Đó là một tình huống khẩn cấp, tin nhắn nói như vậy. Một tình huống SOS. Pip ngay lập tức biết rằng nó chỉ có thể mang một ý nghĩa duy nhất.
Cô chộp ngay lấy chìa khóa xe, lớn tiếng chào tạm biệt chiếu lệ với mẹ và Josh rồi chạy ào ra cửa trước.
Cô ghé ngang tiệm tạp hóa trên đường để mua một thanh sô-cô-la cỡ bự, để giúp hàn gắn “trái tim tan vỡ cỡ bự” của Lauren.
Khi cô dừng xe phía ngoài nhà Lauren, cô thấy Cara cũng có ý tưởng y hệt. Nhưng bộ sơ cứu hậu chia tay của cô ấy toàn diện hơn Pip, cô ấy cũng mua thêm một hộp khăn giấy, khoai tây chiên và khoai tây nhúng, cùng cả lốc mặt nạ đủ bảy sắc cầu vồng.
“Sẵn sàng chưa nào?” Pip hỏi Cara, ẩy hông thay cho lời chào.
“Rồi, đã sẵn sàng nức nở.” Cô ấy nắm chặt hộp khăn giấy, góc hộp vướng vào mái tóc xoăn màu vàng tro.
Pip gỡ nó ra giúp Cara rồi bấm chuông, cả hai nhăn mặt trước bản nhạc cơ khí lạo xạo.
Mẹ của Lauren mở cửa.
“Ôi, các chiến binh đây rồi,” bà mỉm cười. “Nó đang nằm lì trong phòng trên tầng ấy.”
Họ thấy Lauren hoàn toàn chìm nghỉm trong “pháo đài” chăn nệm trên giường, dấu hiệu duy nhất cho thấy sự tồn tại của cô là một mớ tóc màu gừng nhô ra dưới đáy. Pip và Cara tốn đâu đó một phút dỗ dành và lấy ít sô-cô-la “làm mồi” để lôi cô ấy lên.
“Đầu tiên,” Cara nói, lấy điện thoại của Lauren ra khỏi bàn tay cô, “bồ bị cấm xài thứ này trong vòng 24 giờ tới.”
“Anh ấy chia tay qua tin nhắn!” Lauren rên rỉ, xì mạnh cả một “hồ nước mũi” vào tờ khăn giấy mỏng dính.
“Đàn ông là lũ khốn, tạ ơn Chúa tớ không phải đối phó với mấy chuyện này,” Cara nói, vòng tay ôm Lauren và tựa cằm lên vai cô ấy. “Loz à, bồ có thể làm tốt hơn anh ta nhiều.”
“Đúng đấy.” Pip bẻ cho Lauren thêm một hàng sô-cô-la nữa. “Ngoài ra Tom còn thường xuyên nói đặc bẹt khi anh ta định nói đặc biệt .”
Cara hưởng ứng nhiệt tình, chỉ vào Pip rồi gật đầu đồng ý. “ Red flag * “siêu to khổng lồ” nhé. ”
“Tớ đặc bẹt nghĩ bồ sẽ sống tốt hơn nhiều nếu không có anh ta.”
“Tớ cũng đập bẹt * nghĩ vậy.” Cara nói thêm.
Lauren bật ra một tràng cười đầy nước mũi và Cara nháy mắt với Pip, một chiến thắng không lời. Họ biết điều đó, hợp tác cùng nhau, họ không mất nhiều thời gian lắm để khiến Lauren tươi tỉnh trở lại.
“Cảm ơn mấy bồ đã đến,” Lauren nói, vẫn còn hơi sụt sịt. “Tớ không biết mấy bồ có chịu không. Có lẽ tớ đã bỏ bê mấy bồ đến nửa năm trời để cặp kè với Tom. Bây giờ tớ thành người thứ ba trong đôi bạn thân mất rồi.”
“Xàm xí,” Cara nói. “Bọn mình vẫn là bạn thân, đúng chứ?”
“Đúng vậy,” Pip gật đầu, “chúng ta và ba gã trai may mắn được chọn để chia sẻ cuộc đồng hành lý thú này.”
Hai cô bạn của Pip bật cười sảng khoái. Ba gã trai may mắn - Ant, Zach và Connor - hiện tại đều đang trong kỳ nghỉ hè.
Nhưng trong số bạn bè mình, Pip biết Cara sớm nhất, và đương nhiên, họ thân nhau hơn. Một bí mật không lời. Họ đã trở thành đôi bạn không thể tách rời từ ngày Cara 6 tuổi ôm lấy Pip bé nhỏ, lẻ loi không bạn bè và hỏi: “Bạn cũng thích thỏ phải không?” Họ đã là điểm tựa của nhau mỗi lúc cuộc sống trở nên quá cực để gắng gượng một mình. Pip, mặc dù lúc đó chỉ mới 10 tuổi, đã ở bên Cara và giúp bạn mình vượt qua khoảng thời gian khó khăn, khi Cara phải chấp nhận lời chẩn đoán tàn nhẫn và sự ra đi của mẹ. Pip đã luôn ở bên Cara suốt hai năm trước, như một nụ cười thường trực, một cuộc điện thoại luôn sẵn sàng bắt máy bất cứ khi nào Cara muốn mở lòng. Cara không chỉ là một người bạn thân, cô ấy là chị em của Pip. Ở đâu có hai người, ở đó là nhà.
