Gánh nước xong, ăn sáng qua loa, Mạnh Kỳ vội vàng xách chối đến Thiền Tâm viện, định bụng đò hỏi Giang Chỉ Vi, Trương Viễn Sơn và những người khác xem rốt cuộc vì sao tiếng chuông sáng nay lại dồn dập như vậy.
Có phải vì chuyện Thanh Cảnh bị phát hiện?
Các bậc Pháp Thân có tìm ra dấu vết gì không? Các môn phái Đại Tấn đối phó ra sao?
Mang theo những nghi vấn này, Mạnh Kỳ bước vào Thiền Tâm viện, giả bộ quét dọn lớp tuyết mỏng còn sót lại từ đêm qua.
Trong lúc quét dọn, hắn lén quan sát các đệ tử của các phái lui tới trong viện, nhận thấy phần lớn đều mang vẻ chấn động và khó hiểu, nhưng một số ít người lại tỏ ra ngưng trọng, dường như chất chứa nhiều tâm sự.
"Sư đệ đang quét dọn bên kia." Giọng nói quen thuộc của Trương Viễn Sơn đột ngột vang lên bên tai Mạnh Kỳ.
Mạnh Kỳ quay đầu lại, thấy Trương Viễn Sơn đứng trước một gian khách phòng, vẫy tay với mình: "Phiền sư đệ vào quét dọn một chút, ta tâm tư rối bời, thấy đất bẩn không yên."
"Dạ." Mạnh Kỳ biết Trương Viễn Sơn chỉ mượn cớ để mình vào phòng, bèn xách chổi và các thứ đi về phía gian khách phòng kia.
Trương Viễn Sơn rất lịch sự chờ ở đó, tránh ra khỏi cửa phòng, để Mạnh Kỳ đi vào trước, còn mình thì giả vờ tùy ý nhìn xung quanh.
Mạnh Kỳ vừa bước vào phòng, màu vàng nhạt dịu mắt đã lọt vào tầm nhìn, Giang Chỉ Vi cũng ở đây.
Hắn cẩn thận làm việc, cúi đầu, vung chối, dọn đẹp vết trà và cặn bẩn trên mặt đất.
Giang Chỉ Vi cười nói: "Tiểu hòa thượng, lại là ngươi à?"
"Bẩm Giang thí chủ, mấy ngày nay đều là tiểu tăng quét dọn Thiền Tâm viện." Mạnh Kỳ nghe ra Giang Chỉ Vi đang giả vờ như hai người chỉ mới gặp nhau hôm qua, nên phối hợp trả lời.
Nghe thấy xưng hô "Giang thí chủ", Giang Chỉ Vi đưa tay phải lên che miệng, rồi nghiêm mặt nói với Trương Viễn Sơn vừa bước vào phòng: "Trương sư huynh, ta và Thích tỷ tỷ hôm qua không đánh không quen, xem như có chút giao tình, ai ngờ hôm nay tỷ ấy lại gặp phải ách nạn này, ta thật sự lòng dạ khó yên. Huynh và tỷ ấy giao tình không phải là ít, có nhớ manh mối gì không? Ta nhất định sẽ dùng kiếm trong tay, đòi lại công đạo cho Thích tỷ tỷ!"
Hôm qua Thích Hạ chính là người bị nàng đào thải.
Cái gì? Thích Hạ chết? Mạnh Kỳ kinh hãi trong lòng như sóng lớn cuồng phong, không thể nào kìm nén được. Thích Hạ sao có thể chết? Cô gái Giang Nam xinh đẹp dịu dàng, tâm tư kín đáo, yêu thích cơ quan ám khí kia lại chết?
"Ba" - Trong cơn khiếp sợ, dù đã cố gắng kìm nén, nhưng hắn vẫn không giữ được chổi, chuyện này hoàn toàn vượt quá mọi dự đoán trước đó của hắn!
