Ta ăn phân nửa, còn phân nửa chiều ăn.
– Chiều ăn? Anh định ăn rồi thì về Sàigòn.
– Bộ anh điên hay sao mà muốn lội nắng vào giấc trưa như vầy.
– Anh cũng sợ nắng lắm, nhưng không hiểu sao tự nhiên khi không mà anh nghe muốn về ngay.
– Không được, có về cũng phải đợi trời dịu một chút lối bốn năm giờ gì đó tùy anh.
– Nhưng anh lại có chuyện phải về.
– Anh nói láo rất dở. Nhưng thôi, nếu anh cố nài về thì về vậy. Nhưng anh hay đổi ý bất thần lắm phải không ?
– Ư … ừm … Có lẽ.
– Em đọc sách nghe nói bọn văn nghệ sĩ các anh hay bốc đồng như vậy, quả chẳng sai. Em không biết đến ngày nào thì anh bỗng nghe không yêu em nữa.
Thinh vừa cười vừa ẵm Liên để trên chơn chàng, hôn lên tóc bạn và đáp :
– Không bao giờ hết yêu Liên được. Liên đẹp như thế nầy, và yêu anh như thế nầy, làm sao mà anh hết yêu Liên được.
Sự lo lắng vừa mọc mầm của Liên nhờ âu yếm nầy mà mất đi. Sung sướng, nàng dựa đầu lên ngực bạn, lắng nghe tiếng tim chàng đập, tiếng lòng chàng thì thầm rồi ước rằng một thiên tai gì xảy ra ngay trong lúc ấy, làm cho mọi sinh vật đều ngưng sống. Thà là chỉ hưởng bấy nhiêu đây thôi rồi chìm trong thế giới u minh còn hơn là ngày kia sẽ phải tỉnh mộng.
– Thinh!
– Liên !
– Có yêu em hay không ?
– Nhiều thật là nhiều.
– Nhiều bao nhiêu ?
– Ngàn cân.
– Cân ta hay cân Tây ?
– Cân Huê kỳ
– Cân Huê kỳ nặng hơn cân Tây hả ?
– Không biết, chỉ biết là ngày xưa ta có cái gì ngon thì bảo là của Tây ! Ổi Tây, mận Tây, mía Tây, giờ thì họ nói: ổi Huê kỳ, xoài Huê kỳ. Huê kỳ có nghĩa là số dách về sự tốt, sự lớn.
– Tim anh là tim ta, tim Tây hay tim Huê kỳ ?
– Tim không có quốc tịch. Hay nói đúng hơn, tim anh mang đủ cả quốc tịch, tim anh là tim nghệ sĩ, nghệ sĩ ta, hay nghệ sĩ Nhựt Bổn, nghệ sĩ Tây Ban Nha gì cũng giống như nhau cả.
Liên đưa tay bá lấy cổ Thinh kéo đầu chàng xuống cho môi chàng chạm mặt nàng và nói :
– Tim nghệ sĩ yêu nhiều lắm, yêu giỏi lắm, nhưng chắc không yêu bền đâu.
– Bền hay không chỉ có trời mà biết, vì trong giờ phút này chính anh cũng không đoán được rồi sau sẽ ra sao. Nhưng có cần gì điều ấy hay không ? Ta yêu nhau rất nhiều hôm nay thì đủ cho hôm nay, tội gì phải lo chuyện sẽ tới cho mệt trí, cho phải bận lo âu.
– Nhưng Thinh ơi, Liên không thể nghệ sĩ như Thinh được. Liên cần phải đưọc yêu mãi, nói rõ hơn, được Thinh yêu mãi. Đổi người là hỏng cả.
– Sao lại hỏng. Có chán vạn cô gái mà thuở thanh xuân đã ba bốn lần yêu đó thì sao.
– Họ khác, Liên khác.
Nàng không nói thật được những bước phiêu lưu của nàng. Và Ngọc hay Thinh là cái bến nước cuối cùng mà nàng phải đậu lại, không thôi thì cả đời cứ trôi nổi bình bồng ngoài khơi.
