Mạnh Kỳ vốn đang phiền não vì chưa tìm được cơ hội thoát khỏi Tạp Dịch viện, nào ngờ lại được báo tin ngày mai có thể đến Võ Tăng viện báo danh. Cảm giác của hắn chắng khác nào đang đi trên đường thì đột nhiên có cái bánh từ trên trời rơi xuống trúng đầu, đầu óc choáng váng, vừa mừng vừa sợ, nhưng phần sửng sốt còn lớn hơn cả vưi sướng. Bởi vậy, trong khoảnh khắc, biểu tình hắn ngây ra, quên cả phải trả lời thế nào.
Huyền Si không hề bất ngờ trước phản ứng của Mạnh Kỳ, giọng nói hùng hậu nhưng trầm thấp vang lên: "Trương Viễn Sơn của Chân Võ phái, Giang Chỉ Vi của Tẩy Kiếm các, đều khen với sư huynh tiếp khách ta rằng con biết lễ tiết, minh bạch tiến thoái, lời ăn tiếng nói không tầm thường, lại biết tự kiềm chế. Hiếm có thí chủ khác phái tán dương tạp dịch tăng của Thiếu Lâm ta như vậy, nên ta quyết định cho con vào Võ Tăng viện, rèn luyện võ nghệ, sau này sung vào vị trí tiếp khách tăng."
Làm tiếp khách tăng của một đại tông phái võ đạo, võ công ít nhiều cũng phải có chút tiêu chuẩn, để tránh mất mặt.
"Đệ tử... đệ tử chỉ là cố gắng kiềm chế bản thân thôi ạ." Mạnh Kỳ cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, vừa âm thầm cảm kích Trương Viễn Sơn và Giang Chỉ Vi đã giúp đỡ, vừa cố gắng biểu lộ hết niềm vui sướng trong lòng.
"Làm người tiếp khách, kiềm chế bản thân, không để cơn giận Vô Minh bùng phát, lại không làm mất mặt môn phái, là điều quan trọng nhất." Huyền Si không mấy để ý đến lời Mạnh Kỳ, rồi xoay người rời đi, dáng đi uy nghiêm, long hành hổ bộ, không giống tăng nhân, mà giống một hào hùng giang hồ từng trải.
Huyền Khổ nhìn Mạnh Kỳ sâu sắc một cái, thản nhiên nói: "Vào Võ Tăng viện, mọi xảo trá đều vô dụng. Chỉ có ngộ ra thiện lý, tâm tĩnh thần định, không nóng vội, không yếu lòng, khắc khổ tu luyện, mới là chính đạo. Về phương diện này, Chân Tuệ hơn con."
Ý của ông ta, Mạnh Kỳ hiểu ra, là nghi ngờ việc hắn cố ý lấy lòng Trương Viễn Sơn, Giang Chỉ Vi và những khách nhân khác, để nhờ đó thoát khỏi Tạp Dịch viện. Xét cho cùng, vẫn là xảo trá quá nặng.
"Chuyện không tai nghe mắt thấy mà đoán có hay không, được sao? Huyền Khổ sư thúc, chấp niệm sinh ra, chẳng khác nào rơi xuống Địa ngục vô tận." Mạnh Kỳ vốn không phải hạng người chịu oan ức, nếu không có chuyện khác cần bận tâm, có lý thì sẽ tranh cãi.
Hắn vốn định trích dẫn kinh Phật để đáp trả, nhưng hơn nửa năm qua, hắn vẫn còn đang học chữ Phạn, ngâm nga khóa sớm tiểu chú, chưa học được kinh văn, nên chỉ có thể dùng cách phản bác quen thuộc nhất.
Cuối cùng, Mạnh Kỳ còn cố ý chắp tay trang nghiêm: "Nam Mô A Di Đà Phật."
"Ngươi!" Huyền Khổ trợn mắt, hiển nhiên không ngờ Mạnh Kỳ lại phản phúng mình, hơn nữa câu nào cũng có lý, khiến ông ta không biết phản bác từ đâu.
"Nếu không có thiền tâm, chỉ giỏi mồm mép, sau này ắt bị trục xuất khỏi Thiếu Lâm." Ông ta lạnh lùng đáp, rồi quay đầu bỏ đi. Nếu không phải con hoa ngôn xảo ngữ, hao tâm tổn trí lấy lòng khách khứa của các đại tông môn, thì họ làm sao phải giúp một tạp dịch tăng nhỏ bé như con nói chuyện? Thế gian này làm gì có quả nào không có nhân?