Tiếng chổi rơi xuống đất khiến Mạnh Kỳ giật mình, vội vàng khom người nhặt lên, giả bộ kinh hãi nói: "Tiểu, tiểu tăng, thất lễ."
Nói lắp bắp không phải Mạnh Kỳ cố ý giả bộ, mà thật sự là quá sốc.
"Không sao, lúc ấy ta cũng không kém ngươi phần nào kinh sợ, chuyện này thật sự quá mức rùng rợn." Trương Viễn Sơn cũng đáp lại bằng thái độ "xa lạ với đệ tử Thiếu Lâm", trấn an Mạnh Kỳ một câu, rồi quay sang nói với Giang Chỉ Vi: "Năm trước ở Mậu Lăng, ta từng gặp Thích sư muội một lần, tuy giao thiển nhưng nói chuyện khá sâu, lại không phát hiện bất cứ điều gì dị thường. Xem ra đúng như lời Không Văn đại sư, nàng vì muốn vạch trần bí mật kia mà bị nguyền rủa trong cơ thể hại chết. Ai, Thích sư muội phong nhã hào hoa, ai ngờ lại chết yểu thế này, thật khiến người ta tiếc hận."
Trong giọng nói của hắn có bi thống tiếc hận thật sự.
Tuy rằng không thể công khai thảo luận về tổ chức "Tiên Tích", nhưng chuyện Thích Hạ, Thanh Cảnh, giấy không gói được lửa, rất nhanh sẽ đến tai mọi người. Cho nên Trương Viễn Sơn và Giang Chỉ Vi mượn cơ hội này nói trước cho Mạnh Kỳ, tránh cho hắn lần đầu nghe thấy sẽ lộ sơ hở trước mặt người khác.
Thì ra Thích Hạ muốn tiết lộ chuyện "Luân Hồi Thế Giới" mà bị thủ tiêu... Lúc đó nàng chắc chắn đã đối mặt với cao nhân Pháp Thân, vậy cũng bị thủ tiêu? "Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ" thần thông quảng đại đến mức này? Mạnh Kỳ hiểu nguyên nhân cái chết của Thích Hạ, nhưng trong lòng kinh đào hãi lãng không hề dịu bớt. Phàm là có một chút cơ hội, ai muốn bị người khống chế? Ai muốn bị ép buộc đi hoàn thành những nhiệm vụ nguy hiểm để đổi lấy "thần công tiên đan"?
Pháp Thân cao nhân "Hàng Long La Hán" cũng vô lực ngăn cản "Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ" sao?
Giang Chỉ Vi thở dài: "Thanh Cảnh cũng chết không minh bạch, hung thủ đứng sau màn thật đáng giận!"
“Hôm qua ta có một nghỉ hoặc, không biết Giang sư muội có chú ý không?” Trương Viễn Sơn trầm ngâm một chút rồi mở rrệng nói: "Khi Thích sư muội nguyền rủa phát tác, Không Văn đại sư tuy nói tự thân chậm một bước, nhưng thủy chung không triển lộ Kim Thân chỉ lực, điều này thật sự không hợp lẽ thường. Ta lén hỏi Huyền Nguyên Tử sư bá, ông ấy chỉ nói nghe đồn không có căn cứ.”
Giang Chỉ Vi mím môi: "Ta cũng phát hiện điểm này, sau khi về Thiền Tâm viện đã hỏi sư phụ, ông ấy chỉ bảo ta tự mình thu thập các loại tư liệu để phỏng đoán."
Không triển lộ La Hán Kim Thân? Nói cách khác vẫn chưa thể chứng minh "Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ" vượt xa Pháp Thân, đạt tới cảnh giới Đạo Tôn Phật Tổ trong truyền thuyết, Mạnh Kỳ hơi thở phào nhẹ nhõm, càng thêm tò mò về nguyên nhân Không Văn không triển lộ Kim Thân.