Nếu mối tình của Thinh mà bấp bênh như vậy, nàng lui về với Ngọc được hay không ? Không, đã hết rồi. Thế nào rồi Ngọc cũng sẽ biết. Chín kiếp tu của nàng, chín kiếp bao bọc của Ngọc kể như là uổng công ngàn năm khổ hạnh. Nếu Ngọc có tha thứ đi nữa thì chính nàng cũng không còn mặt mũi nào.
Thuyền tình ra khơi chuyến nầy sẽ lênh đênh mãi mãi tới các chơn trời góc bể dẫy đầy sóng gió.
– Thinh ơi, Liên gọi bạn mà nước mắt chan hòa, nếu Thinh thật dạ yêu Liên thì ta nên thành vợ chồng với nhau; Liên sẽ dứt với Ngọc dễ dàng để chánh thức ăn ở với Thinh.
Thinh sợ hãi nói :
– Hãy khoan, sao Liên lại vội thế ? Vợ chồng là việc quan trọng.
– Phải, nhưng Liên ngỡ trước khi yêu Liên, Thinh đã xét kỹ.
– Ừ, anh đã xét kỹ về người của Liên, về tình của ta, xem ta có nên yêu nhau không. Nhưng anh muốn nói quan trọng là quan trọng ở nơi khác kia. Anh cần xét lại xem anh có đủ điều kiện lập gia đình hay không đã chớ.
– Em sống kham khổ giỏi lắm.
– Nhưng anh thì không, anh lại không thể để em kham khổ một mình.
– Em kham khổ một mình còn hơn là… còn hơn là..
Nàng nghẹn ngào không nói thêm được.
– Hơn là sao em ?
Liên nức nở khóc, Thinh thương quá, siết chặt bạn trong tay chàng.
– Mới yêu đáng lý thì vui vẻ, lại khóc như là đã giận nhau, xa nhau. Thôi, không về Saigon nữa, ở đây tới chiều tới tối, Liên có vui lòng nín đi hay không.
Liên mỉm cười mà nước mắt còn đầm đìa.
– Cám ơn Thinh đó. Nhưng giả thử ta yêu nhau cho tới buổi chiều của cuộc đời ta thì hay cho Liên biết bao nhiêu.
– Xin hứa.
– Một lời hứa suông của nghệ sĩ bằng sao được một cuộc hôn nhơn.
– Nhưng ăn ở với nhau một nhà, một năm sau vẫn cứ rã ra được kia mà, khi ta hết yêu nhau.
À, thì ra vậy, Liên bấy giờ mới nhớ sực lại điều đó.
Nàng lại nhớ ra rằng cho đến cả một tờ hôn thú hợp pháp hẳn hòi mà còn không cột được hai người với nhau cho đến trọn đời.
Chỉ có ý chí của đôi bên, ý chỉ tha thiết muốn ở đời với nhau, như là Ngọc và một cô Liên biết điều, không lãng mạn, chỉ có cái ý chí ấy mới là một thứ xi măng bền vững.
Và yêu nhau thì cứ yêu, được bao nhiêu thích bấy nhiêu, không cần biết có ngày mai, tận hưởng những giờ phút đang có, không thôi thì đừng yêu, đó là một thứ triết lý ái tình mà Liên vừa phát kiến.
Tự nhiên nàng vui vẻ trở lại, thấy nắng như là nhuộm hồng vạn vật ở bên ngoài vũng bóng mát mà đôi bạn đang tắm,
Bấy giờ những chiếc xe của những đám người tới sau họ, đậu ngoài mé vườn cao su đã lần lượt ra về hết.
– Tận thế rồi Liên ơi, và trên quả địa cầu này chỉ còn có đôi ta thôi.
Thinh vừa nói vừa hôn vào má Liên một cái.
– Đừng, còn chim nữa, em mắc cở với chim chết đi được.
– Chim, chúng nó còn yêu nhiều hơn mình nữa…
– Em thấy trong sách, họ nói chim và các loài vật khác yêu nhau là yêu trọn đời, không hề xa nhau, có phải không anh ?
– Phải.
– Như vậy, mình thua chim.
– Thua hay hơn ?
– Thua chớ.
– Cho là em nói đúng đi. Nhưng người không nên cố ăn ở cho bằng loài vật.