Ai, Huyền Khổ sư thúc chính trực đến mức cổ hủ, sau này khó tránh khỏi rơi vào Ma Đạo... Mạnh Kỳ thầm bĩu môi, còn Huyền Khổ đã biến mất ở quảng trường.
Lúc này, Chân Tuệ hai tay cầm chặt chổi, nghi hoặc nhìn Mạnh Kỳ: "Sư huynh, chúng ta sắp đi Võ Tăng viện ạ?"
"Đương nhiên rồi, đệ đến giờ mới phản ứng ra?" Mạnh Kỳ ngạc nhiên nhìn Chân Tuệ. Mình đã nói chuyện với Huyền Si, Huyền Khổ một hồi lâu rồi mà giờ mới có phản ứng này, không khỏi chậm tiêu quá mức.
Chân Tuệ nở nụ cười ngây thơ: "Lại gần Như Lai Thần Chưởng' thêm một bước nữa rồi."
Phụt, Mạnh Kỳ phun cả nước bọt. Hắn phải thừa nhận, mình không theo kịp suy nghĩ của tên ngốc này.
Nhưng hắn nhanh chóng phấn chấn trở lại, vui vẻ nói với Chân Tuệ: "'Như Lai Thần Chưởng' quá xa vời. Đợi đến khi ở Võ Tăng viện Súc Khí đại thành, chúng ta có thể tiếp xúc với bảy mươi hai tuyệt kỹ. Đến lúc đó, ta nhất định phải học 'Niêm Hoa Chỉ', 'Vô Tướng Kiếp Chỉ', 'Nhất Vi Độ Giang' và những tuyệt học khác!"
"Vì sao ạ?" Chân Tuệ khó hiểu nhìn Mạnh Kỳ, không hiểu vì sao hắn nhất định phải chọn những môn võ công đó.
Mạnh Kỳ thần thái phi dương nói: "Vì những môn võ công đó đủ tiêu sái, đủ phiêu dật! Tương lai..."
Hắn vốn định nói bạch y phiêu phiêu, trường kiếm như điện, nhưng chợt nhớ ra đây là Thiếu Lâm tự, nên vội sửa đối "ảo tưởng tương lai” của mình:
"Tiểu sư đệ à, ta không phải đã kể cho đệ nghe câu chuyện về hòa thượng Vô Hoa rồi sao? Làm tăng nhân nhất định phải đạt đến trình độ đó. Nghĩ mà xem, tương lai một chiếc thuyền con trôi nổi, tăng y trắng như tuyết, mỉm cười niêm hoa mà đứng, cao nhân cỡ nào! Tiêu sái, soái khí cỡ nào! Hắc hắc, gặp phải người không thích, còn có thể nói với hắn một câu: 'Thí chủ, khổ hải vô biên, quay đầu là bờ'..."
Hắn càng nói càng hưng phấn, nhưng bỗng nghĩ đến "Thiết Bố Sam", "Ngũ Hổ Đoạn Môn Đao", biểu tình nhất thời tối sầm lại, hứng thú giảm đi.
"Không sao, đây chỉ là tạm thời thôi, tương lai chắc chắn sẽ không phát triển theo hướng đó..." Mạnh Kỳ lặng lẽ an ủi mình, hưng trí lại nổi lên. Nhưng đúng lúc hắn định tiếp tục giãi bày, Chân Ngôn đột nhiên chen vào:
"Chúc mừng Chân Định sư đệ, Chân Tuệ sư đệ thoát khỏi Tạp Dịch viện, cái khổ hải vô biên này. Nhưng sư huynh phải nhắc nhở các đệ một câu, Võ Tăng viện cũng không phải cực lạc tịnh thổ. Súc Khí đại thành xong, chỉ những đệ tử được các sư thúc bá chọn mới có thể học được bảy mươi hai tuyệt kỹ. Còn lại, sẽ ở lại Võ Tăng viện, tiếp tục khổ luyện 'Hàng Long Côn Pháp' để làm một mắt xích trong La Hán đại trận. Cho nên, các đệ vạn vạn không được lơ là."
Trên mặt hắn tươi cười, nhưng Mạnh Kỳ lại cảm thấy nụ cười đó rất miễn cưỡng, trong lời nói không khỏi có chút chua xót.
"Đa tạ sư huynh nhắc nhở." Mạnh Kỳ có thể hiểu được tâm trạng của Chân Ngôn lúc này. Đổi lại là mình, trải qua hơn ba năm sinh hoạt tạp dịch, ngày đêm mong mỏi được vào Võ Tăng viện mà không được, thì những sư đệ mới vào nghề lại đột nhiên thoát khỏi khổ hải, chỉ sợ sẽ cười còn khó coi hơn khóc.
