Cô đứng nhìn cửa trước và muốn nó mở ra. Từng giây từng phút trở nên đặc quánh và nặng nề khi cánh cửa nhìn chằm chằm vào cô. Đã bao lâu rồi kể từ ngày cô gõ cửa lần đầu tiên? Khi Pip không thể chịu được nữa, cô cầm chiếc hộp Tupperware ướt mồ hôi, bên trong đựng đầy bánh muffin và quay lưng ra về. “Ngôi nhà ma” đã đóng cửa với “du khách” hôm nay và sự thất vọng của cô bùng cháy.
Chỉ cách đó vài bước, cô nghe thấy tiếng lạo xạo và lách cách, cô quay lại, thấy Ravi Singh ở ngưỡng cửa, tóc anh bù xù và khuôn mặt nhăn nhó, bối rối.
“Ôi,” Pip nói bằng một chất giọng cao vút không thuộc về mình. “Anh bảo tôi quay lại vào thứ Sáu mà nhỉ. Hôm nay là thứ Sáu đấy.”
“Ừm, tôi có nói như vậy,” Ravi xác nhận, gãi đầu trong lúc ánh mắt anh lơ lửng đâu đó gần cổ chân Pip. “Nhưng... thật lòng mà nói, tôi nghĩ... tôi nghĩ cô chỉ nói vu vơ thôi. Một kiểu đùa nào đó. Tôi không nghĩ là cô quay lại thật.”
“Chuyện đó, ừm, thật không may.” Pip cố gắng hết sức để trông có vẻ không tổn thương. “Không phải đùa. Tôi thề. Tôi chắc chắn. Tôi đảm bảo.”
“Ừ, trông cô có vẻ thuộc kiểu người nghiêm túc.” Phía sau đầu anh ấy hẳn phải đặc biệt ngứa. Hoặc cơn ngứa của Ravi Singh có lẽ phải tương đương với những sự thật vô dụng của Pip: áo giáp và khiên vặn vẹo khi chàng kỵ sĩ trong cô cựa quậy.
“Tôi nghiêm túc đến mức phi lý luôn đấy,” Pip mỉm cười, đưa hộp Tupperware cho anh. “Và tôi có làm vài cái bánh muffin đây.”
“Như kiểu bánh muffin hối lộ hả?”
“Ừ, công thức nói vậy.”
Khóe miệng của Ravi nhếch lên một chút, không thực sự là một nụ cười. Chỉ đến lúc đó Pip mới nhận thức được rằng cuộc sống của Ravi tại thị trấn này khó khăn đến nhường nào, khi bóng ma của người anh trai đã mất phản chiếu trên chính gương mặt anh ấy. Chẳng có gì ngạc nhiên khi việc mỉm cười đối với anh ấy lại khó đến thế.
“Vậy tôi có thể vào được không?” Pip nói, mím chặt môi dưới và mở to mắt hết cỡ cho một biểu cảm năn nỉ thật nhất, loại biểu cảm mà bố cô nhận xét là khá giống với lúc cô bị táo bón.
“Ừ, được thôi.” anh nói sau một khoảng ngừng tưởng như vô tận. “Chỉ khi cô dẹp gương mặt đó đi giùm, cảm ơn.” Anh bước lùi lại để nhường lối cho cô vào nhà.
“Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn.” Pip nói vội và vấp ngay bước chân đầu tiên với sự háo hức quá mức của mình.
Nhướng chân mày, Ravi đóng cửa và hỏi xem cô có muốn một tách trà không.
“Vâng, nhờ anh.” Pip đứng lúng túng trong sảnh, cố gắng chiếm dụng ít không gian nhất có thể. “Trà đen nhé, cảm ơn.”
“Tôi chưa từng tin bất cứ ai khoái uống trà đen cả.” Anh ra hiệu cô bước theo anh vào phòng bếp.
Căn phòng khá rộng và đặc biệt sáng, tường ngoài là một tấm kính trượt lớn, mở ra khu vườn đầy bụi cây xanh mơn mởn và dây leo uốn lượn như trong truyện cổ tích.