Tàn cao su thưa dột nắng. Nắng nơi khoảng trống xa lại tạt vào đây, khiến má Liên hây hây ửng đỏ, Thinh ngắm bạn không biết chán, ẵm nàng trên tay mà nhìn xuống như là một bà mẹ nhìn đứa con mà bà đang cho bú.
– Chừng nào mình gặp nhau nữa em?
– Không biết, em bận lắm. Càng bận hơn vì hôm nay em bỏ bê công việc nhiều lắm.
– Nhưng phải tận dụng những ngày Ngọc đi vắng chớ.
– Ừ, thôi thì ngày mai em đến nhà anh.
– Vào giờ nào ?
– Trưa, khoảng ba giờ.
– Tốt lắm, rồi ta đi ăn cơm tối với nhau,
– Nhưng anh chưa cho em biết địa chỉ.
– Em đi từ trên xuống ngả sáu Quẹt-Đon, qua khỏi rạp Kinh Đô, gặp ngõ hẻm độc nhứt thì vào đó số 149/A2. Anh nghĩ đến những ngày sau đây, những ngày mà Ngọc sẽ về, ban ngày anh bận đi dạy học, nhưng ban đêm em lại là gái có chồng, không biết làm sao mà ta gặp nhau. Anh tự hỏi không biết anh có nên thôi việc hay không ?
Liên sợ hãi nóí:
– Ý chết, sao anh lại nghĩ điên như vậy ?
– Giờ anh chỉ biết có em, chỉ biết có tình yêu giữa đôi ta, ngoài ra anh không cần gì nữa cả.
Thật rõ là nghệ sĩ với cái nghĩa xấu nhứt của nó là lông bông, bất kể thực tế. Hắn yêu cuồng nhiệt, nhưng biết sự bồng bột ấy sẽ kéo dài đến bao lâu, và mặc dầu không tin nơi sự bền vững, vẫn cứ liều tất cả để đưọc hoàn toàn sung sướng trong cơn cuồng nhiệt.
Liên bỗng đâm ra sợ hãi quá con người bất định nầy. Nàng chỉ là một người thường trong xã hội thôi, hơi lãng mạn một tí, cái lãng mạn rụt rè của tuổi trẻ. Lãng mạn nầy rồi sẽ theo thời gian mà biến mất đi trong những bổn phận của một người vợ, một bà mẹ.
Tánh lãng mạn hơi hơi ấy đứng trước cái ngông, cái điên của một người bạt mạng, nó bé nhỏ lại và run rẫy. Nó chóng mặt vì nghe mình ngồi cạnh một vực sâu.
Nhưng mà con người ấy quyến rũ biết bao nhiêu chính vì những cái mà Liên sợ hãi. Trèo núi phải chăng là nguy hiểm hơn là đi trên cánh đồng hiền lành; cỡi thuyền nhảy sóng có phải chăng là đáng khiếp hơn là bơi lội trong hồ tắm? Thế mà trèo non vượt bè là cái thú vui dễ mê mà trong đời người, ai cũng ao ước được làm một lần cho biết cái cảm giác rờn rợn của việc ấy.
Vì thế mà Liên không hối hận đã phiêu lưu. Nàng cầm bằng như là đi xem một buổi xiệc để tìm cảm giác rùng rợn hoặc đi xem phim ghê sợ loại Dracula, rồi thôi, trở lại đời sống bình thường phẳng lặng mỗi khi ra khỏi rạp.
Chỉ hơi phiền là ra khỏi rạp, chiếc xe đợi nàng là Ngọc có không thể đưa nàng về nhà, và có thể nàng sẽ phải ăn quán ngủ đình cho đến trọn kiếp.
Nắng trưa và bữa ăn vừa rồi làm cho con người nặng nề ra, nên chi trong khi Liên nghĩ miên man thì Thinh lim dim giây lát rồi ngủ thiếp đi.
Nàng nhìn người bạn tình và trông thấy hắn trẻ con lắm bên cạnh môt ông giáo Ngọc già dặn, một con người cân từ lời, đo từ cử chỉ, bước nào vững bước nấy ; một con người nói không bay bướm, làm không ngoạn mục chút nào, một thứ công chức tầm thường, nhưng chính những con người ấy mới là những người chồng lý tưởng, mới là những người tạo hạnh phúc vĩnh viễn được cho đờn bà, mới là căn bản cho xã hội vững chắc vì họ mới là những kẻ lập gia đình và giữ vững gia đình.
