Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhật ký điều tra
pippa fitz-amobi
epq 02/08/2017
nhật ký điều tra - phần 3

Tôi thiên vị. Hẳn rồi. Mỗi lần đọc lại các chi tiết từ hai phần trước, tôi không tài nào ngăn mình tưởng tượng về một phiên tòa kịch tính trong đầu: Tôi là cô luật sư bào chữa ưỡn ngực thẳng lưng đứng lên phản đối, xóc lại mớ giấy tờ của mình và nháy mắt với Sal lúc bên công tố rơi vào bẫy của tôi, chạy ù lên đập tay xuống băng ghế bồi thẩm đoàn và nói dõng dạc: “Thưa quý tòa, thân chủ của tôi không làm điều đó!”

Bởi vì, tôi muốn Sal Singh vô tội, từ những nguyên do mà tôi không thực sự biết phải giải thích ra sao. Những nguyên do tôi mang theo mình từ năm 12 tuổi, những mâu thuẫn dai dẳng đã bén rễ đâm chồi trong lòng tôi trong suốt năm năm qua.

Nhưng tôi thực sự phải cẩn trọng với sự xác nhận mang tính thiên vị chủ quan. Vì vậy, tôi nghĩ việc phỏng vấn ai đó hoàn toàn chắc chắn về tội ác của Sal là một ý kiến hay. Stanley Forbes, một phóng viên của tờ Kilton Mail , vừa trả lời email của tôi, nói rằng tôi có thể gọi bất cứ lúc nào trong hôm nay. Ông ta phụ trách rất nhiều tin tức liên quan đến vụ Andie Bell trên báo chí và thậm chí từng có mặt trong cuộc thẩm tra của điều tra viên địa phương. Thật lòng mà nói, tôi nghĩ ông ta là một phóng viên “dở ẹc” và tôi khá chắc rằng nhà Singh hoàn toàn có thể kiện ông ta tội phỉ báng và vu khống khoảng vài chục lần. Tôi sẽ đánh máy lại nội dung cuộc phỏng vấn ngay sau đây.

Ôiiiiii trờiiiiii.......

Bản ghi nội dung phỏng vấn với Stanley Forbes từ tòa báo Kilton Mail

Stanley : Xin chào, ai đấy?

Pip : Xin chào Stanley, tôi là Pippa, người đã trao đổi với ông qua email .

Stanley : À, tôi nhớ rồi. Cô muốn biết thêm về vụ Andie Bell/Salil Singh, phải không?

Pip : Vâng, đúng rồi.

Stanley : Được, cô nói đi.

Pip : Cảm ơn ông đã dành thời gian. Ờm đầu tiên, ông đã tham dự phiên thẩm tra của nhà khám nghiệm* chính trong vụ án của Andie, phải không?

Stanley : Dĩ nhiên rồi, nhóc.

Pip : Vì báo chí quốc gia không nói chi tiết hơn ngoài việc đưa tin về phán quyết và tuyên bố sau đó của CPS, liệu ông có thể cho tôi biết thêm, loại bằng chứng nào đã được cảnh sát đưa ra cho phía nhà khám nghiệm không?

Stanley : Ồ, cả đống ấy chứ.

Pip : Vậy, một số điểm cụ thể mà họ đã đưa ra là gì?

Stanley : Nhà khám nghiệm chính trong vụ án của Andie đã vạch ra các chi tiết về sự mất tích của cô ấy, như thời gian này. Sau đó, ông ấy chuyển sang bằng chứng liên quan đến vụ giết người của Salil. Họ đã làm to chuyện về vết máu trong cốp xe của Andie, họ nói rằng điều này cho thấy cô ấy đã bị sát hại ở đâu đó và thi thể được cho vào cốp để chuyển đến bất cứ nơi nào có thể xử lý được. Trong phần kết luận, nhà khám nghiệm đã nói gì đó như kiểu: “Có vẻ đã quá rõ ràng. Andie là nạn nhân của một vụ giết người có động cơ tình dục. Hung thủ đã cố gắng loại bỏ bằng chứng bằng cách phi tang thi thể của cô ấy.”

Pip : Và thanh tra Richard Hawkins hay bất kỳ sĩ quan nào khác có cung cấp một biểu đồ hoặc danh sách các sự kiện xảy ra theo thứ tự thời gian vào đêm đó, cũng như làm thế nào mà Sal lại bị cáo buộc đã giết cô ấy không?

Stanley : Có, tôi nhớ khá rõ phần này. Andie lái xe rời nhà và tại một địa điểm nào đó trên đường Sal đi bộ về nhà, anh ta đã chặn cô ấy lại. Một trong hai người đã lái xe, anh ta đưa cô ấy đến một nơi hẻo lánh và sát hại. Sau đó để thi thể của cô ấy vào cốp xe rồi lái đi đâu đó để chôn giấu hoặc xử lý xác. Cô nên biết, địa điểm đó phải đủ bí mật để cái xác chưa bị tìm ra trong suốt năm năm, hẳn phải là một cái hố to. Rồi anh ta đỗ xe tại nơi chiếc xe được tìm thấy, trên đường Romer Close thì phải, và đi bộ về nhà.