“Vậy anh dùng trà thế nào?” Pip hỏi, để ba lô xuống ghế tại bàn ăn. “Thêm sữa đến khi thành màu trắng và ba viên đường.” Anh nói qua tiếng sôi trào cáu kỉnh của chiếc ấm.
“Ba viên đường ấy hả? Những ba viên? ”
“Rồi, rồi. Tôi biết. Rõ ràng là tôi chưa đủ ngọt ngào.”
Pip ngồi nhìn Ravi bận rộn quanh khu bếp, chiếc ấm nước sôi làm giảm bớt sự im lặng giữa bọn họ. Anh sục sạo trong chiếc lọ đựng trà túi lọc gần như đã trống rỗng, gõ ngón tay vào thành ấm lúc cho đường và sữa vào trà. Kiểu năng lượng lo âu rất dễ lây lan và trái tim Pip nhanh chóng điều chỉnh theo từng nhịp gõ ngón tay của Ravi.
Anh cầm đến hai cốc trà lớn, giữ hờ phần đáy cốc nóng bỏng để cô có thể cầm phần quai. Chiếc cốc của cô được trang trí với họa tiết một nụ cười hoạt hình và dòng chữ “Đâu là lúc tốt nhất để ghé thăm nha sĩ? Lúc đau răng chứ sao.”
“Bố mẹ anh không có nhà à?” Cô hỏi, đặt cốc trà xuống bàn.
“Không.” anh nhấp một hớp trà và Pip để ý thấy Ravi không phải kiểu người uống trà xì xụp, thật may làm sao. “Nếu họ có nhà thì cô sẽ không ở đây đâu. Chúng tôi cố gắng không nói quá nhiều về Sal, làm vậy sẽ khiến mẹ tôi nổi giận. Thực ra nó sẽ khiến tất cả mọi người nổi giận.”
“Tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi.” Pip nói nhẹ nhàng. Bất chấp năm năm đằng đẵng đã trôi qua, sự kiện đó vẫn còn như mới đối với Ravi - nó được viết rõ ràng trên gương mặt anh.
“Không phải chỉ vì anh ấy đã mất. Mà là... ừ, những gì đã xảy ra. Nếu tôi nói mình nhớ anh trai, nó sẽ khiến tôi trở thành một kiểu quái vật nào đó vậy.”
“Tôi không nghĩ vậy đâu.”
“Tôi cũng không, nhưng tôi đoán tôi và cô thuộc tốp thiểu số.”
Pip nhấp một ngụm trà để lấp đầy khoảng im lặng, nhưng trà quá nóng khiến mắt cô cay cay và ầng ậng nước.
“Khóc rồi à? Chúng ta thậm chí còn chưa nói đến đoạn đau buồn cơ.” Ravi nhướng mày.
“Trà nóng chứ bộ.” Pip xuýt xoa, lưỡi của cô có cảm giác như đã sưng lên vì bỏng.
“Cho nó một chốc lát để nguội đi, ờ, cô biết đấy, một phần trăm của giây.”
“Ê, anh còn nhớ vụ đó hả?”
“Sao tôi quên được một lời giới thiệu ấn tượng như thế chứ? Vậy, cô muốn hỏi tôi điều gì đây?”
Pip nhìn xuống chiếc điện thoại trên đùi. “Đầu tiên, anh có phiền nếu tôi ghi âm cuộc phỏng vấn này không, để sau đó tôi có thể đánh máy lại chính xác nội dung?”
“Nghe có vẻ như một tối thứ Sáu vui vẻ ấy nhỉ.”
“Tôi sẽ xem câu đó như là anh không phiền.” Pip mở khóa kéo trên chiếc ba lô màu đồng kim loại của mình và lôi ra một chồng ghi chú.
“Gì đây?” Anh chỉ vào chúng.
“Các câu hỏi đã được chuẩn bị trước.” Cô xóc chồng giấy để chúng ngăn nắp hơn một chút.
“Ồ, cô đã rất chăm chỉ đấy nhỉ?” Anh nhìn cô với một biểu cảm xen lẫn đâu đó giữa khó hiểu và hoài nghi.
“Chứ gì nữa.”
“Tôi có nên lo lắng không?”
“Chưa đến lúc đâu.” Pip nói, đánh mắt nhìn anh trước khi nhấn nút ghi âm màu đỏ.