Các tay hào hoa phong nhã là những người dễ thích, nhưng họ chẳng qua là cái hoa thơm phù phiếm cho vui vậy thôi chớ không phải chùm bông lúa cần thiết.
Nhưng Liên không ân hận gì cả. Hạnh phúc là làm vợ, làm mẹ trong một tổ ấm êm đềm, mà hạnh phúc cũng là cái đê mê huyền ảo của mối tình mong manh. Sung sướng vừa vừa trong năm mươi năm cũng không hơn được vui sướng cực độ trong năm ngày.
Nếu Ngọc tống cổ nàng ra khỏi nhà thì nàng cũng đã biết hạnh phúc là gì trong đời nàng.
Đó là ngụy biện của một kẻ đã trót liều, nói ra cho an lòng mình, cho đỡ lo cái bước phong trần về sau.
Ngồi một mình buồn quá, Liên cũng nằm xuống, gối đầu lên bụng Thinh rồi lưu lạc trong giấc ngủ hồi nào nàng không hay.
Khi họ giựt mình thức dậy thì mặt trời là một cục lửa đỏ đang đốt đầu rừng hướng Tây, tức hướng Sàigòn .
Xe của bọn đi chơi mát đợt chiều, đậu đầy ngoài mé sở cao su.
Thức mà không dậy, Ngọc kéo Liên lên, đặt đầu nàng trên cánh tay của chàng, vuốt tóc trán bạn và nói :
– Anh chỉ muốn ở luôn nơi đây thôi.
– Anh thay đổi như chong chóng ấy. Khi trưa vụt thình lình đòi về ngay, giờ lại muốn ở.
– Tại anh hứng như vậy.
– Hứng hay ứng ?
– Ứng là gì anh không hiểu ?
– Những người đồng cốt, khi không vụt ợ, ngáp, rồi nói xàm, tự xưng là ông nầy bà nọ. Họ nói đó là ông, hoăc bà ứng lên nơi người của bọn ấy. Anh thì ông nào, bà nào ứng lên vậy ?
– Ông lười biếng,
– Ngọc không bao giờ lười biếng như anh. Anh ấy thức là dậy ngay để tập thể thao.
– À, anh quên hỏi đến… ư… đến…anh Ngọc mà anh đã có lỗi nhiều. Ngọc là người thế nào ?
– Ngọc là một người mẫu mực, trông thấy là phải nể ngay và ở chung lâu ngày, không sao không kính phục được.
– Nhưng sao em lại yêu anh.
– Ấy thế. Không thể không kính phục Ngọc được, nhưng cũng không thể yêu anh ấy được.
– Thế nào mới đáng cho em yêu ?
– Như anh vậy.
– Hân hạnh, nhưng anh không tự biết anh. Đâu em thử làm tấm gương cho anh soi xem nào.
– Anh lười biếng, anh bất định, anh bạt mạng, anh hoang phí, anh ở dơ, anh nói hay, anh tài hoa và nhứt là anh yêu nhiều, yêu bồng bột.
– Ngọc yêu như thế nào ?
Liên muốn đáp “em chưa đưọc anh ấy yêu lần nào” nhưng không muốn bị Thinh xem rẻ, nàng đáp theo sự đoán biết của nàng :
– Ngọc yêu một cách cổ điển như… như… một ông giáo.
Thinh co tay lại, kẹp đầu Liên rồi hôn lên trán nàng, chàng nói :
– Anh ở dơ, hôn em em có nhờm không ?
– Thôi, ta về thôi chớ.
Nói xong nàng thoát ra khỏi cái siết của bạn rồi lồm cồm ngồi dậy, mò tay trong giỏ để tìm gương, bàn chải, hầu sửa lại đầu tóc rối bù.
Chiếc áo dài của nàng máng trên một cái máng ứng dụng làm bằng một nhánh cây khô cột dây gai treo lên một nhánh cao su thấp, bay phất phơ trong gió, thoạt trông cứ ngỡ đó là ai chết treo.