Suốt đường không ai nói gì, giữa những tiếng cười ngây ngô của Chân Tuệ, ba người trở về Tạp Dịch viện.
Mạnh Kỳ biết xung quanh mình đều là những người đáng thương như Chân Ngôn, Chân Ứng, nên không khoe khoang nữa, để tránh kích thích họ.
Đến bữa tối, Mạnh Kỳ còn dặn Chân Tuệ không được nói lung tung.
Ba ba ba, đúng lúc Mạnh Kỳ đang ăn thịt ngon lành, một tràng vỗ tay vang lên từ cửa.
Mạnh Kỳ quay đầu lại, vừa vặn thấy hòa thượng Huyền Tâm đi vào, tươi cười rạng rỡ vỗ tay: "Không dễ dàng gì, Tạp Dịch viện của chúng ta không dễ dàng gì! Hôm nay cuối cùng cũng có hai vị đệ tử được chọn vào Võ Tăng viện!"
Ba ba ba ba, tiếng đũa gỗ dừng lại trên bàn dài hoặc mặt đất không ngừng vang lên. Trừ Mạnh Kỳ, Chân Tuệ và Chân Ngôn ra, tất cả tạp dịch tăng đều giống như bị thời gian đóng băng, cứng đờ tại chỗ. Thiện đường chìm vào sự im lặng quỷ dị.
"Chân Định, Chân Tuệ, các con không nói gì sao?"
Theo lời của Huyền Tâm, đám tượng đá tạp dịch tăng đồng loạt sống lại, quay đầu nhìn về phía Mạnh Kỳ và Chân Tuệ. Những ánh mắt u ám, khó hiểu đó khiến Mạnh Kỳ có chút tâm kinh nhục khiêu.
“Đệ tử được như vậy là nhờ Huyền Tâm sư thúc an bài cho đệ tử quét dọn Thiền Tâm viện ạ." Mạnh Kỳ biết không thể giấu diếm Huyền Tâm, nên cố ý nói vậy.
Huyền Tâm ha ha cười nói: "Cũng là do con lanh lợi, có tài ăn nói. Ta biết con thích nghe chuyện giang hồ, sau này đừng quên nơi này nhé. À, các con nhìn Chân Định, Chân Tuệ làm gì? Còn không chúc mừng họ đi?"
Một tạp dịch tăng chậm rãi đứng lên, cười còn khó coi hơn khóc nói: "Chúc mừng Chân Định sư đệ, Chân Tuệ sư đệ trở thành vũ tăng."
"Chúc mừng Chân Định sư đệ, Chân Tuệ sư đệ trở thành vũ tăng." Những tạp dịch tăng còn lại cũng đứng lên theo, những giọng nói khác nhau vang vọng trong thiện đường, có hối tiếc, có chua xót, có phẫn hận, có thống khổ, có hâm mộ, có ghen tị, đủ loại cảm xúc, không phải trường hợp cá biệt.
Mạnh Kỳ khẽ thở dài một tiếng: "Sư đệ chỉ là được Phật Tổ phù hộ, các vị sư huynh thành tâm lễ Phật, ngày sau cũng sẽ có báo đáp."
"Các vị sư huynh chỉ cần chuyên tâm quét dọn, chuyên tâm ăn cơm, chuyên tâm ngủ, chắc chắn cũng có thể vào Võ Tăng viện." Chân Tuệ ngốc nghếch nói.
Mạnh Kỳ biết đây mới là phương pháp thực sự, nhưng nhìn biểu tình của mấy tạp dịch tăng kia, có người cười lạnh, có người thống hận, lại hoàn toàn không có vẻ tin tưởng. Nếu không phải họ biết Chân Tuệ là người đôn hậu gần ngốc, có lẽ còn cho rằng Chân Tuệ đang cười nhạo họ.
Chắp tay, xưng danh hiệu Phật, Mạnh Kỳ kéo Chân Tuệ ngồi xuống, vùi đầu ăn ngấu nghiến. Bữa tối kết thúc trong bầu không khí trầm mặc khó tả. Huyền Tâm "thuyết thư" cũng bắt đầu trong bầu không khí đó.
"Chân Định sư đệ, Chân Tuệ sư đệ, sư huynh biết các đệ không phải là vật trong ao. Đến Võ Tăng viện, nhớ rõ chăm sóc lẫn nhau nhé." Chân Vĩnh vẫn thường đến nghe chuyện, cười hì hì nói.
Mạnh Kỳ coi như quen biết hắn, không khách khí nói: "Chân Vĩnh sư huynh, còn phải nhờ huynh chăm sóc sư đệ ạ."