Pip : Vậy, chỉ vì có vết máu trong cốp xe mà cảnh sát tin rằng Andie đã bị sát hại ở đâu đó và bị giấu xác tại một nơi khác ư? Stanley: Đúng vậy.

Pip : Được rồi. Trong khá nhiều bài viết của ông về vụ án, ông đã gọi Sal là “kẻ giết người”, “kẻ sát nhân” thậm chí là “con quái vật”. Ông hoàn toàn ý thức được rằng khi một người chưa bị kết án, ông đáng lẽ phải dùng từ “đối tượng tình nghi” khi đưa tin về các vụ án hình sự chứ?

Stanley : Tôi không chắc tôi cần một con nhóc dạy mình cách làm việc đâu. Dù sao đi nữa, rõ ràng anh ta đã làm điều đó, ai cũng biết như thế. Anh ta giết cô ấy và tội ác đó đẩy anh ta đến chỗ phải tự tử.

Pip : Vậy, vì lý do gì mà ông tin rằng Sal có tội?

Stanley : Nhiều chứ. Thứ nhất, anh ta là bạn trai của cô ấy, đúng chứ? Bao giờ hung thủ chẳng là bạn trai hay bạn trai cũ gì đấy. Chưa hết, Salil còn là dân da đỏ.

Pip : Sự thật là Sal được sinh ra và nuôi dưỡng ở Anh, và tôi có thể thấy rõ việc ông cố tình gọi anh ấy là “thằng da đỏ” trong tất cả các bài viết của mình.

Stanley : Như nhau thôi. Anh ta là người gốc da đỏ.

Pip : Và chuyện đó thì liên quan gì?

Stanley : Tôi chẳng phải chuyên gia hay gì, nhưng chúng có cách sống khác với chúng ta, phải không? Chúng không đối xử với phụ nữ theo cách chúng ta vẫn đối xử, người đàn bà cứ như vật sở hữu của chúng vậy. Vì thế nên tôi đoán, có thể Andie quyết định rằng cô ấy không muốn ở cùng anh ta nữa hay gì đó, thế là anh ta nổi điên lên và sát hại cô ấy, bởi vì trong mắt anh ta, cô ấy thuộc về anh ta.

Pip : Ôi trời... tôi... ông... thành thật mà nói, tôi khá ngạc nhiên ông chưa bị kiện tội phỉ báng đấy.

Stanley : Đó là vì ai cũng biết tôi nói đúng.

Pip : Thực ra, tôi thì không. Tôi nghĩ việc mặc định gọi ai đó là “kẻ sát nhân” mà không dùng từ “bị nghi ngờ” hay “bị cáo buộc” trong khi chẳng có một phiên tòa hay phán quyết nào, thực sự rất vô trách nhiệm. Hoặc chuyện gọi Sal là “con quái vật”. Nói về cách dùng từ, thật thú vị khi so sánh các bài báo gần đây của ông về “Sát nhân tại thị trấn Slough. Anh ta sát hại năm người và đã bị kết án trước tòa”, thế mà trong tiêu đề ông vẫn gọi anh ta là “chàng trai trẻ si tình”. Có phải vì anh ta là người da trắng không? Stanley: Chuyện đó chẳng liên quan gì đến vụ án của Salil hết. Tôi chỉ gọi anh ta theo đúng bản chất. Thoải mái chút coi nào. Anh ta chết rồi, bị gọi là kẻ sát nhân thì có làm sao đâu? Nó cũng chẳng làm anh ta tổn thương gì mấy.

Pip : Vì gia đình của anh ấy chưa chết.

Stanley : Có vẻ như cô thực sự nghĩ anh ta vô tội ấy nhỉ. Bất chấp mọi chuyên môn của các sĩ quan cảnh sát cấp cao.

Pip : Tôi chỉ nghĩ rằng vẫn còn một số lỗ hổng và mâu thuẫn nhất định trong vụ án được cho là chống lại Sal.

Stanley : Ờ, có thể nếu thằng nhóc không tự bóp chết chính mình trước khi bị bắt, chúng ta đã có thể lấp đầy các lỗ hổng đấy rồi.

Pip : Này, ông nói hơi vô tâm rồi đấy.

Stanley : Chuyện thằng nhóc giết con bồ tóc vàng rồi giấu xác đi cũng vô tâm không kém.

Pip : Chỉ là bị tình nghi mà thôi!

Stanley : Cô muốn có nhiều bằng chứng cho thấy thằng nhóc là kẻ giết người hơn phải không, nhóc? Chúng tôi không được phép in trên báo, nhưng nguồn tin của tôi nói rằng cảnh sát đã tìm thấy một lời nhắn dọa giết trong hộc tủ ở trường của Andie. Thằng nhóc đó đã đe dọa cô ấy và thực sự ra tay. Cô còn nghĩ nó vô tội nữa không?

