thấy một cái xác trong rừng, tôi đã chắc mẩm trong chưa đầy một giây rằng đó là thi thể của Andie.
Pip : Và... xin lỗi, nhưng còn về mấy viên thuốc ngủ...
Ravi : Đúng, chỗ thuốc đó là của bố tôi. Ông dùng phenobarbital * để điều trị chứng mất ngủ. Ông đã rất tự trách sau đó. Ông không còn dùng bất kỳ viên thuốc nào nữa. Chỉ là ông có vẻ không ngủ được nhiều lắm.
Pip : Và trước đó, anh có bao giờ nghĩ đến việc Sal có thể tự tử không?
Ravi : Không hề, một lần cũng không. Sal là một người hạnh phúc nhất theo đúng nghĩa đen. Anh ấy hay cười và làm mấy trò này kia. Nghe có vẻ hơi sến, nhưng anh ấy chính là kiểu người có thể làm bừng sáng cả căn phòng ngay khi bước vào. Anh ấy là “cục vàng” của bố mẹ tôi, sinh viên hạng A không phải bàn cãi của họ. Bây giờ họ chỉ còn tôi.
Pip : Tôi rất tiếc. Bây giờ là câu hỏi quan trọng nhất: Anh có nghĩ là Sal thực sự đã giết Andie không?
Ravi : Tôi... không, không đời nào tôi nghĩ như vậy. Chuyện đó quả thực nhảm nhí đối với tôi. Sal là một trong những người tốt bụng nhất trên thế giới, cô biết chứ? Anh ấy còn chưa bao giờ nổi nóng, cho dù tôi làm tổn thương anh ấy nhiều đến mức nào. Anh ấy không bao giờ bị cuốn vào mấy chuyện đánh nhau như bọn con trai khác. Anh ấy là người anh trai tuyệt vời nhất mà một người có thể trông đợi, luôn có mặt khi tôi cần đến anh. Anh ấy là người tốt nhất mà tôi từng biết. Vì vậy, tôi phải nói rằng tôi không tin. Nhưng rồi... tôi cũng không biết nữa, cảnh sát có vẻ rất chắc chắn về điều đó và còn các bằng chứng... Đúng, tôi biết mọi chuyện có vẻ rất tệ cho Sal. Nhưng tôi vẫn không thể tin là anh ấy có thể làm được điều đó.
Pip : Tôi hiểu. Tôi nghĩ đó là tất cả những gì tôi muốn hỏi vào lúc này.
Ravi : (Ngồi ngửa ra sau và thở hắt ra một hơi rõ dài) Vậy, Pippa này...
Pip : Anh có thể gọi tôi là Pip.
Ravi : Vậy thì Pip. Cô nói cô thu thập các thông tin này cho một dự án trong trường hả?
Pip : Đúng vậy.
Ravi : Nhưng tại sao? Tại sao lại chọn đề tài này? Ừ, có thể cô không tin Sal đã làm điều đó, nhưng tại sao lại muốn chứng minh? Nó có ý nghĩa gì với cô? Chẳng có ai khác trong thị trấn này gặp vấn đề khi tin tưởng anh trai tôi là một con quái vật. Tất cả bọn họ đều đã cho qua hết rồi.
Pip : Bạn thân nhất của tôi, Cara, là em gái của Naomi Ward.
Ravi : Ồ, Naomi, chị ấy lúc nào cũng tốt với tôi. Hay sang nhà tôi, lẽo đẽo theo Sal như một chú cún con. Cá một trăm phần trăm là chị ấy mê anh tôi như điếu đổ.
Pip : Ồ, thật không?
Ravi : Tôi luôn nghĩ vậy. Cách chị ấy cười tít mắt trước bất cứ điều gì anh ấy nói, thậm chí cả mấy trò đùa khô khan thiếu muối. Dù vậy, tôi không nghĩ anh trai tôi có cảm xúc tương tự về phía chị ấy.
Pip : Hừm.
Ravi : Vậy là cô làm điều này vì Naomi à? Tôi vẫn chưa hiểu lắm.
Pip : Không, không phải chuyện đó. Ý tôi là... tôi biết Sal. Ravi: Cô biết Sal?
Pip : Ừ, anh ấy thường đến nhà Ward khi tôi cũng ở đó. Có một lần, anh ấy để chúng tôi xem một bộ phim 15+ với họ, mặc dù lúc đó tôi và Cara mới 12 tuổi. Nó là một bộ hài kịch và tôi vẫn còn nhớ mình đã cười nhiều tới mức nào. Cười đến khi đau cả bụng, thậm chí cả khi tôi chẳng hiểu gì mấy, phải công nhận kiểu cười của Sal rất có tính lây truyền.
Ravi : Kiểu cười khúc khích tông cao ấy hả?
Pip : Chính nó, mà lúc tôi lên 10, anh ấy vô tình dạy tôi câu chửi thề đầu tiên. Một lần khác, anh ấy chỉ tôi cách lật bánh rán vì tôi khá vô dụng với trò đó nhưng quá cứng đầu để nhờ ai đó làm giúp tôi.
Ravi : Ừ, công nhận anh ấy là người thầy tốt.
Pip : Và lúc tôi mới vào trường năm đầu tiên, có hai thằng nhóc chọc phá tôi vì bố tôi là người Nigeria. Sal nhìn thấy. Anh ấy bước đến và chỉ nói vài lời, rất bình tĩnh: “Để xem, nếu hai đứa Chúng mày bị đuổi khỏi trường vì tội bắt nạt, trường học khác gần nhất cũng phải cách đây khoảng một tiếng rưỡi lái xe, đấy là nếu người ta chịu nhận Chúng mày nhé. Chưa kể Chúng mày sẽ phải bắt đầu lại từ con số không ở một ngôi trường hoàn toàn xa lạ, nghĩ thôi đã thấy thích rồi nhỉ.” Thế là bọn nó chẳng bao giờ chọc phá tôi nữa. Sau đó Sal ngồi lại với tôi, cho tôi một thanh KitKat để tôi đỡ buồn. Kể từ đó, tôi... à mà thôi.
Ravi : Ê, coi nào, kể tôi nghe đi chứ. Tôi đã chịu phỏng vấn với cô, mặc dù mấy cái bánh muffin hối lộ của cô có vị không khác gì phô mai.
Pip : Kể từ đó, anh ấy luôn là người hùng đối với tôi. Tôi chỉ không thể tin nổi anh ấy đã làm điều đó.