Chân Vĩnh cười nói: "Các sư huynh đệ ở Võ Tăng viện kỳ thực đều thích nghe chuyện giang hồ, nhưng họ không giống ta, không kéo được mặt xuống, chủ chờ ta thuật lại. Cho nên, sư huynh ta ở Võ Tăng viện cũng coi như có ba phần mặt mũi, ha ha. Chi cần các đệ thường xuyên kể những chuyện tương tự, họ sẽ không làm khó các đệ đâu.”
"Cái này ngược lại là sở trường của ta." Mạnh Kỳ khẽ gật đầu, Chân Tuệ cũng dùng sức gật đầu, "Ta cũng biết rất nhiều chuyện!"
Huyền Tâm ho khan một tiếng, ngừng những tiếng khe khẽ nói nhỏ bên dưới: "Hôm nay cung tiễn các đại môn phái, các con tuyệt đối không được để trong lòng. Đây chỉ là Thiếu Lâm ta chú trọng lễ tiết, chứ không phải chúng ta thực sự sợ hãi họ. Nghĩ mà xem, Đại Tấn chỉ có ba vị Pháp Thân cao nhân, Thiếu Lâm ta đã chiếm một. Còn lại các tông môn, ai có thể chống lại chúng ta?"
"Các con có biết mười năm gần đây, chuyện ồn ào nhất trong giang hồ là gì không?"
Hòa thượng này đúng là có lòng tự hào Thiếu Lâm tự, khinh thường các môn phái khác như vậy... Mạnh Kỳ âm thầm lắc đầu, lớn tiếng đáp: "Đệ tử không biết, xin Huyền Tâm sư thúc cho biết."
Đám tạp dịch tăng còn lại cũng uể oải theo trả lời không biết.
Huyền Tâm không để ý đến trạng thái của họ, đắc ý nói tiếp: "Vài chục năm trước, Diệt Thiên môn trong tà ma cửu đạo xuất hiện một vị tuyệt thế thiên tài. Chưa đến năm mươi đã ngưng kết Ma Thân, gần như có thể so sánh với tà ma chi hoàng thời thần thoại. Hắn họ Hàn, tên Quảng, tự xưng 'Ma Sư', uy chấn giang hồ, tả đạo không ai dám không theo. Nhưng Ma Sư làm ác quá nhiều, gặp quả báo, vừa ngưng tụ thành Ma Thân chưa được một năm, đã để lộ hành tung, bị Phương Trượng chặn đứng."
"Trận chiến chín năm trước ấy, chậc chậc, đất nứt núi lở, trời đất tối tăm. Trung tâm Thái Nhạc sơn mạch cũng có thêm một cái hồ lớn. Chỉ có Phương Trượng đại sư sống sót trở ra. Nghe đồn Ma Sư đã bị ông kích sát hoặc trấn áp."
"Sau trận chiến này, uy danh của Thiếu Lâm ta triệt để vượt qua các phái khác!"
Huyền Tâm không ngừng thổi phồng uy phong của các vị cao tăng, khiến Mạnh Kỳ và những người khác có chút nhiệt huyết sôi trào, hận không thể lấy thân thay thế.
Không biết đến bao giờ mình mới có khả năng đời núi lấp biển như vậy!
Nghe xong "thuyết thư" của Huyền Tâm trở về thiện phòng, Chân Quan và Chân Ứng lăn ra ngủ say, không thèm để ý đến Mạnh Kỳ và Chân Tuệ. Chân Tuệ đả tọa một lát rồi cũng nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Mạnh Kỳ luyện một lần "Thiết Bố Sam tâm pháp", trằn trọc trở mình mãi mới áp chế được sự hưng phấn, tiến vào giấc mộng đẹp. Hắn có chút hâm mộ Chân Tuệ suy nghĩ đơn giản, tạp niệm rất ít.
Bóng tối nặng nề, Mạnh Kỳ cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn, thân thể cũng phảng phất bị bùn đất dày đặc vùi lấp.
"Quỷ đè sao?" Mạnh Kỳ trong mộng hơi có chút tri giác, giãy dụa tỉnh dậy, lại thấy một khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn.
Chân Quan hai tay bóp chặt cổ Mạnh Kỳ, thân thể đè nặng hắn, khiến hắn không thể động đậy, ánh mắt hung ác, thanh âm lại như nói mê:
"Giết ngươi, giết ngươi!"
"Cướp cơ hội vào Võ Tăng viện của ta!"
"Ta vào không được, ai cũng đừng hòng vào được!"