"Cuối cùng vẫn là thực lực chúng ta quá kém, không thể tiếp xúc đến những chuyện ở cấp độ cao hơn." Trương Viễn Sơn chân thành cảm thán, không còn che giấu tâm lý kiêu ngạo như trước – với tuổi hiện tại, võ công của mình đã đủ dùng.
Chỉ có mạnh hơn, mạnh hơn nữa, mới có thể từng bước thoát khỏi "Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ", mới không chết trong những nhiệm vụ tàn khốc. Mà muốn nhanh chóng mạnh lên, dường như lại phải dựa vào "Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ"...
Giang Chỉ Vi khẽ vuốt nhẹ vỏ kiếm bằng năm đầu ngón tay như đang gảy đàn thất huyền cầm, ánh mắt nhìn bầu trời xanh nhạt ngoài cửa sổ, giọng điệu trầm ngưng kiên quyết: "Có lẽ có một ngày, chúng ta cũng sẽ gặp phải chuyện tương tự. Đến lúc đó, chỉ có thể dùng kiếm trong tay, chém ra một con đường sống. Xin cùng Trương sư huynh cố gắng."
Hai người coi Mạnh Kỳ như người vô hình, hồi tưởng lại những chuyện xảy ra ở Đại Hùng Bảo Điện sáng nay, trừ chuyện về tổ chức "Tiên Tích" và "Thần Thoại".
Những chuyện này chỉ có thể đợi đến nhiệm vụ luân hồi lần sau, trao đổi ở Bạch Ngọc Quảng Trường, nếu không bị các tiền bối trong viện nghe được, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.
Mạnh Kỳ thong thả dọn dẹp xong mặt đất. Trước khi Giang Chỉ Vi rời đi, hắn cũng trở lại trong viện, tiếp tục "kiếp sống quét rác", trong lòng suy nghĩ miên man, đủ loại ý niệm liên tiếp, khó lòng bình tĩnh.
Sau bữa trưa, Mạnh Kỳ vận chuyển chân khí theo "Thiết Bố Sam tâm pháp", cố gắng biến những thứ người khác truyền cho thành của mình.
Nhưng lúc này, Huyền Tâm lại gõ chuông nhỏ trong viện, triệu tập mọi người.
"Lập tức đi dọn dẹp quảng trường gần cửa chính, tiễn các thí chủ của các phái rời đi." Huyền Tâm trông như vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ, hùng hổ phân phó, rồi lẩm bẩm: "Thủ tọa bị yêu quái ăn mất đầu rồi à? Thiếu Lâm ta bao giờ phải cung kính với các môn phái khác như vậy?"
Mạnh Kỳ khẽ động lòng, đại khái đoán được nguyên nhân. Truyền nhân của Huyền Thiên Tông và Đại Giang Bang đều chết thảm trong chùa, Thiếu Lâm đuối lý, dù sao cũng phải làm chút gì đó.
Mọi người nhanh chóng xách chổi, thùng nước đến quảng trường gần cửa chính, phân chia khu vực, làm việc khí thế ngất trời.
Nhờ "luyện thành" Thiết Bố Sam, có chút nội công thô thiển, Mạnh Kỳ quét dọn càng thêm nhẹ nhàng, nhiều lần nhịn không được muốn nhân cơ hội luyện "Thần Hành Bát Bộ", nhưng hắn biết khách khứa các phái và tăng nhân tiễn khách cao thủ nhiều như mây. Nếu bị người khác phát hiện mình luyện khinh công không phải của Thiếu Lâm, trong tình hình này, không tránh khỏi bị tra hỏi một phen.
Trong tiếng chuông gió leng keng, Chân Ngôn đột nhiên chỉ tay về phía xa nói: "Chân Định sư đệ, đó chính là Giang Chỉ Vi thí chủ, người đoạt giải nhất diễn võ lần này, truyền nhân của Tẩy Kiếm Các."
Hắn, Mạnh Kỳ và Chân Tuệ đi khá gần nhau, sau khi quét dọn xong tự nhiên tụ lại cùng nhau.