Gia đình của Cara là ngôi nhà thứ hai của Pip. Elliot - hay lúc ở trường cô phải gọi là thầy Ward - là giáo viên lịch sử của cô, người mà cô coi như một người bố thứ ba, sau Victor và linh hồn của người bố ruột. Pip ở lại nhà Ward thường xuyên đến mức cô có cốc nước và dép lê riêng cho giống với Cara và người chị lớn Naomi trong nhà.
“Đúng đấy.” Cara nhảy phắt tới chỗ để điều khiển tivi. “Phim hài lãng mạn hay phim kinh dị có nam chính bị sát hại dã man nào?”
Mất một bộ rưỡi phim tình cảm sướt mướt từ đống phim Netflix tồn đọng để khiến Lauren vượt qua sự chối bỏ và nhón một ngón chân thận trọng đến giai đoạn chấp nhận sự thật.
“Tớ nên đi cắt tóc nhỉ?” Lauren nói.
“Bồ lẽ ra nên làm vậy lâu rồi.”
“Mình hay nói bồ cắt tóc ngắn trông xinh hẳn mà.” Cara nói.
“Bồ nghĩ tớ có nên xỏ khuyên mũi không?”
“Ồ, sao không?” Cara gật đầu.
“Mình chưa hiểu được lôgic của việc xỏ lỗ mũi trong lỗ mũi.” Pip nói.
“Một câu trích dẫn tuyệt vời nữa từ Pip cho mấy quyển sách.” Cara giả vờ viết trong không khí. “Còn câu nói hôm trước làm tớ cười ngặt nghẽo là gì nhỉ?”
“Cái câu xúc xích.” Pip thở dài.
“À, đúng rồi,” Cara khịt mũi. “Vậy đó, Loz, tớ đang hỏi Pip xem bả muốn mặc bộ pyjamas nào, rồi cậu ấy nói bâng quơ: “Quá là xúc xích đi.” Cậu ấy thậm chí còn không nhận ra đó là một câu trả lời hết sức kỳ cục cho câu hỏi của tớ.”
“Cũng không kỳ cục lắm,” Pip nói. “Ông nội của bố ruột tớ là người Đức. “Quá là xúc xích đi” là câu nói cửa miệng của người Đức. Nó chỉ có nghĩa là “Tôi không quan tâm” thôi.”
“Hoặc cũng có thể là bồ mắc chứng cuồng xúc xích.” Lauren cười lớn. “Bồ đến gặp Ravi Singh chưa?” Cara nói.
“Bẻ lái khét đấy. Gặp rồi, mai tớ có lịch phỏng vấn với anh ấy.”
“Tớ vẫn không tin là bồ đã bắt đầu làm EPQ rồi.” Lauren nói với điệu bộ như thể một chú thiên nga giãy chết ngã trở lại giường.
“Tớ muốn đổi tiêu đề luôn rồi đấy, đang thấy vô vọng đây.”
“Chắc bồ sẽ muốn phỏng vấn Naomi sớm chứ?” Cara nhìn Pip. “Tất nhiên, bồ có thể nhắn chị ấy là tớ định ghé vào khoảng tuần sau với máy ghi âm và bút chì được không?”
“Được chứ,” Cara nói, hơi chần chừ. “Chị ấy sẽ đồng ý chuyện đó và tất cả mọi thứ, nhưng bồ có thể nhẹ nhàng chút xíu với chị ấy không? Đôi khi chị ấy vẫn còn nổi điên về chuyện đó đấy. Ý tớ là, anh ấy từng là một trong những người bạn thân nhất của chị ấy. Thực ra, có lẽ là người bạn tốt nhất của chị ấy thật.”
“Ừ, chắc chắn rồi,” Pip cười, “bồ nghĩ tớ sẽ làm gì chứ? Đè chị ấy xuống tra tấn để hỏi cho ra nhẽ chắc?”
“Ồ, đó là chiến thuật để phỏng vấn với Ravi ngày mai đó hả?”
“Nghĩ gì vậy.”
Lauren ngồi dậy, khịt mũi một cái rõ to đến mức khiến Cara giật nảy. “Bồ sẽ đến nhà anh ấy à?” Cô hỏi.
“Ừ.”
“Nhưng... người ta sẽ nghĩ gì nếu thấy bồ bước vào nhà Ravi Singh chứ?”
“Quá là xúc xích đi.”