Vừa chải tóc, Liên chợt thấy hình ảnh ấy nên nàng rùng mình một cái; chỉ bây giờ nàng mới sực nhớ rằng mối tình nầy không có ngày mai, và nàng đã mạo hiểm quá sức. Một ngày kia có thể nàng sẽ đến phải treo cổ như thế này. Thinh cũng với lấy áo sơ mi mặc vào, chơn xỏ vào đôi giày để ngoài tấm bố, tay chải tóc bằng bàn chải của Liên.
Xong đâu đấy, Liên gom những món đồ nho nhỏ lặt vặt ấy đem ra xe, còn Thinh thì lui cui xếp tấm bố. Chiếc xe hai ngựa lại càng chúi mũi dưới sức nặng của hai người và họ lướt qua trước mắt kinh ngạc của bọn bên ngoài, bọn chủ của những chiếc Mercedès, chiếc Corvair, bọn này ngẩn ngơ tiếc cho con người xinh đẹp như Liên mà chỉ được đi chiếc xe “song mã” móp vè ấy thôi.
Như khi sáng, khi họ tới Saigon, Thinh để bạn trước đầu ngõ hẻm đưa vào vườn Bà Lớn và Liên đi xích lô đạp về Da Bà Bầu
Lúc gần đến nhà, người thiếu phụ bỏ phế công việc nhà ấy mới đâm sợ. Ngọc đi Nha Trang, xóm giềng không ai hay biết cả thì sẽ không cười chê gì nàng đã đợi chồng vắng nhà để đi te te suốt ngày.
Nhưng bà mẹ ở trước mặt thì không sao mà giấu được. Bà mẹ ! Người bảo vệ đạo đức của con cái mãi cho đến lúc con gái họ đã gần làm sui mà họ còn đeo đuổi theo để giữ gìn, bà mẹ ấy hôm nay lo lắng đến đâu khi thấy nàng đóng cửa suốt ngày ?.
Có thể khi sáng, bà đã lo sợ hết hồn mà nghĩ đến một chuyện không hay, là nàng đã quyên sinh trong nhà đóng kín ấy, nhưng không đám dộng cửa làm ồn, sợ chòm xóm chú ý đến rồi bàn tán ra vào, rắc rối thêm.
Có thể như vậy lắm, vì bà Cai đã đoán biết phần nào tình trạng không được êm ấm bên gia đình nhỏ của nàng, mặc dầu thỉnh thoảng đôi bạn sợ lậu chuyện, đã kéo qua bên ấy, và cả hai đều ra chiều âu yếm nhau lắm cho mẹ thấy mà an lòng.
Càng không dám dộng cửa, bà cụ có lẽ càng bồn chồn xót xa, và chắc giờ này, bà đang rình trước nhà bà. Đêm này mà Liên không về, bà sẽ không ngần ngại mà phá cửa xông vào để xem coi đứa con gái yêu quí của bà đã hóa thành cái xác chưa.
Liên hồi hộp khi đến đầu ngõ cụt, và quả thế, lúc nàng bước trờ tới trước nhà thì thấy mẹ và em đang đứng trên thềm bên kia mà mong ngóng.
Trong khi Mai mừng rỡ reo lên và kêu chị vang xóm thì bà Cai ngoe nguẩy bỏ đi vào nhà.
Liên hiểu ngay rằng, giờ đã an lòng, mẹ nàng đâm ra giận nàng đã làm bà lo sợ, và bà sẽ hờn. Liên biết mẹ giống các bà cụ khác, có hờn thì hờn lâu lâm, cả tháng, cả năm, nếu không suốt đời như một vài bà cụ kia.
Nàng bước đến hôn em, Mai hỏi :
– Chị đi đâu từ sáng đến giờ chị hai ?
– Chị đưa anh hai đi.
– Làm má lo quá, sao chị không nói ?
– Ừ, chị quên nói. Để rồi lát nữa sẽ qua tạ tội với má.
– Chị hai có mua quà cho em hôn?
– Không tiện mua. Nhưng ngày mai em sẽ có quà. Thôi để chị vào tắm cái đã.