Lúc này, các cao thủ và đệ tử của các phái đang được các vị thủ tọa và trưởng lão mặc áo cà sa đỏ dẫn đi về phía cửa chính. Chân Ngôn chỉ Giang Chỉ Vi đang đi sau một nam tử mặc áo xanh.
Thiết, cần ngươi giới thiệu sao? Chúng ta quen nhau lắm đấy, được không! Mạnh Kỳ thầm oán thán bằng ngôn ngữ hiện đại, nhưng ngoài mặt lại giả bộ như hứng thú bừng bừng: "Ồ, là cô nương kia! Khi ta quét dọn Thiền Tâm viện, được nàng giúp đỡ một lần."
"Sư huynh, không đúng lắm thì phải." Chân Tuệ ngơ ngác nhìn Mạnh Kỳ.
Còn Chân Ngôn thì tò mò hỏi: “Chân Định sư đệ, Giang Chỉ Vị thí chủ có phải là kiểu con gái cao ngạo, lạnh lùng không? Nghe nói con gái giỏi kiếm pháp, võ công cao thì phần lớn như vậy.”
Mạnh Kỳ vốn định khoe khoang một chút, nhưng cuối cùng vẫn cố kìm nén: "Ta cũng không biết, từ việc giúp ta mà xét, chắc chắn là một cô nương rất dễ gần. Đúng rồi, tiểu sư đệ, không đúng chỗ nào?"
Chân Tuệ nhíu mày nhìn Mạnh Kỳ: "Sư huynh, chuyện đó chẳng phải là anh hùng cứu mỹ nhân sao?"
Cút! Mạnh Kỳ thầm muốn hét lên câu đó với sư đệ ngốc nghếch này.
Chân Ngôn phì cười, hắn biết Chân Tuệ quá mê mẩn những câu chuyện giang hồ mà Mạnh Kỳ bịa ra.
Các tạp dịch tăng xung quanh nhỏ giọng bàn tán.
"Đó là Trương Viễn Sơn của Chân Võ Phái? Ta nghe các sư huynh khác nói, hắn là cao thủ trẻ tuổi nổi danh của đời này, tương lai có hy vọng lọt vào Nhân Bảng."
"Là hắn đó, nhưng nghe nói hôm qua thua Giang Chỉ Vi của Tẩy Kiếm Các nửa chiêu."
"Một cô nương nhỏ nhắn như vậy?"
"Đừng coi thường cô nương nhỏ, mẹ ta bảo, cô nương càng xinh đẹp càng lợi hại!"
Các tạp dịch tăng sở đĩ phải đến Tạp Dịch Viện, ít nhiều đều có vấn đề, khó tránh khỏi có người nói năng thô tục.
"Haizz, cô nương thì sao, mười năm nữa, nàng rất có thể bước vào ngoại cảnh, trở thành cao thủ thực sự. Với dung mạo và thân phận của nàng, chắc chắn sẽ có hàng loạt tuấn kiệt giang hồ theo đuổi, nâng niu như tiên tử." Chân Ngôn đột nhiên cảm thán: "Trương Viễn Sơn cũng vậy, đệ tử chân truyền của Chân Võ Phái, lại được trưởng bối coi trọng, tương lai tiền đồ vô lượng. Còn chúng ta, chỉ là những tăng quét rác làm việc vặt, ngay cả tư cách đứng chung với họ cũng không có!"
"Đúng vậy, đừng nói đứng chung, có thể được họ liếc mắt nhìn một cái, ta cũng thấy mãn nguyện. Sau này hoàn tục, còn có thể khoe với hàng xóm láng giềng, ta từng có chút giao tình với một vị đại hiệp, một vị tiên tử nào đó trên giang hồ." Các tạp dịch tăng khác cũng phát ra những cảm thán tương tự.
Trong chốc lát, đám tạp dịch tăng tràn ngập sự ngưỡng mộ, ghen tị và hận.