Pip : Có, tôi vẫn nghĩ vậy. Và tôi nghĩ ông là người vô liêm sỉ phân biệt chủng tộc, vô học và không có trái tim...

Stanley : (Cúp máy)

Vâng, vậy đó, tôi không nghĩ Stanley và tôi có thể trở thành bạn thân.

Tuy nhiên, cuộc phỏng vấn với ông ta đã cho tôi thêm hai thông tin mình chưa biết. Đầu tiên là cảnh sát tin rằng Andie bị giết ở đâu đó trước khi bị đặt vào cốp xe và chở đến một địa điểm khác.

Thông tin thứ hai mà Stanley “tốt tính” đã cung cấp cho tôi là “lời đe dọa sát hại”. Tôi chưa từng thấy nó được nhắc tới trong bất kỳ bài báo hay tuyên bố nào của phía cảnh sát. Hẳn phải có một lý do: có thể chính cảnh sát cũng không nghĩ rằng nó đáng tin cậy. Hoặc cũng có thể họ không chứng minh được là nó có liên quan tới Sal. Cũng có thể chính Stanley bịa ra chuyện đó. Dù trong trường hợp nào, đây cũng là một chi tiết đáng ghi nhớ trong các cuộc phỏng vấn sau này của tôi với bạn bè Andie.

Vậy, giờ đây khi đã biết (một chút) về bản trình tự các sự kiện vào tối hôm đó từ phía cảnh sát, và vụ việc đã được xử lý ra sao theo phía công tố, đã đến lúc vẽ một BẢN ĐỒ SÁT NHÂN.

Chắc sẽ để sau bữa ăn tối, vì mẹ chuẩn bị gọi trong vòng ba... hai... đó, thấy không.

BanDoSatNhan

Trông có vẻ chuyên nghiệp nhỉ. Nhưng nó cũng giúp hình dung phần nào bản trình tự các sự kiện từ phía cảnh sát. Tôi đã phải đưa ra vài giả định khi vẽ nó. Đầu tiên là có vài con đường để đi bộ từ nhà Max đến nhà Sal, tôi chọn con đường đi qua phố lớn vì Google nói rằng đường này ngắn nhất, tôi cũng giả định rằng hầu hết mọi người sẽ thích đi bộ trên những con đường được thắp sáng đầy đủ vào ban đêm.

Bản đồ cũng cung cấp một địa điểm chặn đường lý tưởng đâu đó dọc đường Wyvil, nơi Andie có khả năng đã bị Sal khống chế. Thực tế cũng có vài con đường nội bộ trong khu dân cư và một trang trại trên đường Wyvil. Những địa điểm tĩnh lặng, hẻo lánh - đã được khoanh tròn - có thể là địa điểm xảy ra vụ giết người (theo lời kể của phía cảnh sát.)

Tôi chẳng buồn đoán thi thể của Andie bị giấu ở đâu, bởi vì cũng như phần còn lại của thế giới, tôi chẳng có manh mối gì về chuyện đó. Nhưng giả sử mất mười tám phút để đi bộ từ nơi chiếc xe bị bỏ lại ở Romer Close trở về nhà Sal ở Grove Place, tôi buộc phải giả định rằng Sal đã đến đường Wyvil vào khoảng 0 giờ 20 phút. Vì vậy, nếu việc Sal chặn đường Andie xảy ra đâu đó khoảng 10 giờ 45 phút, Sal sẽ có tầm một tiếng ba mươi lăm phút để sát hại và giấu xác cô ấy. Ý tôi là, tận dụng thời gian, điều đó có vẻ hoàn toàn hợp lý. Nó khả thi. Nhưng một vạn câu hỏi “vì sao” và “làm thế nào” bắt đầu nhảy loạn xạ trong đầu tôi.

Andie và Sal, cả hai đều rời khỏi nơi mình đang ở vào khoảng 10 giờ 30 phút, vậy nghĩa là họ phải lên kế hoạch gặp gỡ nhau từ trước, đúng không? Mọi chuyện có vẻ quá trùng hợp nếu họ chưa từng trao đổi và lên kế hoạch cùng nhau. Vấn đề là, cảnh sát chưa bao giờ đề cập tới một cuộc điện thoại hay một tin nhắn hẹn gặp nào giữa Andie và Sal. Mà nếu họ lên kế hoạch cùng nhau, ở trường chẳng hạn - nơi thường không có ghi chép nào về cuộc đối thoại, tại sao họ không để Andie đón Sal ngay từ nhà của Max? Tôi thấy chuyện này có vẻ khá kỳ quặc.

Tôi đang viết lan man. 2 giờ sáng rồi, và tôi vừa ăn nửa cái Toblerone *, hẳn đó là lý do.

« Lùi
Tiến »