Liên mở cửa nhà nàng, ăn qua loa chỗ bánh mì thịt quay còn lại, vì bây giờ đã đỏ đèn rồi, đoạn đi tắm và thay đổi y phục. Nhưng nàng không qua thăm mẹ ngay, vì biết mẹ sẽ khiển trách việc nàng bỏ nhà lúc chồng vắng mặt, mà điều đó bà cụ không thể nói ra lúc Mai còn thức. Không thể nói, bà cụ cứ hờn và không khí giận lẫy sẽ khó chịu vô cùng.
Nàng nằm đó mà sợ hãi và bức chân dung của Ngọc treo nơi đầu giường nàng sao mà như là nhìn nàng như mỉm cười một cách mỉa mai. Khó chịu quá, Liên lồm cồm ngồi dậy, bước xuống giường rồi đi ra sau, vừa đi vừa ngoảnh lại. Nhưng mắt Ngọc cứ liếc theo nàng. Tức quá, nàng quày lại trở ra trước nhà, lần này Ngọc vẫn đuổi theo nàng bằng cái nhìn và cái mỉm cười mai mỉa của chàng. Liên rùng mình. Nhà này như là có ma và Ngọc hiện hồn về để phá quấy nàng.
Liên trở lại giường nhìn trừng trừng thẳng vào mắt Ngọc, quyết ăn thua đủ với hắn, đương đầu hẳn hòi xem sao.
Ngọc nghiêm nghị nhìn nàng, rồi bỗng buồn vô hạn. Hắn không trách móc gì cả mà chỉ thương người bạn đi gần trọn con đường, lại rẽ sang một bên cho lọt xuống vực thẳm. Chàng như nói :
– Liệu Thinh sẽ yêu em lâu dài không ?
Liên muốn bước đến quì bên chân hắn để thú tội nhưng nàng chỉ đụng phải giường rồi té qụy lên nệm ; nàng ôm đầu mà đau xót cho số phận khốn nạn của con người luôn luôn khổ sở vì sự chèo kéo giữa thiện căn và khuynh hướng tuột giốc.
Liên nằm đó cho tới chín giờ hơn thì đứng lên bước qua nhà mẹ, rồi gõ nhẹ vào cửa. Bà Cai như đoán biết sự có mặt của con nơi thềm nên bà từ trong buồng đi ra mở cửa ngay chớ không hỏi gì cả.
Hai mẹ con nhìn nhau rồi đâm ngượng với nhau nhưng Liên vẫn theo gót mẹ vào trong buồng.
Mai đã ngủ. Bà Cai vừa têm trầu, vừa do dự rất lâu rồi rốt cuộc nói:
– Phận gái có chồng, phải giữ cho tròn đạo làm vợ, không thì xấu hổ tông môn. Không có phép nào mà cho con vắng nhà lâu quá như vậy. Nếu nó mà biết, nội cái việc đó đủ làm cớ cho nó bỏ con mà má không binh vực được lời nào.
– Thưa má, con bận quá, không đi đâu được hết. Nay thừa dịp rảnh rang, con đi thăm lại tất cả bạn bè xưa nay.
– Má cũng đoán như vậy. Nhưng đó không phải là cái cớ con đi cả ngày. Nên phân ra mà đi nhiều chuyến thăm nhiều người. Má lo lắm con ơi, má cứ sợ….
Bà Cai nghẹn ngào, rưng rưng nước mắt. Liên biết mẹ muốn ám chỉ đến nghi ngờ của bà về hạnh phúc mong manh ở căn nhà bên kia.
Thương mẹ quá, nàng khóc òa lên, rồi hai mẹ con ôm nhau mà nức nở.
– Cứ vào !
Liên đẩy cửa và khi để chơn vào nhà, bỗng nàng như bị cái gì đẩy dội ngược, ra. Cái đó là nỗi ghê sợ cho sự bừa bãi trong căn nhà nầy mà gối mền rơi xuống gạch và sách vở chồng chất lên giường. Không có một chiếc ghế đặt đúng chỗ của nó và chắc Thinh không có quét nhà, lau bụi từ ba bốn tháng nay rồi.
Thinh chắc mới thức, còn nằm vật nằm dựa nơi giường, mình cởi trần, vận xà-rông. Thấy mặt Liên, hắn nhảy xuống giường thật lẹ, chạy đi mặc áo, vừa mặc vừa nói :
– Xin lỗi quí khách nhé.