Đột nhiên, Giang Chỉ Vi và Trương Viễn Sơn đang đi bỗng đồng thời nghiêng đầu, nhìn về phía này, khẽ gật đầu với Mạnh Kỳ.
“Hạ ha, họ đang nhìn ta?”
"Thế này ngươi thỏa mãn rồi chứ?"
"Ai? Họ đang nhìn ai?"
Đám tạp dịch tăng nhất thời hưng phấn bàn tán xôn xao.
Mạnh Kỳ thở hắt ra, xoa dịu cảm xúc vi diệu đột ngột trong lòng, nhìn theo Giang Chỉ Vi và những người khác rời đi.
"Sau này trên giang hồ, họ e là những nhân vật hô mưa gọi giói”.
Trong những lời cảm thán tương tự, Mạnh Kỳ, Chân Tuệ và Chân Ngôn thu dọn công cụ, trở về Tạp Dịch Viện.
Đi đi lại lại, Chân Ngôn có chút bi thương nói: "Họ đi trên con đường thông thiên, còn chúng ta ngay cả bước ra khỏi Tạp Dịch Viện nhỏ bé này cũng không thể. Ai, Chân Định sư đệ, Chân Tuệ sư đệ, các ngươi không thấy khó chịu, không tuyệt vọng sao?"
Mạnh Kỳ thầm nghĩ, mình cần tìm cơ hội rời khỏi Thiếu Lâm. Có Luân Hồi Thế Giới, có lẽ mình sẽ xuất hiện tình huống võ công đột nhiên tăng mạnh, ở lại đây không tránh khỏi bị nghi ngờ. Nhưng chuyện này không vội, trước mắt mình cần cao thủ để đối luyện, rời khỏi Thiếu Lâm, với thực lực hiện tại rất khó tìm được đối thủ vừa thích hợp lại không gây nguy hiểm đến tính mạng mình – Thiết Bố Sam của mình mới chỉ Súc Khí tiểu thành, lại là võ công phổ thông. Ngược lại, không sợ bị phát hiện, còn có nhiều lý do để giải thích.
Hơn nữa, nếu có thể bái sư học được một môn trong bảy mươi hai tuyệt kỹ, khả năng sống sót trong Luân Hồi Thế Giới sau này sẽ lớn hơn nhiều. Dù sao tương lai nhất định phải xuống núi.
Lúc này, Chân Tuệ ngốc nghếch trả lời: "Sao phải khổ sở? Quét rác thì chuyên tâm quét rác, ăn cơm thì chuyên tâm ăn cơm, nghe truyện thì chuyên tâm nghe truyện, ngủ thì chuyên tâm ngủ, sao lại khổ sở?”
"Di?" Chân Ngôn sững sờ, không đáp lại, mà bên cạnh lại vang lên một tiếng khinh di.
Mạnh Kỳ không cần quay đầu, nhờ sáng lập đan điền, tích tụ nội lực có tiến bộ lớn, cảm quan đã sớm phát hiện sư thúc Huyền Khổ đáng sợ và một vị tăng nhân áo vàng khác đang đến gần.
"Huyền Khổ sư thúc, Huyền Si sư thúc." Chân Ngôn theo tiếng nhìn sang, nhanh chóng chắp tay trước ngực.
Khi Mạnh Kỳ và Chân Tuệ cũng hành lễ, Huyền Khổ gật đầu: "Chân Tuệ, ngày mai đến Võ Tăng Viện."
A? Ngoại trừ Chân Tuệ vẫn không hiểu chuyện gì, Mạnh Kỳ và Chân Ngôn đều chấn động.
Huyền Si có làn da ánh lên màu vàng, vẻ mặt sắc bén đánh giá Mạnh Kỳ một cái: "Ngươi là Chân Định?"
"Dạ, là đệ tử." Mạnh Kỳ cảm thấy khó hiểu.
Huyền Si khẽ gật đầu: "Ngày mai ngươi cũng đến Võ Tăng Viện."
A? Mạnh Kỳ cũng ngây người.