Liên mỉm cười trách nhẹ :
– Lỗi không ở sự đánh trần mà ở sự không sẵn sàng tiếp khách. Đáng lý gì Thinh phải dậy từ lâu mà bồn chồn đợi bạn chớ!
– Dậy từ lâu thì có dậy thật, nhưng anh lười quá, mà nhớ hình như là em đã nói yêu anh cả vì sự lười biếng của anh nữa, có phải không ?
Liên không đáp, đưa mắt quan sát căn buồng có vẻ vừa qua một cơn địa chấn. Thấy chiếc dương cầm đặt dựa vách, Liên vội đòi hỏi :
– Anh cho em nghe một bản nhạc đi.
– Hừm… ừm… giờ nầy nóng bức quá, thật là không có hứng chơi nhạc. Anh lạ lắm là em lại có hứng nghe nhạc.
– Chính vì nóng bức nên cần nghe nhạc để được cảm giác mát mẻ.
– Chưa chắc đã được như vậy. Nếu anh đánh một bản miêu tả cái nóng trong sa mạc thì em bảo sao?
Liên cười nói :
– Thôi thì anh đánh bản gì tùy anh, mà phải nghe cho mát để em khỏi khát nước, nhà nầy xem ra không có nước uống.
– Anh định mời em đi giải khát đây.
– Xin tha. Không lẽ chạy lên đến bót giếng nước để uống cà-phê đá, còn các quán gần đây nguy hiểm lắm, em không muốn bị người quen bắt gặp đi với anh.
Thinh uể oải đứng lên, đi lại kệ để tìm bản nhạc ký.
– Kể ra, -chàng nói- những điệu nhạc êm xuôi không thiếu gì. Tây ta gì cũng có, nhưng anh xin tặng em một bản mà anh vừa sáng tác. Anh phổ theo một bài thơ tình cảm của ta.
Khi mà những tiếng đàn đầu tiên nổi lên, Thinh như lạc loài trong cái thế giới mà hắn đã tạo nên trong bản nhạc ấy. Hắn không còn biết có người đẹp đang ngồi bên cạnh hắn nữa, và mãi cho đến khi đánh xong bản nhạc rồi mà hắn vẫn ngồi đó mà mơ màng.
Liên hỏi :
– Nhạc gì vậy, em không nghe mát lắm.
Thinh giựt mình day lại và như mới thấy Liên lần thứ nhứt. Chàng nhìn sững bạn mà ngạc nhiên giây lâu mới đáp :
– Không nghe mát à ?
– Em muốn nghe lời.
– Ôi lời mà có ăn thua gì. Nhạc hay hay không là ở chính điệu nhạc ấy chớ.
– Nhưng em dốt nhạc nên phải nghe lời mới cảm được.
– Đây bài thơ mà anh đã theo đó mà phổ :
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhứt
Anh cho em kèm với một lá thơ
Em không nhận và tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.
Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo
Tình thì buồn như tất cả chia ly
Giấy phong kỹ, mang thầm trong túi áo,
Mải năm lần viết lại mới đưa đi.
Lòng e thẹn cũng theo từ vụng dại
Tới bên em chờ đợi mãi không về
Em đã xé lòng non cùng giấy mới
Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.
– Hay, hay lắm.- Liên reo lên.
– Cái gì hay lắm ?
– Bản nhạc hay lắm.
– Lời thơ này làm cho bản nhạc khi nãy hay à ?
– Phải
– Lạ quá.
Thinh nhìn Liên mà mỉm cười. Liên, -Thinh nghĩ- quả thật chỉ một người thường như nó đã nói. Một người thường thì thủ phận làm vợ, làm mẹ có phải hơn không? Nó phải sống theo cái nếp sống cổ điển và ngăn nắp của chồng nó, chớ chạy theo bọn ta bà của mình không có lợi gì cho ai cả. Đau khổ của tình yêu, ngày kia không giúp nó trở nên vĩ đại được, mà sung sướng của tình yêu bây giờ, cũng chẳng giúp mình làm nên trò trống gì.
– Đâu anh đọc lại hai câu thứ ba, thứ tư và hai câu chót em nghe coi :
Em không nhận và tình anh đã mất
Tình đã cho, không lấy lại bao giờ
Em đã xẻ lòng non cùng giấy mới,
Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.
Liên lẩm bẩm đọc thuộc lòng mấy câu thơ chớ không học hát vì nàng bận nghiền ngẫm những lời thơ ấy.
Giá thử chữ EM, đổi thành ANH và ngược lại thì lời thơ ấy nói được tình cảnh của nàng.
Ngọc đã không nhận tình yêu của nàng, nên nàng mới phải phiêu lưu. Nhưng quả nàng không quên Ngọc được. Nếu quên nàng đã chẳng ngậm ngùi khi nghe lời than của người si tình bị thờ ơ, bị hất hủi trên đây.
Nhưng nàng muốn quên Ngọc hẳn đi, nên chi Thinh vừa đến bên nàng, cúi xuống hôn nhẹ lên tóc nàng là nàng ngước lên và bá lấy cổ hắn ! Yêu đương nầy sẽ giúp nàng khỏi nghĩ đến người chồng mà nàng đã phản bội, người chồng mà nàng đã trao hụt mối tình thứ nhứt sau lúc hồi sinh và không bao giờ nguôi tình yêu vừa chớm với hắn.
– Thinh ơi! Hôm nay ta nên yêu nhau cho thật nhiều, vì hai lẽ : Mai nầy Ngọc về ta khó lòng gặp nhau thường được. Và ta lại nên yêu nhau thật nhiều để bù lại sự vắn số có thể xảy ra của mối tình của ta.
Thinh cũng nghĩ y như vậy về điểm thứ nhì. Chàng thấy Liên không còn hấp dẫn, không phải vì Liên kém đẹp, trái lại nữa, mà vì chàng không tìm được một tâm hồn đẹp trong cái thân thể tuyệt mỹ ấy.
Sau giờ chơi vơi trong ngây ngất của yêu đương, Liên ranh mãnh cười hỏi :
– Nếu Ngọc biết, rồi bỏ em, em sẽ đến đây mà ở với anh, được chớ ?
Thinh sợ hãi vội ngăn:
– Sao Ngọc lại biết được ? Liên đừng có liều mà làm đổ vỡ cảnh êm ấm nơi nhà Liên.
– Em thì có êm mà không ấm. Nhưng sao Thinh lại hoảng hốt lên như yậy ?
– Là vì ơ…hơ… Thinh chưa tính lập gia đinh.
– Không cứ hễ có một người đàn bà vào đây là có nghĩa lập gia đình.
Thinh bí lối, không biết trả lời ra sao. Thật ra, nếu Liên ở đây, chàng sẽ thích lắm, ít lắm là mấy tháng đầu. Nhưng chàng cứ sợ, nỗi sợ không rõ nguyên nhân lắm, sợ khó rứt về sau, hay sợ mang tội đã quyến rũ vợ người ?
Nếu Liên là gái thơ, hay là một thiếu phụ chưa dạn gió dầy sương, chắc nàng đau xót lắm trước thái độ của Thinh. Nhưng may quá, Liên đã biết xem nhẹ những chạm va tình cảm nho nhỏ, những hất hủi của người và của đời.
– Liên ơi, bây giờ ta hưởng cái gì cho thật vui nha Liên ?
– Rất đồng ý với Thinh. Nhưng Sàigon nầy còn gì cho thật vui mà ta chưa biết đâu. Vả lại cái vui chỉ ở trong lòng thôi, Thinh à. Thôi thì ta cứ cổ điển vậy, đi ăn cơm tối rồi về.
– Không xem chiếu bóng sao ?
– Liên ở khuya quá bất tiện. Thinh ăn bánh mì với thịt
– Sao lại không, nhưng không lẽ ra hiệu lại chỉ ăn bánh mì thịt nguội rồi thôi.
– Liên vừa đổi ý, muốn ta ăn ở nhà. Liên muốn sống thật nhiều giờ với Thinh, đi ra ngoài là ta không sống với nhau nữa.
– Hay, hay như thi sĩ. Nhưng em phải chịu khổ dịch đi mua thức ăn.